Archives

Cẩu Xực

Hồ Đình Nghiêm

Image result for a woman walking dog
Nguồn: Internet

Sợi dây căng thẳng có khi chùng. Con chó như dẫn người đàn bà đi không giới hạn vào buồn vui vận tốc. Nó thích gầm đầu hôn hít bậy bạ, bờ hoa bụi cỏ rồi tìm gốc cây như thể ưa chơi trò trốn tìm. Ồ, hóa ra là chó mà cũng biết cả thẹn. Nghe nói ở bên mình, người ta bú mồm nhau thì lôi vào chỗ um tùm kín đáo còn thường khi việc tiểu tiện thì cứ vạch quần chu mỏ huýt sáo mà đái giữa chốn thông thoáng thanh thiên bạch nhật. Sảng khoái cầm vòi vẽ rồng vẽ rắn vào tường vôi chưa đủ đậm mùi hôi khai.
xem tiếp

Advertisements

Trần Hoài Thư & Thủ Đức Gọi Ta Về

Vương Trùng Dương


Nhà văn Trần Hoài Thư năm 1967
Hình trích từ tác phẩm “Nhà văn Việt Nam” của Lương Trọng Minh

“Cái truyền thống của Thủ Đức cũng giống như các trường đào tạo quân đội khác, cũng đàn anh gắn Alpha cho đàn em. Cũng cuối năm là hành quân cuối khoá, cũng trốn trại về phố và cũng bị nhốt vào trại kỷ luật… Nhưng có lẽ ở trên đồi Tăng Nhơn Phú này, có một truyền thống mà chắc là không có trường nào có. Cái truyền thống miễn đi bãi vào ngày Thứ Tư kể từ sau Khóa 24 của chúng tôi, dành đặc biệt cho những người Sinh Viên Sĩ Quan biên tập viên của tờ nguyệt san Bộ Binh Thủ Đức”
(Trần Hoài Thư – Thủ Đức Gọi Ta Về)
*
Trần Hoài Thư tên thật Trần Quí Sách, sinh năm 1942. Dạy học, nhập ngũ Khóa 24 Trường Bộ Binh Thủ Đức. Tuy bị cận thị nặng nhưng lại phục vụ tại Đại Đội 405 Thám Kích, Sư Đoàn 22 BB. Năm 1971, Trần Hoài Thư đổi về Vùng IV Chiến Thuật, “Diều Hâu 405” (biệt danh của Trần Hoài Thư) làm phóng viên chiến trường trường (Khối Chiến Tranh Chính Trị Quân Khu 4) vẫn thích bộ quân phục rằn ri cùng chiếc mũ rê Biệt Kích.
xem tiếp

Cũng Cần Có Nhau của Hoàng Xuân Sơn

Trích phóng bút Cũng Cần Có Nhau của Hoàng Xuân Sơn

Image result for hình bìa cũng cần có nhau - hoàng xuân sơn

C H Ư Ơ N G B Ả Y

T ừ N h ó m S i n h V i ê n V ă n H ó a
Đ ế n C ô n g T r ư ờ n g T h a n h N i ê n V ù n g G i ớ i T u y ế n

Q u á n V ă n T r o n g N ỗ i T ì n h C ờ

Quán Văn lúc mới thành lập. Từ trái: Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang, Trần Đại Lộc, Hoàng Xuân Sơn. Ảnh: Đỗ Việt Anh (Đỗ Tăng Bí) 1967

Quán Văn lúc mới thành lập.
Từ trái: Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Giang, Trần Đại Lộc, Hoàng Xuân Sơn.
Ảnh: Đỗ Việt Anh (Đỗ Tăng Bí) 1967

