Archives

Trào lưu mới

đào anh dũng

tranh đinhtrườngchinh

Lần đầu tiên theo cha mẹ về Việt Nam, thằng nhóc 15 tuổi thấy gì cũng lạ, chuyện gì cũng hỏi. Cũng dễ hiểu thôi, nó sanh ra ở Mỹ, miệng nói tai nghe được tiếng Việt, nhưng đầu óc thì suy nghĩ như người Mỹ với chút văn hóa, phong tục Việt nó học hỏi từ cha mẹ.

Gần nhà bà nội thằng nhóc có một đám tang. Suốt ngày họ phát loa kinh kệ inh ỏi rồi đến đêm cuối họ ca hát rùm trời. Thằng nhóc hỏi cha nó tại sao tang gia không buồn, không khóc mà vui nhộn như vậy. Cha nó cũng không hiểu nổi thì làm sao mà trả lời. Chợt nhớ đến câu ‘Celebration of life’ thường nghe đề cập đến trong các tang lễ bên Mỹ, anh ta dùng nó để giải thích cùng thằng con. Văn hoá Đông Tây ‘đồng sàng’ trong chuyện này, chỉ ‘dị mộng’ một chút là bên này ồn ào, bên kia trầm lặng mà thôi. Nó gật đầu tạm hiểu.
xem tiếp

Advertisements

Phố Xưa Nằm Bệnh

Truyện ngắn Hồ Đình Nghiêm

ho_dinh_nghiem-trinh_cong_son
Hồ Đình Nghiêm qua nét vẽ Trịnh Công Sơn

Quà thưởng Tết phát hiện ra hàng giả, anh em công nhân viên đồng loạt mang trả lại. Tôi không thích gây căng thẳng, phản đối hò hét chửi rủa các thứ, tôi ôm quà im re đón xe đi về quê. Tôi chẳng mở lớp bao bì, trong đầu tôi lơ mơ hiện hình đối tượng để chuyển giao. Quê tôi nghèo đói lạc hậu muôn niên, cho dầu là hàng nhái họ cũng lấy làm hoan hỉ xuýt xoa khi được trao tay. Ừ, mang tiếng đi xa mần ăn, người về từ phố phường rậm rật, ba ngày tết phải biết móc hầu bao lì xì thứ gì đó, ngó cho được, cho nở mặt nở mày.
xem tiếp

Truyện thật ngắn 2

Trang Châu


Biển vắng, sơn dầu trên bố, đinh trường chinh

Nhìn Đàng Sau

Người bạn thắc mắc:
– Mà nàng bỏ cậu hay cậu bỏ nàng?
Người chồng nhún vai:
– Chẳng ai bỏ ai. Tôi không ở nổi tôi đi; nàng không giữ nổi nàng thả.
Người bạn có vẻ tiếc:
– Thật không ngờ. Bạn bè ai cũng cho vợ chồng cậu là cặp xứng đôi, hạnh phúc nhất thành phố.
– Thiên hạ chỉ nhìn đàng trước, có những chuyện phải nhìn đàng sau mới thấy.
xem tiếp

This entry was posted on September 14, 2018, in Văn and tagged .

Ngắt Khúc Gần Cuối

Truyện (cực) ngắn của Nguyễn Âu Hồng

Những phận đời trôi giạt

Related image
Nguồn: Internet

Bà con ngư dân ở Bãi Trủ, Bãi Me ngoài đảo Hòn Lớn (Nha Trang) bị buộc phải dời cư vào Hòn Xện, nhượng đất lại cho công ty WinPearl làm du lịch. Họ không chỉ dời cư mà còn phải bốc dời cả mồ mả ông bà. Như vậy cũng tiện, con cháu đi đâu, mồ mả và bàn thờ tổ tiên đi theo đó.  Nhưng, bỗng dưng bị tách khỏi không gian sống truyền thống, người dân cầm cọc tiền đền bù mà nhìn nhau, ngơ ngác…
xem tiếp

Bún Ốc Anh Bảo

Mạch Nha

Image result for bún ốc
Nguồn: Internet

Người ta đồn anh Bảo bán bún ốc chợ Nhỏ, Phú Nhuận pê-đê.

Lời đồn ấy, có dễ, làm gánh bún của anh thêm phần hấp dẫn. Đàn bà con gái quây quanh anh mỗi sáng đã đành, đàn ông con trai cũng nườm nượp chen nhau vào ăn, không hôm nào không phải chờ ghế. Miếng ăn là miếng tồi tàn, chuyện giành ghế giựt chỗ xảy ra coi như đương nhiên, anh Bảo chẳng buồn can thiệp nữa. Quyết liệt nhất là những hôm mưa to gió lớn, đói bụng hơn, thèm ấm hơn nên hung dữ hơn, chỉ vì một tô bún, người ta văng tục hay đục nhau sặc cạch như không.
xem tiếp

This entry was posted on September 8, 2018, in Văn and tagged .

Đạp

Song Thao

Image result for tranh ha huynh my
tranh Hà Huỳnh Mỹ

Chúng ta hầu như ai cũng có những kỷ niệm với xe đạp. Tôi cứ nói đại như vậy, trúng được phần nào hay phần đó. Nhưng nếu hỏi ai không có kỷ niệm với xe đạp, coi bộ không có ai giơ tay. Thôi thì tôi kể kỷ niệm của tôi trước.

Ngay sau khi di cư vào Nam, năm 1954, trường Chu văn An mở lại tại Sài Gòn, chỉ có đệ nhị cấp, từ lớp Đệ Tam tới Đệ Nhất. Tình hình lúc đó rất lộn xộn. Thủ Tướng Ngô Đình Diệm vừa chấp chánh, phải lo ổn định đời sống của trên một triệu đồng bào di cư từ Bắc vào Nam, lại phải lo thù trong giặc ngoài. Lớp học sinh di cư chúng tôi hồi đó, từ 16 tới 18 tuổi, phải tiếp tay chính quyền. xem tiếp

This entry was posted on August 17, 2018, in Văn and tagged .

Bàn Tay Quan Phòng

đào anh dũng

Image result for jesus christ
Nguồn: Internet

Làm việc thiện nguyện ở viện dưỡng lão Thánh Nữ Têrêsa vào những ngày chẵn trong tuần, tôi có nhiệm vụ đẩy xe lăn, đưa hai cụ bà và một cụ ông đến phòng ăn; rồi sau khi họ đã dùng cơm trưa, tôi giúp họ trở về phòng riêng. Ngày nào cũng vậy, ông Mike Johnson luôn im lặng nhưng không bao giờ quên nói câu cám ơn tôi; bà Monique Spencer thích trò chuyện, hỏi thăm tôi này nọ, đa số là những câu bà đã từng hỏi; còn bà Edith Kleinfeldt thì lúc nào đôi mắt của bà cũng ngó mông lung và thỉnh thoảng bà cười một mình. Cả ba cụ ấy sống thật đơn chiếc, tôi chưa hề thấy con cháu của các cụ đến viếng thăm. Cũng dễ hiểu thôi, những ngày trong tuần phải bươn chải làm lụng, làm sao họ có thời giờ đến thăm. Riêng bà Jennifer Nelson, người nằm kế bên phòng cụ Spencer, thì ngày nào ông chồng của bà cũng có mặt, đưa bà đến phòng ăn, đút cơm cho bà, kể chuyện cho bà nghe nhưng bà lại im hơi lặng tiếng. Bà đã mất trí nhớ rồi. Cảm phục thay tình nghĩa vợ chồng già!
xem tiếp