Archive | December 2014

Và cám ơn Trần Vạn Giã

Người ngồi trên đá tảng sơn dầu trên giấy đinhcường

Người ngồi trên đá tảng
sơn dầu trên giấy đinhcường

 

Ôi tình từ bạn xa xôi
bên kia gió biển sương đồi cuối năm

tôi ngồi dậy trong âm thầm
cớ sao còi hụ. rừng câm. tối rồi
đọc tiếp

Advertisements

Gởi Duyên và Tùng từ Michigan về thăm nhà

Café Chiêu Nguồn: facebook.com

Café Chiêu
Nguồn: facebook.com

 

Duyên có ghé Biên Hòa nơi có người làm thơ
cô Bắc Kỳ nho nhỏ. ôi thuở xưa ngày nọ. nay
phố thị sao rồi, một thời Nguyễn Tường Giang
có phòng mạch ở đó. bác sĩ mà đi xe lam…
đọc tiếp

Rất Thương Hai Cội Xuân Đào

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet

 

Tưởng người cũng bỏ ta luôn (đi theo cơn gió về non hồi chiều), ta buồn, hiểu chữ buồn hiu (có người còn nói buồn thiu, thêm buồn!), gió ngừng ta đứng giữa sương, thấy xa ai bóng hoàng hôn hiện hình…

Tưởng người, cái tưởng đinh ninh, cái đau còn lại của mình, cũng cam. Một hồi chuông điện thoại vang, ta không bắt sợ lỡ làng thì sao? Thôi thì như cõi chiêm bao, cây khua lá động gió ào ào qua…
đọc tiếp

Ngày Cuối Năm Nhận Thư Cuối Năm / Gió Tuyết Băng Và Em

môi lá đỏ  (lượm chiếc lá nhỏ  dán thành môi) đinhcường

môi lá đỏ
(lượm chiếc lá nhỏ
dán thành môi)
đinhcường

Ngày Cuối Năm Nhận Thư Cuối Năm

Ngày cuối năm nhận thư cuối năm. Thư từ Đà Lạt. Thư xa xăm… Học trò kể chuyện hoa Đà Lạt. Nhìn cánh thư mà như thấy Xuân…

Em biết Thầy thương ai đó lắm. Em nói hoa quỳ chắc cũng thương Thầy. Những đồi hoa nắng chan vàng rực, Thầy nhớ không màu áo của ai?

May trước mặt là thư, tờ giấy. Không có em, không mắc cỡ đâu! Cầm tờ giấy tôi hôn từng chữ, nhớ hồ Xuân Hương mây trắng qua cầu…
đọc tiếp

Chiều chiêu đăm

Bửu Ý phát biểu trong buổi lễ ra mắt Quán Văn số 27

Bửu Ý phát biểu trong buổi lễ ra mắt Quán Văn số 27

 

Những ngày này sao tôi nhớ bạn tôi
khi thấy ngồi ghế hàng đầu buổi ra
mắt tập san Quán Văn về Bửu Ý
và văn học xứ Huế. như vậy là vui
đọc tiếp

TMBTCP – Cây bàng mùa đông & tiếng dương cầm trong ngôi nhà đổ

TẢN MẠN
BÊN TÁCH CÀ PHÊ

Nguyễn Xuân Thiệp

Cây bàng mùa đông
& tiếng dương cầm trong ngôi nhà đổ

Một buổi sáng của tháng 12, bầu trời Garland một màu xám xịt. Trời cuối thu mà như đã sang đông. Lá rụng đầy đường. Chợt nhớ màu lá bàng của mái ngói trong tranh Phố Phái. Nhớ cây bàng ở Vương Phủ ngày nào đầu đông lá đỏ rụng đầy sân, mẹ và chị Thoa lấy thúng đi nhặt về đun bếp. Nhớ cây bàng mùa đông trong nhạc Phú Quang. Và nhớ bài “Nhặt Lá Bàng” của Nhất Linh. Nhớ lắm. Nguyễn muốn ghi lại trang viết đó vì nghĩ “Nhặt Lá Bàng” của Nhất Linh là một áng văn chương hay vào bậc nhất trong văn học cận đại. Chẳng những hay mà nhiều ý nghĩa nhân sinh. Chúng ta hãy đọc và lắng nghe tiếng lá bàng rơi trong những trận gió đêm.
đọc tiếp