Archives

Và Em… Và Giòng Lệ Sót

Cao Vị Khanh

tranh Marc Chagall

Khi về rồi, ở bên nây lằn ranh của biển, tôi biết giữa chúng ta, khoảng cách đã dặm trùng thêm tới mấy lượt. Không những chỉ có dãy lục địa buồn mênh mông và đại dương đau ngăn ngắt. Mà là nỗi oan nghiệt ở giữa lòng ta đó em.

Buổi sáng đó, ở cuối một phòng đợi thênh thang, và tận cùng một nỗi sầu khổ rất dịu dàng, em đã ngồi với tôi gần suốt ba tiếng đồng hồ đưa tiễn. Người ta háo hức đón đợi hay bịn rịn chia tay cũng không làm chúng ta bận rộn. Mình ngồi ở đó như hai tinh cầu thất lạc, nghĩ tới dặm dài của vũ trụ mà xốn xang. xem tiếp

Mùa Xuân Của Ông Ngoại

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

mai

1.

“Con là bé Na.”

“Ông biết mà!”

Tôi suýt kêu lên vì vui mừng. Tôi nhớ có lần ông nói ông không biết bé Na nào hết, làm tôi chưng hửng. Đó là sau khi ông bị stroke, ông không nhớ có đứa cháu ngoại là Na. Ông và tôi đã phải đi lại từ đầu.

Tôi ngồi bên ông, nơi băng ghế trước nhà. Ông nói đây là nơi ông té xuống và không còn biết gì hết. Ông bị stroke! Đã mười năm kể từ đó. Và từ đó ông đã trải qua những tháng ngày thật khó khăn. Như người lạc vào một khu rừng tối, ông lần mò đau đớn tìm lối ra. Từ chỗ không còn ý thức, ông dần dần nhớ lại từng đoạn đời. Từ chỗ không nói được, ông đã sắp xếp câu, chữ, và hát được, diễn tả ý nghĩ ra lời nói. Không dễ dàng gì đâu! Ký ức và hiện tại như những vết roi quất trên người ông rất tàn nhẫn. Ông nhiều phen gục xuống, tưởng như hoàn toàn thất bại…
xem tiếp

Chờ Nghe Tiếng Còi Tàu

Tác giả: Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Kính tặng các chiến sĩ Hải quân VNCH
Ngày tưởng niệm Hoàng Sa 19/1/1974

**

HQ_10_Nhat_Tao

Thuở nhỏ, tôi thường chờ đợi nghe tiếng còi tàu trong những dịp đặc biệt, nhất là phút đón chào năm mới. Sau khi chuông chùa và chuông nhà thờ đổ rồi sẽ đến tiếng còi tàu. Còi hụ rất lâu, từ bến tàu Sài Gòn. Tôi nao nức lắm, tưởng tượng những con tàu thật lớn đang neo đậu, đang cất lời cùng với con người ca ngợi giây phút thiêng liêng. Không biết có bạn nhỏ nào giống như tôi không? Như thế đó! Và thật bình yên, tôi mở một trang giấy mới, ngồi ngay ngắn, “khai bút” đầu năm.
đọc tiếp

Chúc Mừng Sinh Nhật Nhà Văn / Nhà Thơ Trần Hoài Thư

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet


Nhà văn Trần Hoài Thư năm 1967 – thời vừa viết vừa đánh giặc.
Hình chụp khi làm trung đội trưởng thám kích /sư đoàn 22BB.
Chú ý lon chuẩn úy gắn trên cổ áo rằn.
Hình trích từ tác phẩm “Nhà văn Việt Nam” của Lương Trọng Minh.

Trần Vấn Lệ

Mừng Sinh Nhật Trần Hoài Thư

Năm mươi năm mừng sinh nhật bạn mình. Tính từ ngày hai đứa cùng vào Thủ Đức (*). Mừng cả hai là vẫn còn chưa mất. Thương Luân Hoán mất một bàn chân. Thương Nguyễn Ngọc Hương vừa mới ra quân… để lại một bàn tay trên rừng Bình Định. Thương những thằng nửa đường gãy gánh, tuột ba-lô đi vào Thiên Thu!

Mới Thứ Bảy này, anh em nhắc Trần Hoài Thư, con gà trống bây giờ đúng là con gà trống, chị Yến thì đã vào Nursing Home tìm hy vọng… Cuối đời người ai cũng hắt hiu!

