Archives

Đời Thủy Thủ 2 – Chương 5

Truyện dài của Vũ Thất


Chương 5

Hải phận Khánh Hòa
Thứ bảy 5/8/1967 06:30G

Khi tôi lên đến boong tàu, một lớp sương mỏng phủ lên mặt đại dương mênh mông còn lờ mờ sáng. Một vòm trời xanh lam điểm những mảng mây không cùng sắc màu. Có mảng da cam vàng tươi, có mảng hồng nhạt, tim tím. Vì sao mãi đến nay tôi mới được thưởng thức lần đầu một bình minh tuyệt đẹp? Nhờ một mình đứng giữa mênh mông của biển trời? Ở trên tàu mà gặp mưa hẳn buồn lắm, suốt ngày phải tự giam hãm trong lòng tàu, còn hơn ở tù.
Chợt nhớ đến câu ca dao tiên đoán thời tiết, tôi mừng thầm. Đông không thâm tức là trời không mưa. Rồi tôi chợt nghe mặt nóng bừng khi nhớ đoạn cuối. Hưng đôi khi mạnh bạo đòi hỏi nhưng tôi dứt khoát chối từ. Nếu không, không chừng vú tôi cũng đang thâm.
xem tiếp

Advertisement

Màu Áo Năm Xưa

Trần Huiền Ân

Tranh Mai Trung Thứ đấu giá 1,57 triệu USD - VnExpress Giải trí
“Phụ nữ đội nón lá bên sông” – tranh Mai Trung Thứ
Sơn dầu 98×71 cm – Ảnh: Sotheby’s

Em xa cách…
     Mình xa nhau xin đo bằng kỷ niệm
     Đường dài thêm khi bóng đổ ngược chiều
Là câu anh viết trong Năm năm dòng sông thơ.

Từ bấy đến nay, nói theo ước lệ là đã bao nhiêu lượng nước chảy xuôi dòng ra biển lớn, bao nhiêu lượng nước bốc lên thành mây cao để rồi tan biến làm mưa đổ xuống đại ngàn và lại chảy xuôi dòng theo kiếp sống luân lưu. Trên đường đời… bóng chúng ta đổ ngược chiều nhau, không phải nghịch lý mà thuận lý nghiệm rằng những kỷ niệm cũ cứ luôn luôn theo thời gian chồng chất. Hôm nay, bỗng nhiên thời tiết thay đổi đột ngột, se se lạnh, trời khi vui thì nắng, khi buồn thì mưa… như một năm nào đó.
xem tiếp

Nhớ Người Thơ-Nhà Binh Đỗ Tư Long-Trần Miên Trường

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Hình minh họa
Nguồn: Getty images

Anh dùng hai bút hiệu: Đỗ Tư Long, tên thật, và Trần Miên Trường. Sau này tôi tự hỏi, sao anh lại lấy bút hiệu Trần Miên Trường, để rồi ngủ giấc thiên thu?
Nơi đây, những chiều thứ Bảy, hầu như quá quen với những cây bút dành cho tuổi học trò và với những độc giả thường xuyên đến thăm. Đó là phòng họp của Tòa soạn Tuổi Hoa, nằm cùng một khu vực với Nhà sách Đức Mẹ. Gọi là phòng họp nhưng thật ra là một căn phòng nhỏ, thường ngày chỉ có hai, ba người ngồi làm việc, thậm chí nhiều hôm chỉ có một người. Vậy mà khi họp mặt lại vui lắm! Đó là nơi mọi người quen nhau đến, và đến làm quen với nhau. Mới đầu có một chút e dè, nhưng sau thì chan hòa như bạn thân.
xem tiếp

Tiếng Hát Tạ Ơn

Lê Chiều Giang

nghde
tranh Nghiêu Đề

Dù xa xôi cách trở đến đâu, điều ước mơ duy nhất là mong gặp lại Chị. Tôi biết, ở một góc trời nào đó, Chị cũng thường nhớ và ao ước như tôi. Đời sống, chợt có những ra đi biền biệt không ngờ, như một tiếng hát vút bay, rồi mất tăm trong gió.