Không phải cuộc sống lúc nào cũng suôn sẻ. Những ngày thơ mộng rong chơi êm ả rồi cũng dần qua. Tất cả bọn tôi đều ở vào lứa tuổi động viên. Phương chi còn phải chúi đầu vào việc học cố kiếm lấy mảnh bằng để kéo dài cuộc sống dân sự. Chiến tranh rồi cũng lan dần về thành phố. Ngồi quán hôm nay trong nỗi thấp thỏm âu lo. Đại bác đêm đêm dội về thành phố – Người phu quét đường dừng chổi đứng nghe. . . Cộng thêm những hình ảnh kinh hoàng của sự chết chóc phân ly dần ngự trị trong tâm khảm khiến những chàng thanh niên trong độ tuổi yêu đời phải mang bộ mặt thảm sầu như đá đeo. Những đoàn dân quê rời bỏ ruộng đồng về lánh cư nơi thành thị. Những người lính trận áo còn bạc phếch màu chiến trường hối hả vui chơi hàng quán vài ba ngày phép ngắn ngủi. Thời chiến đọc mới thấy thấm những vần thơ bi tráng của Nguyễn Bắc Sơn Mai ta đụng trận ta còn sống – Về ghé sông Mao phá phách chơi – Chia sớt nỗi sầu cùng gái điếm – Đốt tiền mua vội một ngày vui . . .
đọc tiếp

Người Đàn Bà Khác

Truyện ngắn của David Farrell
Huyền Chiêu dịch

Minh họa: Huyền Chiêu

Sau 21 năm chung sống, tôi đã khám phá được cách để vợ chồng tôi ngày càng gắn bó và yêu thương nhau hơn.
Gần đây tôi bắt đầu hẹn hò với một người đàn bà khác.
Đúng ra, đây là ý tưởng của vợ tôi. “Anh biết rõ anh yêu người đàn bà đó mà!” Một ngày, vợ tôi nói điều đó làm tôi vô cùng ngạc nhiên. “Cuộc đời quá ngắn ngủi, anh cần dành thời gian cho những người mình yêu thương.”
– Nhưng anh chỉ yêu mình em,” tôi phản đối.
“Em hiểu. Nhưng anh cũng yêu người đàn bà ấy. Có lẽ anh không tin đâu. Nhưng nếu anh dành nhiều thời gian cho người ấy thì anh và em lại càng yêu nhau hơn.”
xem tiếp

Cát Vàng

Truyện ngắn của Lữ Quỳnh

Image result for tranh vẽ đồi cát
Đồi cát (Nguồn: Internet)

Tôi giữ nguyên thế nằm từ lúc vừa thức giấc. Gió làm lay động những lá cỏ ngoài lỗ châu mai. Tôi ngửi thấy mùi đất ẩm, và liên tưởng tới những nấm mồ hoang, những bộ xương trắng phếu trong hang sâu mà ngày còn nhỏ tôi đọc trong các truyện đường rừng. Bây giờ tôi nằm đây. Tôi đang nằm dưới một pháo đài chìm, có khác gì nấm mồ hoang trong trí tưởng? Tôi nằm im. Tôi muốn tan ra trong sự yên lặng của đêm. Trí óc tôi có thể tự do ngắm nhìn thân xác. Tôi nhìn nó – cái thân thể có ở tôi suốt một phần tư thế kỷ nầy vẫn có thể làm tôi cảm thấy lạ hoắc? Tôi thấy lòng hoang vu khi nhìn xuống mỗi vuông da thịt. Sao nó xa lạ đến thế? Tôi không còn nghĩ ngợi gì nữa. Như Chiến thế đó. Như những đám mây trắng lơ lửng trên vòm trời, như sự ngu si của ký ức. Tôi chợt buồn đến ứa nước mắt, như mọi lần mỗi khi nhớ tới Chiến. Tôi cứ tưởng rằng mình sẽ khóc thật dễ dàng khi đứng trước nấm cát vàng của Chiến. Nhưng không, trong tôi sợi thần kinh tuyến lệ hình như đã tê liệt hẳn rồi. Bây giờ người ta không còn khóc được nữa. Tâm hồn là đá, mà nỗi buồn cũng thành đá. Chiến đã nằm xuống và không một ai có thể thay hắn, sống phần đời còn lại. Những kẻ còn sống còn bôi đen tương lai mình, huống gì nghĩ tới việc sống thay đời kẻ khác.
xem tiếp

