Cuối Năm Đọc Hành Nguyễn Bính, Đầu Năm Nhớ Thơ Mường Mán


Nguồn: Internet

Hồ Đình Nghiêm

“Cuối Năm Đọc Hành Nguyễn Bính” là bài viết đầy cảm xúc của anh Cao Vị Khanh. Một chuỗi liên tưởng đầy thi vị, nhói lòng khi đọc thơ người xưa, mang mang tâm sự trong đồng cảm. Giả như Nguyễn Bính còn đâu đó, ắt sẽ moi hết tiền ra mua cút rượu giắt lưng để dọ tìm cho được Cao hiền sĩ mà đòi đối ẩm. Một cút mà thấm béo gì? Bởi chăng “tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu!”. Tuyết rơi mù trời, kiếm đâu ra cô hàng rượu bán mắc chịu để rinh về ngàn chén, chí ít? Phương này ta vốn nghèo, em biết chăng! Có ai mua tấm lòng, ta bán cho. Hừ, rõ là “thoại bất đầu cơ bán cú đa”. Nôm na, đừng nói nhiều mà xa nhau.
xem tiếp

Advertisements

Nhìn Theo Cơn Bão Bay

Image result for storm painting
TOGETHER IN THE STORM
Palette Knife Oil Painting On Canvas by Leonid Afremov

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió… rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?
xem tiếp

Đọc Hơi-Thở-Rướn, Nhớ Cao Vị Khanh

Hồ Đình Nghiêm

Cao Vị Khanh và Hoàng Xuân Sơn (2004)

Anh Cao Vị Khanh nhiều tuổi hơn tôi, đến cả chị tôi anh cũng học trên hai ba lớp, ở Đại học Văn khoa Sài Gòn. Anh kể một vài kỷ niệm hư hao ngày cũ phút đầu tình cờ chúng tôi gặp gỡ trên đất lạ như một minh chứng rằng: Quả đất này có khi rất hẹp.

Nhà anh ở ngoài lằn biên thành phố, trầm mặc. Anh chở tôi đi qua những con đường trống trải, đèn vàng ngọn tỏ ngọn lu và hun hút gió. Anh mở cửa căn nhà ấm cúng, tôi bước vào chào chị rồi ngồi xuống chung mâm bữa cơm gia đình miền Nam với các cháu đã trưởng thành vây quanh. Hiếu khách và ngon miệng. Xa lạ bỗng tình thân.

Anh Cao Vị Khanh dáng gầy, rắn rỏi. Đôi mắt sáng, mặt luôn tươi cười, ngày cũ anh là giáo sư trung học và nghe đâu có nhiều “em” lưu lạc phương xa vẫn nhớ tới thầy, mừng vui khi bắt được tin. Điều này ngầm xác tín, ngày xưa chúng em vẫn thích cách thức thầy giảng dạy.
xem tiếp

Áo Huế / Rất Tím

Huế nostalgia
sơn dầu trên canvas
24 x 30 in
đinhcường
(coll. Mr. & Mrs. Phạm Phú Ngọc Trai – Sài Gòn)

á o   h u ế

huế xanh
chín đỏ
chùm nâu
xám hong hương khói
tình ngâu gọi mùa
trắng đen thành nội
o thưa
quỳ chân phương bối
sen từ tâm bay
xem tiếp

Đôi Mắt Người Sơn Tây

Tranh của Quang Dũng
Tranh Quang Dũng

 

 Truyện thời chiến của Trần Hoài Thư

Buổi chiều có một người sống trôi nổi dưới những cánh rừng tràm, gian khổ cơ cực với muỗi vắt sinh lầy, đã trở về nói với tôi về huyền thoại của một con kinh, biên giới giữa hai xứ sở Miên Việt. Tôi mời y một điếu thuốc và một ly cà phê đen. Tôi hỏi về những ngày y ở ngoài Bắc, lặn lội trường chinh vượt Trường Sơn với những đoàn xâm nhập, chống chọi cùng bệnh tật, và bom đạn để rồi cuối cùng dừng quân bên kia bờ kinh Vĩnh Tế. Y vừa thả khói, vừa kể. Và một câu nói cuối cùng của y đã làm tôi thật sự xúc động:

–       Anh có biết kinh Vĩnh Biệt không?

