Archives

Về với Mẹ

Diễm Vy

Ảnh tượng đồng ở phố Montreal
(Hồ Đình Nghiêm chụp)

Sáng nay đi làm, một ông Mỹ già làm cùng sở phàn nàn, “Cuối tuần rồi vợ chồng con cái thằng con trai của tôi ở tiểu bang khác mới về thăm tụi tôi. Chăm sóc tụi nó mệt quá đi! Sáng sớm bà xã tôi đã dậy lo cho tụi nó ăn uống. Bình thường hai vợ chồng già này chỉ có tô oatmeal và ly cà phê là xong. Có tụi nó, bả lui cui làm đủ thứ. Nào là bánh mì nướng kiểu Pháp, trứng chiên, thịt xông khói, xúc xích, trái cây, cam vắt… Ăn xong, tụi nó để lại cho vợ chồng già tôi một bãi chiến trường để thu dọn rồi kéo nhau đi Disneyland chơi, không quên dặn mẹ tụi nó nấu một món ăn chiều mà tụi nó thích để ăn bữa tối. Mấy ngày liền hầu tụi nó mệt quá!”

“Thì mai mốt ông biểu tụi nó đi ở khách sạn đi, về ở với ông chi cho phiền!” tôi vừa nói vừa cười cười dò xem phản ứng của ông ra sao.
xem tiếp

Advertisements
This entry was posted on September 15, 2019, in Văn and tagged .

Có nói… cũng không cùng

đàoanhdũng

Kính nhớ Mẹ

MẸ Sơn dầu Văn Đen

MẸ
Sơn dầu Văn Đen

Hai năm trước, khi ông bà về quê thăm mẹ, thân hình ông phốp pháp, mập mạp. Lúc ấy, ông còn đi làm, luôn đi đó đi đây lo công việc sở nên phải ăn hàng, ăn quán, ít có dịp vận động cơ thể. Về hưu gần một năm nay, ông kiêng khem, năng tập thể dục, nhờ vậy mà thân hình ông gọn gàng hơn mặc dù chưa đạt được mức trọng lượng lý tưởng.

Mẹ của ông năm nay tuổi đà 96, ngày càng lãng tai, kém mắt. Lần này gặp lại đứa con đã trên 60, mẹ mò mẫm mặt mũi, chân tay như nó còn năm, bảy tuổi. Mẹ hỏi, con có bệnh hoạn gì không mà sao ốm vậy. Ông nói vào tai mẹ, con cữ ăn, tập thể dục theo lời khuyên của bác sĩ nên mất hết năm kí lô chứ có đau ốm gì đâu. Mẹ tát nhẹ vào má ông và nói, hứ, bác sĩ hay lang băm đó. Xưa nay mẹ vẫn nghĩ “có da có thịt” là khỏe mạnh.
xem tiếp

Hiến Tình

đào anh dũng

Image result for hoa tình yêu
Nguồn: Internet

Xóm nhà chúng tôi nằm ở phía sau ngôi thánh đường tỉnh lỵ. Xưa nay, thiên hạ gọi nó một cách đơn sơ, mộc mạc là xóm nhà thờ. Cuối xóm có một hàng rào kẽm gai, bên kia hàng rào là trường tiểu học thị xã. Vì thế, chúng tôi thường hay chờ cho đến lúc nghe tiếng trống vô lớp mới co giò chạy, lách qua một cánh cửa nhỏ ở hàng rào để vào sân trường. Năm tôi lên lớp Ba, ông đốc học mới đến nhậm chức hôm trước, hôm sau ông ta ra lệnh đóng cánh cửa rào, buộc tất cả học sinh phải ra vào bằng cổng chánh trước trường mà thôi. Từ đó bốn đứa chúng tôi, học cùng lớp, ở cùng xóm là Minh cháu ông hội đồng Thành, Phú con ông cò Lễ, Hùng cháu ông từ Châu, và Chí là tôi, con ông giáo Ý, hàng ngày phải đi bộ xa hơn để đến trường.
xem tiếp

Bảo Nhau Ngày Ấy Vu Lan

Bài viết của Nguyễn Thị Khánh Minh

Tranh Nguyễn Thị Hợp

Tranh Nguyễn Thị Hợp

M is for the million things she gave me
O means only that she’s growing old
T is for the tears she shed to save me
H is for her heart of purest gold
E is for her eyes, with love-light shinning,
R mean right, and right she’ll always be,
Put them all together, they spell “Mother”, a word that means
the world to me.

