Tag Archive | Đinh Trường Chinh

hát giữa vườn


THIẾU NỮ
Acrylic on paper – đinh trường chinh – July 4, 2017

 

khi mây tràn về am thảo
thấy ta đứng giữa vườn nhìn
một cánh chim vừa bay khuất
một nụ mầm mới chết non

một phiến hồn trơ như đá
cùng nhau mài nhẵn mặt tình
khi lùa tay vào trong bóng
bỗng rụng rời xướng vô minh
xem tiếp

Một Trang Tình Sử


“EM ĐẾN BÊN ĐỜI HOA VÀNG MỘT ĐÓA”
sơn dầu đinh trường chinh

 

Em đứt tay bữa nọ, mặt nhăn thấy mà thương, nước mắt mở con đường vào tim anh, đau quá!

Vết thương không sao cả, mới chạm gân thôi mà, dĩ nhiên máu chảy ra, dĩ nhiên em đau lắm…

Anh lấy khăn, anh thấm, anh lấy băng, anh băng. Cái mặt em lại nhăn… nhăn chút thôi, rồi hết!
xem tiếp

Đêm Không Trăng Không Sao


Ý NGHĨ
oil on canvas – đinh trường chinh – tháng 2.2017

Sắp sửa Rằm tháng Sáu – Rằm-Nguyệt-Thực năm nay… đêm, vài hạt mưa bay, có mây nên… trăng khuất. Cái-Gì-Có cũng mất… như một sự-Vô-Thường! Trời tưởng cho là Ơn, nhưng mây… trời phủ nhận!

Rồi một đêm-thức-trắng, sáng dậy, trời vẫn xanh! Thời gian lê đôi chân về chân mây thẳm thẳm. Quê Hương tôi xa lắm, vẫn xa lắm… người ơi! Biển vẫn là… biển khơi. Sông vẫn là… thậm thượt. Những nụ hoa thược dược nở chào một bình minh! Những con chim trên cành hót những lời mai mỉa! Đời Vô Thường vô nghĩa, tôi nhớ tới Nguyễn Du…”bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân…”, và, tôi bâng khuâng, sắp Rằm – Rằm-Nguyệt-Thực!
xem tiếp

Này Em Rất Yêu Quý Anh Chào Em Buổi Mai


CÁM ƠN HOA ĐÃ VÌ TA NỞ (*)
sơn dầu trên bố – đinh trường chinh


(*) Thơ Tô Thùy Yên

Này em rất yêu quý, anh chào em buổi mai! Nghĩ tới em, sáng nay, mặt trời lên đẹp quá! Cũng nhờ em, tất cả niềm vui trong tim anh rộn ràng theo ngày mới…

Nếu mà chim biết nói, chúng sẽ nói gì em? Nó bảo em ngước lên vì anh đang cúi xuống! Câu dễ thương vay mượn từ duyên kiếp đời nào! Câu đó để anh chào em mỗi bình minh, em ạ!
xem tiếp

Cây Cô Độc

Nguyễn Thị Khánh Minh


TĨNH VẬT
oil on paper – đinhtrườngchinh – 6.2017

Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương
(Fanny Fern)

Đêm khuya đèn hắt bóng rầu rầu
Lệ chữ theo hoài trang sách sâu
Cha buông nét bút sầu ẩn sĩ
Một dải sơn hà một nỗi đau

Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
xem tiếp

Đà Lạt Nhớ Đôi Điều

Đà Lạt
sơn dầu trên bố
đinhtrườngchinh
2017

 

thành phố có tiếng chuông rơi vỡ xuống chiều
thành phố vang âm ngựa thồ xuôi dốc
vang âm thông reo vang âm cam ly
thành phố có tôi lang thang mòn lối
gù trên vai những dãy rừng thông
thành phố quàng khăn lên cổ chiều
sương mù mù quanh từng đôi vai
xem tiếp