Tuổi nhỏ tôi quấn quít, líu lo bên nhà Chị nhiều hơn với Mẹ. Chị giải dùm tôi những bài toán khó, sửa lại những câu văn ngớ ngẩn và còn giúp tôi nhớ tên nhiều nhân vật trong những bài sử dài lê thê…

Giọng nói Chị vừa dìu dặt, vừa ấm áp. Đặc biệt Chị hát rất hay, khi hát cổ Chị ngước cao với mắt nhìn chìm đắm. Chị đẹp, nhan sắc óng ánh của một loài chim quí, Chị học Văn Khoa khi tôi còn lẽo đẽo lớp tám. Tôi nhỏ xíu trong lứa tuổi nhõng nhẽo dễ thương, Chị bao dung cười khi tôi lằng nhằng vòi vĩnh.
xem tiếp

This entry was posted on November 24, 2022, in Văn.

Đời Thủy Thủ 2 – Chương 4

Truyện dài của Vũ Thất


Chương 4

Hải phận Phú Yên
Thứ bảy 5/8/1967 03:45G

Tôi cố dỗ lại giấc ngủ nhưng đầu óc cứ lởn vởn giấc chiêm bao lạ kỳ. Vì sao trở lại Quy Nhơn? Có phải là điềm báo chuyến công tác không thành công? Hay sứ mệnh hoàn tất, tôi an toàn về nhà? Nhưng Quy Nhơn là quê nhà của Hưng, đâu phải quê nhà Vĩnh Long của tôi? Hay đó là lời khuyên nên rút lui, hủy bỏ công tác? Mà có muốn rút lui cũng đã quá muộn. Nhảy xuống biển thì dễ dàng nhưng sức đâu lội vào bờ?
xem tiếp

GIÒNG SÔNG TỈNH THỨC 13 – GIẤC MƠ BỊ ĐÁNH CẮP (2)

Truyện dài của Kim Hài


Nguồn: Internet

1
Có sáu căn phòng nhỏ nằm dọc hai bên một căn phòng rộng sơn màu trắng sữa. Mỗi phòng có hai cửa. Một cửa hướng ra phía ngoài. Và một cửa thông với phòng họp lớn của Ủy Ban. Khác hẳn khu Ủy Ban cũ, nơi đây chỉ dành để họp trong những dịp cần có quyết định chung và mang tầm chiến lược của nông đô Tỉnh Thức. Vì thế, căn phòng được trang bị khá hiện đại và cách âm tuyệt đối. Giữ bí mật và an ninh là ưu tiên hàng đầu của chính quyền Tỉnh Thức.
Trong một căn phòng nhỏ dành cho khối kế hoạch giáo dục, Hải chăm chú nhìn vào bảng ghi nhớ gồm bốn trang giấy đánh máy đặt ngay ngắn trước mặt mình. Đối diện anh là bà Thủy, bên trái anh, hiệu trưởng Thọ đang loay hoay với báo cáo tổng kết về tình trạng cơ sở vật chất của trường trung học Tỉnh Thức mới.
xem tiếp

This entry was posted on November 20, 2022, in Văn and tagged .

Nước Mắm Vạn Vân

* SONG THAO


Ông Đoàn Đức Ban và cơ sở nước mắm Vạn Vân

“Dưa La, húng Láng, nem Báng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét”, dân Bắc kỳ hầu như ai cũng biết câu…điểm danh này. Tất cả đều là những của ngon vật lạ do con người làm ra, trừ cá rô Đầm Sét là thứ bơi lội trong nước thiên nhiên. Nhưng không phải vì sự khác biệt này mà tôi muốn nói tới cá rô Đầm Sét trước khi nói về nước mắm Vạn Vân mà vì Đầm Sét nằm trong quê hương làng mạc của tôi. Tôi dân làng Giáp Bát, xã Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Đó là cái địa chỉ lòng thòng ghi trong khai sanh của tôi. Khi tôi được vài tuổi thì huyện Thanh Trì tách khỏi tỉnh Hà Đông, trở thành ngoại thành Hà Nội. Khi tôi trở về thăm làng cũ vào năm 2001 thì quê tôi đã nằm gọn trong thành phố Hà Nội. Làng quê tôi đã thành thị hóa, nhà cửa san sát như nơi phố thị. Chỉ còn ngôi nhà thờ vẫn còn đứng vững. Đây là một trong những thánh đường đẹp nhất tại Hà Nội do một kiến trúc sư người Việt tên Đốc Thân vẽ kiểu.
xem tiếp

