Limeil, những ngày mây

Tản mạn Vũ Hoàng Thư

* Gửi anh Thi Vũ


Quán Thế Âm, Limeil, France, 2015 — Ảnh VHT

Tháng 9 bay về những đám mây đen, buổi sáng đã hâm. Limeil có con nắng đầu thu như hơi thở háp từ một mùa hè còn ray rức chưa vội đi. Và cơn mưa nhẹ phớt hạt chạy dài trên khung cửa. Tháng 9 nhìn đám trẻ sắm sửa trở lại học đường đánh thức trường lớp và bài học vỡ lòng đầu đời. Tôi đi học trong lành Thanh Tịnh, buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… Rồi những năm sau, sau nữa, mùa tựu trường gọi miên man xanh một thời ướm mộng. Cho đến khi lá ủ vàng thành khối nặng hành trang, người chùng xuống như ngựa quỵ giữa đàng. Và mặt trời cũng run rẩy hôm nay như điệu thu Prévert,

Un cheval s’écroule au milieu d’une allée
Les feuilles tombent sur lui   [1]
xem tiếp

Advertisements

Thơ Hài Cú

Image result for painting of water and rock
Source: Internet

Swirling like water
against rugged rocks,
time goes around and around.

Denis Thériault
(From: The Peculiar Life of a Lonely Postman)

 

Như nước quanh
xoáy đá gồ
vòng luân sinh một cuộc hờ vô chung.

Vũ Hoàng Thư phỏng dịch

VIẾT VÀ VẼ với Lê Tài Điển, Đặng Mai Lan & Phan Thị Trọng Tuyến

Lê Tài ĐiểnĐặng Mai LanPhan Thị Trọng Tuyến
cùng Trịnh Y Thư (Văn Học Press) hân hạnh mời đón
Quý vị độc giả, quý bạn gần xa đến xem tranh và tham dự ra mắt sách
ngày 30 tháng 9 tại Nam Cali & 7 tháng 10 tại Virginia.

blank

xem tiếp

Người Đưa Thư Đã Đi Qua…

tạp bút của Cao Vị Khanh

Related image
Nguồn: Internet

Nhà tôi ở lưng chừng một con dốc. Con dốc là cái rướn mình nấn níu của dãy núi chạy đùa xuống từ hướng bắc, tới giữa đảo bỗng khựng ngang, rồi cố trườn về phía con sông nước chảy xiết sau mấy dặm rừng thưa. Những ngày trở gió, hơi nước ẩm luồn qua các rặng cây cổ thụ, thổi thốc vô mặt mũi cái mùi thảo dã của đồng cỏ phía bắc. Những cơn gió thổi chừng không biết mệt, kéo ghịt người đi bộ lại từng bước. Áo choàng thả lỏng kêu phần phật, người đi lầm lũi giành từng thước đường lên. Cái hoạt cảnh đó diễn ra hằng ngày trước mắt tôi, sớm trưa chiều tối, từ hạ sang đông. Không vậy mà nhiều người vẫn cố tránh. Dễ chừng nếu không có gì hệ trọng, hẳn họ đã rẽ sang ngõ khác. Nhưng có một người không thể tránh, nắng mưa kể cả tuyết giá, ông ta vẫn lầm lì lội bộ lên cái đoạn đường quái ác đó. Người đưa thư của xóm tôi. Bộ đồng phục màu xanh biển và chiếc túi xách trì một bên vai vẫn là cái nét quen thuộc duy nhất của một khu gia cư mà những căn nhà thường đóng cửa im ỉm vốn không gợi được chút nào niềm thân mật.
xem tiếp

nhân thân

Photo:
tranh đinhtrườngchinh

1.
bây giờ chỉ viết lụn vụn
như đám ruồi bay trước mắt. thoạt chốc
đời mất biến
một chút gì nhói đau. dần. đằm
nghẽn mạch
rồi xung hiệu giãn nở
toàn diện biểu bì
tự chẩn đoán mình trong cơn thống chữ
ai hiểu được mình viết
liệu pháp chống mù thiên tai
xem tiếp

Con Chim Xanh

Nguồn: Internet

Con chim xanh ngộ thiệt! Không hề thấy có đôi. Không lẽ chim mồ côi? Hay chia thời gian biểu: đứa ở nhà uống rượu, đứa bươn chải kiếm cơm? Con chim xanh dễ thương, hãy nói cho tôi biết / vì sao em đi miết / một mình em, vì sao?

Con chim xanh trên cao, đậu trên rào dây thép, hai cánh của nó khép… chắc để lòng mở ra? Tôi nói thật thiết tha: anh yêu em nhiều lắm! Cõi đất trời tươi thắm / đậm một màu xanh em!
xem tiếp