Archives

Đà Bi Lạt Chừ

Hồ Đình Nghiêm

Đà Lạt bi chừ

Nam mô đại từ đại bi. Có khi nằm mộng cũng chẳng ngờ. Em gửi điện thư cho coi, sờ sờ ảnh chụp Đà Lạt. Cầu ông Đạo hồ Xuân Hương ôi tai ương xe đâu mà lắm thế! Đừng chế nhạo, anh như con lạc đà mãi chạy trên sa mạc, Đà Lạt trong trí anh “hắn” thơ mộng lắm thê! Xô bồ quá, đời em có lu bu? Thằng Cu con em răng bỏ xuống Sài Gòn, lạt tình cho mạ sống mình ên. Điện thư em chêm vô: Không hiểu vì răng cái mặt hắn giống anh quá. Tổ cha cái thằng tham phú phụ bần, ham tình mà bỏ hiếu. Mùa ni Đà Lạt thời tiết khó lường, nửa khuya nằm ngủ tay vắt trán mơ màng chuyện cũ thấy lạnh trong người lạnh ra.
xem tiếp

Cẩm Chướng

Related image
Nguồn: Internet

đào anh dũng

Trưa hôm ấy, tuyết rơi nên trời bớt lạnh, chỉ ở mức độ đông đá mà thôi. Cơm nước xong vợ chồng già ngồi ghế sa-lông, bà đọc tờ báo “chợ”, ông xem Facebook trên chiếc iPad. Bỗng nhiên bà tủm tỉm cười và đưa trang báo cho ông xem. Liếc qua cái tựa ông biết ngay chuyện gì đã làm bà thích thú rồi. Đó là một truyện ngắn ông đã đọc hôm qua. Tác giả kể câu chuyện của vài cặp vợ chồng già xung khắc, ngủ riêng phòng, cãi cọ nhau suốt ngày, vừa lẩm cẩm vừa ngang chướng nên họ được coi như những đóa “hoa cẩm chướng nở trong nhà quanh năm”. Ông ngẫm nghĩ, già rồi, không lẽ tình đã héo hắt thì nghĩa cũng phôi pha theo luôn à? Ông đưa tờ báo lại cho bà, cười khì một cái và nói:
“Quý ông bà đó là những đóa bông cẩm chướng, còn tụi mình là bông gì? Tui già rồi nên, thiệt tình mà nói, tui có lẩm cẩm chứ không có chướng à nhen!”
xem tiếp

Ngõ Cụt

Lữ Quỳnh
phác thảo của Phan Tấn Hải

Nhân vật Thạch Tây lai trong truyện ngắn này, là Jacques Ng. ngoài đời trong bút ký Mùa thu Paris của tôi. Ngày đó Jacques đang bệnh phải lọc máu mỗi tuần ba lần, nhưng vẫn hướng dẫn tôi lên xuống métro thăm Paris, có lẽ vì Jacques linh cảm không có lần thứ hai để gặp tôi nữa. Chúng tôi đã ngậm ngùi chia tay nhau lần đó. Một thời gian sau, rất nhiều email tôi gửi đi không được Jacques trả lời. Tôi lặng người biết em không còn nữa.
Đăng lại truyện ngắn này thay lời tiễn biệt một nhân vật đã sống những ngày không vui, âm thầm bên lề xã hội. Và rồi ra đi cũng lặng lẽ như gió như mây.
San Jose, August 2017
LQ

xem tiếp

Bờ Cát Ẩm

Hồ Đình Nghiêm

Image result for rupert neudeck cap anamur
Ông Rupert Neudeck đã giúp người tị nạn Việt Nam
vào những năm cuối của thập niên 1970. Ảnh: AP

 

Trong ca dao có những câu đặc tả chân chất ngây ngô. “Con mèo con chó có lông, bụi tre có mắt nồi đồng có quai”. Dùng nó để ngâm nga, làm điệu hò ru em lại đâm hiệu nghiệm. Đứa bé sẽ ríu mắt chìm dần vào giấc ngủ, ngủ như một baby. “Em” chưa đủ tuổi để sớm đón đầu mộng mị, em chẳng hình dung được con mèo con chó bụi tre nồi đồng là… cái quái gì. Em đích thị chỉ là trang giấy trắng.

Nhờ sữa mẹ dần dà em tăng trưởng, tháng ngày vực em lên và thời gian xúi em khởi động những bước chân vụng dại. Trang giấy trắng trong em bắt đầu hoen ố những vết mực đen. Em dỗi hờn bất chợt và nín ngay tiếng khóc nhè khi nghe mẹ bảo: Đừng chướng, ông Kẹ đang rình ngoài cửa a kìa! Lại rất đỗi hiệu nghiệm, em thôi chướng dù “ông Kẹ” là cái quái gì em không tài nào hình dung ra. Nói ngay tình, ngay cả bố mẹ em, những kẻ già đầu, bản thân họ suốt đời cũng chưa đụng mặt với ông Kẹ! Họ dọa dẫm người khác mà họ chưa từng nếm trải nỗi sợ hãi kia. Ông kẹ có lông có mắt có quai không? Họ có “tư cách” gì để hay biết.
xem tiếp

Con Chồn Bông Lau

Truyện ngắn của Huyền Chiêu

Minh họa: Huyền Chiêu

Sau “giải phóng” một năm, Tí đi học mẫu giáo. Tí vui lắm, nó là đứa bé ham khám phá, say mê những điều mới lạ xảy ra hàng ngày trong đôi mắt trong veo của nó.
Đi học về Tí hát nghêu ngao:

Em yêu trường em
Với bao bạn thân
Và cô giáo hiền như yêu quê hương
Cặp sách đến trường con bướm vàng yêu thương.
xem tiếp

Dải ruy băng màu tím

Elena Pucillo Truong

Image result for purple ribbon to fasten envelopes
Ảnh minh họa: Internet

 

(Nguyên tác : il nastrino viola )
Bản dịch của Trương Văn Dân

 

Nút thắt vừa được mở.  Chiếc ruy băng màu tím dùng để cột những bức thư mà tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần, lần nào cũng đầy cảm xúc. Tất cả bắt đầu từ mười năm trước, khi tôi rời quê hương để tìm việc làm ở phía bên kia trái đất. Thật chẳng dễ chút nào… nhưng thời đó đâu có nhiều chọn lựa:  Chết hoặc sống bấp bênh với những cơn đói thường trực… Thế là phải nắm bắt cơ hội để có thể đổi đời…  mà nào chỉ là cuộc đời của riêng tôi.
xem tiếp

Kém Anh Thua Chị

Hồ Đình Nghiêm

Related image
Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Tôi gửi tới anh bài thơ, anh không hiển thị. Tôi chuyển cho chị một truyện, chị nói lu bu công chuyện… không đăng. Tôi chẳng hiểu vì răng, chắc tại mình là thằng cha căng chú kiết. Nhưng không vì rứa mà tôi bỏ viết. Cứ mải miết gò lưng, riết cũng nguôi ngoai.
xem tiếp