Mới Thứ Bảy này bè bạn không nhiều, nhưng còn được đứa nào còn mừng đứa nấy… Mừng bởi vì chúng ta còn Thứ Bảy, còn những tách cà phê còn những chai bia, còn những chia lìa Trời kêu ai nấy chịu! Cuộc họp bạn bè càng ngày càng thiếu, nhắc Nguyễn Xuân Hoàng, Đinh Cường, Trần Ngọc… lung tung. Nhắc đến chị Yến, đôi khi, ai cũng thấy đau lòng, tự hỏi Trần Hoài Thư có gì vui không trong cuộc sống? Sách ôi sách, sách từng chồng từng đống! Chàng còng lưng se chỉ luổn kim? Thỉnh thoảng chàng chắc có gọi “Em”… và chị Yến nghe gì đâu mà đáp!

Năm mươi năm, làm bài thơ Sinh Nhật, gửi bạn mình đây, nhận nhé Trần Hoài Thư! Hãy mở ra nhìn rồi xếp làm tư như xếp lá thư tình ngày xưa để vào túi áo. Bốn mươi năm đi tìm cơm gạo, nhớ thương về… áo não Quê Hương! Bè bạn lạc bốn phương, chí lớn khi không đi vào ngõ nhỏ… Mẹ Cha già đâu còn nữa mà chờ. Mừng thấy bạn vẫn còn làm thơ. Tôi cũng mừng tôi còn làm thơ gửi bạn…

Năm mươi năm… hai đứa mình tóc trắng
Nhớ thương nhau nhìn mây trắng cuối trời!

Trần Vấn Lệ

(*) Khóa 24 SQTB Thủ Đức khai mạc vào tháng 11 năm 1966, kết thúc giữa tháng 8 năm 1967.
xem tiếp

Bước Qua Tháng Bảy

Truyện ngắn của Lê Lạc Giao

The Kiss by Gustav Klimt Hand Painted Oil Painting
The Kiss
Painting by Gustav Klimt

Diễn cẩn thận từng bước, hết sức chậm rãi đi xuống đồi do bờ triền dốc đứng. Hân đi sau tay phải ôm chặt tay trái Diễn và nửa thân xô nghiêng ép vào người anh. Bước được dăm mét, Diễn dừng lại. Hân hỏi, “Sao anh lại dừng?” Diễn đưa tay phải chỉ phía xa, “Em xem kìa!” Lúc này Hân ngẩng đầu nhìn. Một vạt hoa vàng rực lưng chừng núi, trùng điệp kéo dài chừng chục dặm hai đầu mất hút vào khoảng trời xanh biếc của những ngày chớm hạ. Hân ngẩn người say mê ngắm vạt poppy xa rồi đến thảm hoa màu cam dưới chân. Lúc này Diễn đứng lại làm điểm tựa cho Hân dựa vào. Hân bảo hay chúng ta ngồi xuống. Diễn lắc đầu, mắt nhìn chân trời xanh thẳm mùa hè nhớ đã sang tháng năm. Tháng tới Hân ra đi. Bên tai anh như nghe tiếng nước chảy và từng hạt âm thanh xa xôi đang rơi xuống. “Anh nghĩ gì vậy?” Hân hỏi vừa cúi xuống sờ một cánh hoa vàng. “Anh nhớ đến bản Passage Through July.” Diễn trả lời tiếp tục nhìn xa mông lung.
xem tiếp

Giống Như Một Ngày Tựu Trường

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Đại học Dược Khoa Sài Gòn
Nguồn: Internet

Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh.
xem tiếp

Chiếc Vòng Cẩm Thạch

đào anh dũng

Image result for hình ảnh tay đeo chiếc vòng cẩm thạch
Nguồn: Internet

30 tháng Tư, 1975 tôi phải vượt thoát một thân, một mình, tỵ nạn ở Mỹ. Cha mẹ và mấy đứa em của tôi đều kẹt lại ở quê nhà. Gần ba năm sau, tôi mới nhận được vài tấm hình trắng đen của cả gia đình. Nói không phải để khoe nhưng để cám ơn và tưởng nhớ anh Trần Đình Mưu, nhiếp ảnh gia nổi tiếng của Việt Nam vào thập niên 1960, 1970. Anh qua đời hơn hai mươi năm rồi. Trong vòng gia đình, chúng tôi gọi anh là “anh ba Sinh”. Anh là chồng của chị ba Diệu, người con thứ ba của bác tôi. Nhân một buổi quay phim ở Tây Ninh, anh ghé thăm ba má tôi và chụp cho vài tấm ảnh gia đình.
xem tiếp