Archives

Có Gì Bán Không?

Truyện ngắn Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Image result for ve chai
Ve chai
Nguồn: Internet

1
“Có gì bán không?”
Câu hỏi trống không.
Im lặng. Giọng nói lại vang lên:
“Bà ơi! Bà cụ ơi! Có gì bán không bà?”
“Có, có! Đợi chút.”
Bà xỏ chân vào đôi dép, lê lẹp xẹp vào buồng. Bà lấy ra một bịch nhựa trong có đựng trăm thứ lặt vặt không ra hình thù gì. Bà nhìn trước, ngó sau như người ăn trộm. xem tiếp

Advertisements

Lễ Tạ Ơn: Chỉ Với Một Nụ Cười…

Hoàng Thanh

Related image
Source: Internet

Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để người ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”

Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó được nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.

Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
xem tiếp

Phong Thư Tình

Hồ Đình Nghiêm

Lãnh Sơn Tự xắn đất, nằm lưng chừng núi. Cô quạnh, mái xanh rêu, trầm mặc tuồng như muốn thu mình vào đá tảng. Thị trấn Gia Hòa an ổn ngụ dưới bình nguyên. Đứng bên hai cây tùng bách thế cổng chùa mùa này sương đọng mây chùng để nhìn xuống, ngoái trông, thì toàn thể cấu trúc Gia Hòa chẳng còn nguyên dạng dưới lũng thấp. Thị lực đâm yếu đi, mờ mịt. Hoặc có nhìn thấy ẩn hiện chút gì thì lòng dâng ngờ vực: Ảo ảnh chăng? Chân bước vào chùa mà cõi hư thực sau lưng vẫn còn sân si đuổi theo, khó đoạn dứt.

Người am tường về thuật phong thủy vẫn chấm điểm thị trấn Gia Hòa là vùng đắc địa, quanh năm mưa thuận gió hòa, bởi chăng chùa Lãnh Sơn đã án ở đó tựa bình phong can ngăn và xua đuổi được tà khí. Gia Hòa là gì? Nếu nghĩa nó không nằm ở chữ ấm êm, mọi nhà hòa thuận?
xem tiếp

Vì Một Chút Tình Mà Lưu Luyến

Nguyễn Kỳ Yên

Tranh làng quê Việt Nam
nguồn: Internet

Về già, chú Bảy tôi thường nói ra mong ước được về nhìn lại quê cũ. Nhưng rồi chú mỗi ngày mỗi thêm đau yếu, đến lúc gần mất chú dặn: “Giúp chú. Đem hỏa thiêu, rồi gởi tro cốt ở chùa cho nghe kinh một thời gian, đừng lâu quá, rồi đem về quê cho chú nhìn lại nhà từ đường, thăm mộ ông bà, cõng đi một vòng nhìn lại vài chốn thân quen, rồi đem rắc xuống sông, chỗ bãi tắm gần cây cầu tre bắc nối qua bãi dương…” Chú mơ màng: “Tro theo nước trôi ra biển, bốc lên mây, dạt về Trường sơn, làm mây giăng đầu núi…, để có câu hát: chiều chiều mây phủ đá bia, đá bia mây phủ chị kia mất chồng…, mây tan thành nước rơi thấm vào đất, lại theo phù sa…”
xem tiếp

Trào lưu mới

đào anh dũng

tranh đinhtrườngchinh

Lần đầu tiên theo cha mẹ về Việt Nam, thằng nhóc 15 tuổi thấy gì cũng lạ, chuyện gì cũng hỏi. Cũng dễ hiểu thôi, nó sanh ra ở Mỹ, miệng nói tai nghe được tiếng Việt, nhưng đầu óc thì suy nghĩ như người Mỹ với chút văn hóa, phong tục Việt nó học hỏi từ cha mẹ.

Gần nhà bà nội thằng nhóc có một đám tang. Suốt ngày họ phát loa kinh kệ inh ỏi rồi đến đêm cuối họ ca hát rùm trời. Thằng nhóc hỏi cha nó tại sao tang gia không buồn, không khóc mà vui nhộn như vậy. Cha nó cũng không hiểu nổi thì làm sao mà trả lời. Chợt nhớ đến câu ‘Celebration of life’ thường nghe đề cập đến trong các tang lễ bên Mỹ, anh ta dùng nó để giải thích cùng thằng con. Văn hoá Đông Tây ‘đồng sàng’ trong chuyện này, chỉ ‘dị mộng’ một chút là bên này ồn ào, bên kia trầm lặng mà thôi. Nó gật đầu tạm hiểu.
xem tiếp

Phố Xưa Nằm Bệnh

Truyện ngắn Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-trinh_cong_son
Hồ Đình Nghiêm qua nét vẽ Trịnh Công Sơn

Quà thưởng Tết phát hiện ra hàng giả, anh em công nhân viên đồng loạt mang trả lại. Tôi không thích gây căng thẳng, phản đối hò hét chửi rủa các thứ, tôi ôm quà im re đón xe đi về quê. Tôi chẳng mở lớp bao bì, trong đầu tôi lơ mơ hiện hình đối tượng để chuyển giao. Quê tôi nghèo đói lạc hậu muôn niên, cho dầu là hàng nhái họ cũng lấy làm hoan hỉ xuýt xoa khi được trao tay. Ừ, mang tiếng đi xa mần ăn, người về từ phố phường rậm rật, ba ngày tết phải biết móc hầu bao lì xì thứ gì đó, ngó cho được, cho nở mặt nở mày.
xem tiếp

Truyện thật ngắn 2

Trang Châu


Biển vắng, sơn dầu trên bố, đinh trường chinh

Nhìn Đàng Sau

Người bạn thắc mắc:
– Mà nàng bỏ cậu hay cậu bỏ nàng?
Người chồng nhún vai:
– Chẳng ai bỏ ai. Tôi không ở nổi tôi đi; nàng không giữ nổi nàng thả.
Người bạn có vẻ tiếc:
– Thật không ngờ. Bạn bè ai cũng cho vợ chồng cậu là cặp xứng đôi, hạnh phúc nhất thành phố.
– Thiên hạ chỉ nhìn đàng trước, có những chuyện phải nhìn đàng sau mới thấy.
xem tiếp

This entry was posted on September 14, 2018, in Văn and tagged .