Tôi lắc đầu chịu thua. Y thêm:

–       Kinh Vĩnh Tế đấy.

Tôi hỏi:

–       Tại sao gọi là kinh Vĩnh Biệt?
xem tiếp

Hường Nhan

Cao Vị Khanh

MẸ BẾ CON
mực nho trên lụa 24×32 cm
tranh Bé Ký

Má mang con trong bụng chạy giặc từ quận về làng khi Tây trở lại, cuối năm 46. Xe cộ tàu bè gì cũng bị tịch thâu hết, cả đến mấy chiếc ghe xuồng ọp ẹp cũng bị sung công. Ba thì bị bắt cùng với bạn trang lứa đâu ngay từ tiếng súng hù dọa đầu tiên. Thân đã gầy như mai lại bụng mang dạ chửa, năm đứa con từ ba tới mười tuổi lúc thúc bên chân, đường dốc ngược mười lăm cây số hóa thành sạn đạo. Vâng, bây giờ nghĩ lại, đường má đi suốt bảy mươi năm làm người đàn bà xứ Việt y thể như toàn sạn đạo. Con đường trúc trắc tai ương và lầy lội nước mắt, gần như đâu có quá một ngày vui. Mà có phải cùn mằn dốt nát gì cho cam. Từ thuở bé dù mồ côi cha sớm, vẫn được ngoại là phú hộ ở Chợ Thơm gởi cho đi học trường áo tím ở Sài-Gòn ngay cái thời mà chữ nghĩa còn hiếm hoi như vàng. Hè về quê còn có tì tất líu ríu theo hầu. Ba đi học ở Nam Vang, vậy mà không biết mai mối ra sao, lại đem trầu cau theo nội chèo ghe từ cồn Bình Phụng ngược kinh Chợ Lách để cưới cho bằng được. Từ đó má theo chồng đi dạy học hết Tam Bình qua Vũng Liêm rồi về Chợ Lách. Thử nghĩ đến một thời mà giang sơn còn là mấy dãy sông nước mịt mùng, làng xóm hắt hiu thưa thớt, cô giáo trẻ ôm trắp bỏ quê lặn lội theo chồng giữa một vùng đất trời lạ lẫm. Má ơi đừng gả con xa. Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu. Có đêm nào cô giáo lặng khóc thầm gọi má chăng?
xem tiếp

Người Tình Già

Tiểu truyện của Khuất Đẩu

Chân dung Khuất Đẩu
đinhcường 20.01.2015

Tôi yêu văn ông trước khi yêu con người thật của ông. Chuyện đó giống như yêu một mùi hương lạ trước khi biết được nó từ đâu tới.

Trong khi ông thai nghén và sản sinh ra tác phẩm đầu tay của mình, thì ở một nơi cách xa trên bốn trăm cây số cũng có một người đàn bà đang hoài thai đứa con gái đầu lòng. Mẹ tôi khi đó yêu những tác phẩm tinh thần của ông, đâu biết rằng 40 năm sau ông lại yêu tác phẩm bằng xương bằng thịt của bà.

Có một truyện ngắn của ông được bà cứ tấm tắc khen hoài. Truyện kể một người đàn bà sống đến 80 tuổi mà không được ai yêu, mãi đến khi chết mới có một người bạn cũ đến khóc và than rằng, “tôi yêu em mà em đâu có hay!” Truyện đó cứ ám ảnh tôi mãi, biết đâu cũng có thể, chính là truyện của đời mình!
xem tiếp