Bộ Tứ

truyện ngắn của Trang Châu

Old italian men discussing life | Italian men, Italian life, Olds
Hình minh họa: Internet

Tôi không chắc lắm yếu tố nào khiến mấy cụ cho tôi nhập vào bộ ba của các cụ để trở thành bộ tứ dưới mắt của đám ‘’Yamaha’’ trẻ. Yamaha, cái tên của nhóm thành lập đầu tiên tự phong cho mình, vui vẻ tự gọi mình là ‘’Già mà ham’’. Nhưng cái ham này không phải là ham hư mà ham lành mạnh. Ham hư là cuối tuần họp lại sát phạt nhau, không mạt chược cũng xì phé, một số nhỏ lại dính thêm vào Casino nên xào xáo gia đình là chuyện không thể không xảy ra. Và từ lúc có phong trào hát ‘’karaoke’’, có người bỗng chốc khám phá ra mình có giọng ca thiên phú từ lâu mà không biết; có người thì không ngờ hát dễ đến thế, chỉ cần nhìn chữ và cất tiếng là thành ca sĩ.
xem tiếp

This entry was posted on November 18, 2022, in Văn and tagged .

Phùng Nguyễn Như Chưa Hề Giã Biệt

Bài viết được giới thiệu lần đầu trên trang blog này vào ngày 8 tháng 12 năm 2015. Hôm nay nhân kỷ niệm 7 năm ngày mất của nhà văn Phùng Nguyễn (17/11/2015 – 17/11/2022), xin được post lại để cùng tưởng nhớ đến Anh.

Chân dung Phùng Nguyễn Đinh Trường Chinh vẽ

Chân dung Phùng Nguyễn
Đinh Trường Chinh vẽ

The only certainty in this life is uncertainty
Thường hằng duy nhất trong đời này chính là sự vô thường

Gửi Ban Biên Tập Da Màu
Các Bạn Anh Phùng Nguyễn
NGÔ THẾ VINH

TIỂU SỬ PHÙNG NGUYỄN

Nhà văn Phùng Nguyễn, tên thật Nguyễn Đức Phùng, sinh năm 1950 tại Quảng Nam, là anh cả trong một gia đình đông anh em. Học xong tiểu học trong một làng quê, năm 1961 cậu học sinh Nguyễn Đức Phùng thi đậu vào lớp Đệ Thất trường trung học Trần Quý Cáp, Hội An. Ba năm sau đó Phùng theo gia đình vào Sài Gòn 1964.

Có một giai đoạn rất quan trọng mà Phùng Nguyễn đã không ghi trong phần tiểu sử của mình, đó là Phùng đi lính năm 1968, lúc ấy mới 18 tuổi và là một thương phế binh giải ngũ trước 1975. Theo người viết, những năm tháng mặc áo lính tuy ngắn nhưng đã có ảnh hưởng sâu đậm tới bước hình thành phong cách của cả văn nghiệp Phùng Nguyễn về sau này.
đọc tiếp

Đời Thủy Thủ 2 – Chương 3

Truyện dài của Vũ Thất


Chương 3

Hải phận Bình Định
Thứ sáu 4/8/1967 23:45G

Tiếng còi “te-tít, te-tít, te-tít” rền rĩ. Tôi choàng tỉnh, tim thùm thụp đập. Siết chiếc gối vào ngực và mở mắt, tôi thót người. Mọi hình ảnh đều lạ hoắc lạ huơ. Đây là đâu? Ai mang tôi đến đây? Tại sao tôi lại nằm trên chiếc giường êm ái này? Tiếng động gì mà cứ rầm rì, bùm bụp, xạc xào? Và tôi nhớ ra là đang ở trên một chiến hạm cùng tiếng còi đổi phiên hải hành.
Tôi nhấc cổ tay xem đồng hồ: 11 giờ 45. Tôi đã ngủ được bao lâu? Đang buổi trưa hay khuya? Trong lòng con tàu, ngày đêm giống nhau, lúc nào và nơi nào cũng được tỏa sáng bằng những ống huỳnh quang. Tôi lắng nghe động tĩnh. Ngoài các dị âm đã quen tai, không có tiếng động đáng nghi ngờ. Tôi cũng cảm nhận con tàu không còn nhấp nhô, lay lắc.
xem tiếp