Tag Archive | Đinh Trường Chinh

Tranh Đinh Trường Chinh – Mẹ Việt Nam

Mẹ Việt Nam
Tranh bút sắt – đinhtrườngchinh

Advertisements

tháng tư

Saigon-hubert-van-es.jpg
Source: wikipedia.org

tôi không có gì để mất
tôi không có tuổi trẻ thơ mộng ở Sài Gòn
không có những sáng ngồi Brodard
chiều La Pagode
không Đêm Màu Hồng
không cả Tự Do
tôi không có chiều Duy Tân bóng mát
không ly chanh đường uống ngọt môi em.
xem tiếp

Tấm Hình Năm 1968

Bố tôi, Mậu Thân 1968. Huế.
(ảnh tư liệu gia đình Đinh Trường Chinh)

Bố tôi đang đứng đây
Bố tôi đang làm gì
những ngày Tết Mậu Thân?
Có lẽ chỉ là chiếc xe suzuki màu đen hết xăng
kẹt lại giữa đường.
Hay Bố tôi tạm dừng lại
tìm chiếc thẻ căn cước
mong qua những trạm xét
để về được đến nhà.
xem tiếp

Ký Ức Về Một Thời

Đinh Trường Chinh

Nhân mùa đá banh sôi nổi trong nước vừa qua…

https://tinhthanblog.files.wordpress.com/2018/01/bong-da.jpg?w=434&h=585
minh họa đinhtrườngchinh (27.01.2018)

Ký ức về những trận bóng trong nước của tôi xa tít tắp đến hơn nửa đời (hư), và chỉ gói gọn trong chiều kích một thành phố: Sài Gòn, chưa được ra đến cấp “quốc gia”. Nói đúng hơn, thế giới “bóng đá” của tôi thời ấy chỉ xảy ra ở sân vận động Thống Nhất. Theo tài liệu thì sân được khởi công từ năm 1929 và khánh thành năm 1931, quận 10, dưới cái tên Renault rồi Cộng Hòa. Đó là nơi lui tới của tôi hầu như mỗi tuần, có tuần hai lần. Khi còn bé, tôi được Bố tôi dắt đi xem. xem tiếp

Tản mạn về “Trăng qua vùng động đất”, Đinh Cường & bác sĩ Erich Wulff

Đinh Trường Chinh


Chân dung Dr. Erich Wulff
Sơn dầu trên bố 30 x 40 cm
đinhcường 1966

Tôi không biết ông Wulff. Ngay cả khi tôi ra đời thì có lẽ ông Wulff không còn ở Việt Nam nữa. Theo một bài viết của ông , “Tôi gặp Đinh Cường (ĐC) ở Huế lần đầu vào năm 1964. Đó là năm thứ ba của tôi ở Việt Nam. Những năm đó tôi đang giảng dạy ở trường Đại học Y Khoa và Cường đang ở trong nhóm Họa sĩ trẻ”. [1]. Chỉ ngắn gọn thế.
xem tiếp

Hai Năm Trước

Hồ Đình Nghiêm

Đinh Cường par mémoire
by đinhtrườngchinh

Chiếc máy bay nhỏ như không thể nhỏ hơn sật sừ trôi giữa trời tuyết đổ. Động cơ bán phản lực với hai cánh quạt gồng mình đi dưới mờ mịt thức mây. Vận tốc 360 kt tương đương 667 cây số giờ chỉ là niềm mong mỏi của người tạo dựng, và tựa như người, sức máy cũng có hạn. Máy đã già nua mà trời thì chả đẹp, trời cảm hàn và máy liên tục nhảy mũi hắt hơi. Là đà bên dưới là ngũ đại hồ đang tái tê đóng băng chợt ẩn chợt hiện, mông lung một vẻ đẹp kỳ dị, như tấm gương soi dành riêng cho hoàng hậu tử thần. “Kìa ai ngang qua bên ngoài cửa kính, kìa ai như từ khi em là nguyệt”. (Đinh Cường).
xem tiếp