Archives

Tô Canh Thơm Của Mạ

Image result for Tô Canh Thơm Của Mạ
Nguồn: Internet

Chỉ mới đôi năm trước đây thôi, mạ tôi vẫn còn khỏe và năng động lắm. Tuy đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn tự nấu lấy thức ăn cho mình. Anh em tôi e ngại sợ mạ tay yếu đổ nước phỏng tay, hay sợ bà quên tắt bếp, lửa củi nguy hiểm… nhưng mà nói mấy cũng vô ích. Mạ viện lý do thức ăn tụi tôi nấu không hợp khẩu vị, và nhất là bà cần làm việc để qua thì giờ và cũng để vận động chân tay luôn thể. Thấy bà nói có lý nên tụi tôi cũng đành chiều ý. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Vậy đó mà mạ tôi đã nấu ăn một cách ngon lành. Chẳng những bà nấu cho bà, mà cả lũ con cháu nội ngoại còn được hưởng lây nữa.
xem tiếp

Advertisements
This entry was posted on June 23, 2019, in Văn and tagged .

Vậy mà tôi đã bỏ đó mà đi!

Trương Văn Dân
Đọc Tập truyện & Tùy bút: Bên Kia Cầu Chữ Y
(Tác giả Huỳnh Ngọc Nga, nxb Tổng Hợp tp HCM, 4-2018)

bìa sách Bên kia cầu chữ Y.

Khi người ta nói bên này bên kia thì này chỉ nơi gần, kia chỉ nơi xa.  Xa có thể là cách một dòng kênh, nhưng cũng có thể là cách một đại dương. Và tập truyện bên kia cầu chữ Y của Huỳnh Ngọc Nga xuất hiện giữa mùa nóng tháng 4/2018 giữa Sài Gòn như bao gồm cả hai ý ấy, vì trang văn của chị đậm đặc chất hoài niệm về những điều mà với chị nay đã xa xôi, đã không còn nữa.

Tôi biết chị Nga từ nhiều năm trước. Và có lẽ chị là người bạn văn duy nhất của tôi ở Ý. Phần đông những bạn bè đi du học cùng thời chỉ theo học những môn kỹ thuật, tuy cũng có người thích đọc nhưng phần lớn xem văn chương là một điều vô bổ.
xem tiếp

Tình Cha

Truyện ngắn của Trang Châu

Image result for father daughter painting
Reach For The Stars by Jen Norton

Thăm ông cụ xong, rời bệnh viện, Hương buồn rầu nói với tôi:
-Bố không nhận ra anh em mình nữa thì em nghĩ chắc… không còn bao lâu đâu.
Tôi cũng gật đầu tán đồng:
-Bác sĩ nói thuốc men đến một lúc nào đó không còn hiệu nghiệm nữa dù có tăng liều lên mức tối đa. Anh cũng nghĩ ngày bố… đi chắc không còn xa.
Nói xong, khoác vai cô em gái, tôi từ tốn mời nó:
-Mình ghé vào quán uống nước, anh có chuyện này muốn nói với em.
xem tiếp

Hoàng Ngọc Biên với con đường tiểu thuyết mới và thời gian tìm thấy lại

Ngô Thế Vinh

Thiên đường thật là những thiên đường đã mất.
Les vrais paradis sont les paradis qu’on a perdus
(Marcel Proust, Le Temps retrouvé )

ngo_the_vinh-hoang_ngoc_bien
Hoàng Ngọc Biên và Ngô Thế Vinh trong garage sách
San Jose 02-05-2008
[photo by Nguyễn Xuân Hoàng]

TIỂU SỬ HOÀNG NGỌC BIÊN

Hoàng Ngọc Biên, tên thật cũng là bút hiệu, sinh ngày 18 tháng 1 năm 1938, làng Bích Khê, phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Học sinh trường Thánh Mẫu Teresa Quảng Trị. 1942, theo cha chuyển sở làm, cả gia đình vô Huế, sống ở Vỹ Dạ mấy năm, sau đó lại theo cha vào Tourane / Đà Nẵng một năm rồi trở ra Quảng Trị. Năm 1950 “du học” Huế. Năm 1952, trở về Quảng Trị học tiếp trung học.
xem tiếp

Niềm vui tuổi già

đào anh dũng

Related image
Nguồn: Internet

Cơm nước xong, ông tráng mớ chén dĩa, bà đứng bên, sắp chúng vào máy rửa. Xong việc, ông mở iPad xem tin tức thân nhân, bạn bè. Ông đang thả hồn, đọc một bài thơ bạn đăng trên Facebook, chợt có tin nhắn của thằng con hiện lên:
“Chiều mai, ba má có bận việc gì không? Nếu không, xin ba má ghé nhà chơi với mấy đứa nhỏ. Tụi con phải đi họp với cô giáo của Ái Liên ở trường.”
Ông đưa cái iPad cho bà xem lời nhắn của thằng con, bà lướt mắt qua thật lẹ, rồi mỉa mai nói:
“Còn phải hỏi!?” Ông bấm vào máy:
“Ba má có hẹn đi ăn cơm với bạn, nhưng không sao, ba má sẽ nói với bạn dời lại hôm sau.”
Rồi ông nhắn tin với bạn, bạn thông cảm nói ông bà đừng ngại, đi chơi với cháu cho vui, tụi mình đã hưu trí, dư thời giờ mà.
xem tiếp

Má Tôi

Trang Châu

Image result for tranh mẹ già
Nguồn: Internet

Bằng một giọng nhỏ nhẹ tôi hỏi dò chồng tôi:
– Vợ chồng con Tâm chúng nó lỡ mua vé đi đảo nghỉ hè một tuần, còn thằng Tiến đang hướng dẫn phái đoàn đi du lịch hai tuần nữa mới về, chúng nó nhờ mình giữ bà già trong thời gian chúng vắng mặt anh thấy có… được không?
Bình thường Thiện, chồng tôi, chẳng bao giờ có ý kiến gì về những chuyện trao đổi giữa sáu anh chị em chúng tôi. Thường thường thì mình tôi quyết định hết rồi cho anh hay: có hay không, nên hay không nên, nhận lời hay từ chối bất cứ những gì mấy đứa em tôi nhờ vả hay mời mọc. xem tiếp

Đá Đợi

Truyện ngắn của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Đá Đợi – Ảnh của An Nguyễn

1
Đợi, và đợi. Có đến khoảng gần một trăm người xếp hàng đợi. Mới có năm giờ sáng thôi! Trời Đà Lạt đổ sương xuống nghe ướt tóc, ướt vai. Phòng bán vé còn đóng kín cửa. Sáu giờ mới bán vé. Biết vậy rồi, nhưng đám đông người này vẫn đến sớm chờ đợi. Chẳng qua là số xe có giới hạn, mình đến sớm mới mong có xe đi, nếu không thì phải về và trở lại vào ngày mai. Người ta nhìn nhau, như ngầm nói qua đôi mắt rằng đến sớm chắc ăn hơn. Mà không chừng có người đã ngủ đêm trước phòng bán vé để được xếp hàng phía trên cùng.
xem tiếp