Sông sương mù

Minh họa của Huyền Chiêu

Bởi không còn cách nào hơn để trấn tĩnh đám trẻ, người đàn bà đã nói vào tai chúng nó mỗi khi nghe tiếng đạn rít qua đầu và nổ chát trên xóm chợ: súng dưới đồn bắn đi đó mà, các con cố ngủ đi đừng sợ. Lâu dần câu nói đó trở thành điệp khúc và không còn hiệu nghiệm để giữ tâm hồn đám trẻ yên ổn như những lần đầu. Bé Phượng bắt đầu thắc mắc, khi nhận ra sự hốt hoảng của mẹ. Mỗi lần nghe tiếng đạn réo, môi mẹ run rẩy những lời cầu nguyện, hai cánh tay vội vàng ghì lấy chị em nó vào lòng. Người đàn bà lúc đó, vì bản tính tự vệ, đã cố thu rút mình và đám con lại thật nhỏ, vô tình quên đi sự ngột ngạt và đau đớn của chúng nó. Đám trẻ vì sợ hãi quá, không dám khóc, nhưng vẫn cố đưa hai bàn tay nhỏ bé ra gỡ dần vòng tay mẹ để có thể ngẩng cao cổ thêm một chút cho hơi thở được nhẹ nhàng. Bé Phượng lớn hơn cả, thỉnh thoảng bị mẹ bỏ quên được ngồi thư thả trong một góc hầm, tuy thế nó cũng không dám có một cử động nhỏ nào, nó phải ngồi ôm gối và gục đầu xuống mỗi lần nghe tiếng đạn bay qua và nín thở chờ tiếng nổ vang lên tức ngực, mới đưa mắt lấm lét nhìn mẹ, bây giờ chỉ còn là một khuôn mặt tái xanh với đôi mắt như lồi hẳn ra ngoài chân mày vì khiếp đảm. Những lần đó trông mẹ tội nghiệp quá chừng, và nó muốn khóc.
xem tiếp

Chuyện Góc Bếp

Xin được chia sẻ với các bạn bài đoạt Giải Chung Kết Vinh Danh Tác Phẩm – Tác Giả Viết Về Nước Mỹ năm 2017 (Giải Hoa Hậu) của Việt Báo
*
Tác giả: Iris Đinh


Gingerbread Men from Grandma’s Kitchen
by Johannah Stanford (Painted January, 2005)

Một ngày 24 tiếng, tôi thường chỉ ở trong bếp chừng vài tiếng, nhưng sao những chuyện tôi được nghe và thấy ở trong bếp lại in vào trong trí tôi lâu đến thế. Từ những chuyện vui buồn thuở thơ ấu bên Việt Nam cho tới sau này bên đất Mỹ. Ngày còn bé, ngoài giờ đi học và phụ giúp bố mẹ ngoài ruộng vườn, tôi rất thích quanh quẩn trong bếp nếu không chơi ngoài vườn, nhất là khi có mẹ ở đó. Bếp dưới quê tôi ở Kinh 5, Kiên Giang, ngày xưa, thường gần chuồng heo, ổ gà đẻ trứng hay ấp trứng, và cũng gần bờ ao để tiện lấy nước cho việc bếp núc, hay chữa cháy khi cần. Trong ngăn rơm, kế mấy ông đầu rau, cách bởi một vách đất cho khỏi cháy, mẹ cũng để đủ rơm và củi cho ít nhất ba ngày, phòng khi mưa bão. Bố tôi ít xuống bếp, nên bếp là giang sơn của mẹ và các anh chị em tôi.
xem tiếp

This entry was posted on August 21, 2017, in Văn and tagged .