(Howard Johnson)
đọc tiếp

Vu Lan: Người Nhận Đóa Hoa Trắng

Nguyễn Diệu Anh Trinh

Nguồn: Internet

Sân chùa Kim Cang đông tấp nập trong ngày lễ Vu Lan.

Đây là ngôi chùa Phật Giáo lớn ở tiểu bang Georgia. Sân chùa rộng rãi, thoáng mát, những người làm công quả đang hướng dẫn cho xe ra vào, cờ xí treo ngợp trời. Những bức tượng Phật lớn nhỏ rải rác trong sân, tượng Phật Di Lặc thật đồ sộ là nơi Phật tử chọn để chụp hình nhiều nhất.

Bên cạnh những dãy hàng bày bán các món ăn chay gây quỹ là cái bàn dài, nơi trưng nhiều tượng Phật, kinh Phật, những CD tụng kinh… và hai thùng hoa hồng màu trắng, đỏ để cài lên ngực áo cho Phật tử đến chùa hôm nay, ngày Lễ Báo hiếu, Tạ ơn Mẹ.
xem tiếp

Ngày Gió Lên

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

1

Bác sĩ bảo cứ để cho Mẹ ăn uống thứ gì Mẹ thích. Thế nhưng Mẹ không thích nữa. Đúng hơn là Mẹ không thể thích. Mẹ hầu như đã mất khẩu vị. Lúc trước, cảm thấy thèm ăn, mỗi ngày Mẹ ra một “menu” cho tôi mua hoặc nấu, khi thì bún bò, khi thì bún riêu, rồi nào là phở, mì, bánh xèo, cơm tấm… Món gì Mẹ ăn cũng thích thú. Tôi không thấy bận rộn gì thêm, bởi vì phần lớn là tôi mua, chứ không thể bày ra nấu nướng, trừ những ngày nghỉ. Tôi quá bận rộn với việc sở. Có khi không kịp ăn sáng, tôi cứ vừa lái xe vừa gặm chút bánh mì, cũng xong. Nhưng tôi cảm thấy thích thú với những món ăn Mẹ yêu cầu. Nếu Mẹ cứ ăn được như vậy hoài thì quá tốt.
Chỉ mới đầu tháng trước, Mẹ trở nên biếng ăn. Chuyện này trùng hợp với kết quả xét nghiệm đột ngột xấu hẳn đi. Mẹ không còn đáp ứng với thuốc nữa. Các bác sĩ hội chẩn và quyết định ngừng trị liệu. Cả nhà đều biết phải làm gì.
“Mẹ ơi! Ly sữa nguội quá rồi!”
“Mẹ biết. Cứ để đó, khi nào Mẹ uống thì Mẹ hâm lại.”
“Mẹ cứ nói, con hâm.”
xem tiếp

Tô Canh Thơm Của Mạ

Image result for Tô Canh Thơm Của Mạ
Nguồn: Internet

Chỉ mới đôi năm trước đây thôi, mạ tôi vẫn còn khỏe và năng động lắm. Tuy đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn tự nấu lấy thức ăn cho mình. Anh em tôi e ngại sợ mạ tay yếu đổ nước phỏng tay, hay sợ bà quên tắt bếp, lửa củi nguy hiểm… nhưng mà nói mấy cũng vô ích. Mạ viện lý do thức ăn tụi tôi nấu không hợp khẩu vị, và nhất là bà cần làm việc để qua thì giờ và cũng để vận động chân tay luôn thể. Thấy bà nói có lý nên tụi tôi cũng đành chiều ý. Thôi kệ, tới đâu hay tới đó. Vậy đó mà mạ tôi đã nấu ăn một cách ngon lành. Chẳng những bà nấu cho bà, mà cả lũ con cháu nội ngoại còn được hưởng lây nữa.
xem tiếp

This entry was posted on June 23, 2019, in Văn and tagged .