Quốc Văn Giáo Khoa Thư, Con Đường Đạo Đức, Trí Tuệ Của Nhiều Thế Hệ Học Sinh

Quốc Văn Giáo Khoa Thư

Xuân đi học coi người hớn hở, câu thơ giản dị này mở đầu cho bộ sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư, đã khắc sâu vào ký ức của biết bao thế hệ học sinh, nhất là những thế hệ thuộc nửa đầu thế kỷ 20. Dù sau này có đi Đông đi Tây, dù học cao hiểu rộng hay chỉ có một trình độ tầm thường, dù giàu sang phú quý hay sống trong cảnh nghèo túng, những thế hệ đã từng học ê a câu thơ trò Xuân đi học, hay Thương người như thể thương thân, đều vẫn giữ trong lòng cái kỷ niệm một thời thơ ấu được hấp thụ một nền giáo dục trong sáng với những giá trị vững bền.
xem tiếp

Advertisements

Thơ Thanh Tâm Tuyền – Những Ngày Tân Lập K 5 (1980-1982) (tt)

33. Ba bài sinh nhật con gái

1. TỪ NHỮNG Ý THƠ THẤP THOÁNG

Lững thững tôi về. Con gái tôi đón đợi ở cửa. Nó mặc áo bà ba trắng giống mẹ nó hồi xưa. Tươi cười đỡ chiếc cuốc trên vai tôi, lượm cọng rơm khô vướng trên nón, nó hỏi:

Chiều nay bố làm được những gì?

Hả? Bố làm được những gì? Để xem nào…

Tôi ra bộ nhíu mày.

Trước tiên bố rãy cỏ đồi sắn. Nắng chang chang đốt gáy và lưng bố, làm mắt bố quáng. Không sao. Hồi sau gió quạt dịu nắng. Bố nghe gió nhẹ hắt bên tai, quanh vành nón đội. Thoạt đầu bố tưởng nghe tiếng huýt gió miệng của con thường khi làm bếp. Bố sực nhớ ra tiếng gió vẫn lẩn quẩn đâu đây từ mùa đông qua. Bố lột nón cầm ở tay, ngó kiếm. Bố không thấy gì cũng không nghe gì nữa. Cái nón cứng ròn như bánh tráng nướng. Bố ngó lui những đống cỏ rẫy vun phía sau đã khô quắt xẹp lép. Thế là bố chống cuốc đứng nghỉ trong dáng một ông thi sĩ đứng giữa ruộng của ông bố đã được trông thấy hồi chưa có con. Ai vậy cà? Bố tự hỏi. Bố chịu thua sau khi đã loay hoay lục tung trí nhớ hết cả buổi. Rốt cuộc bố đã chẳng làm gì cả.
xem tiếp

Nha Trang, Những Ngày Tháng Cũ

Lời giới thiệu:
Gần năm mươi năm, những ngày tháng xa xưa ấy tôi đã ghé lại Nha Trang, lâu rồi tôi chưa trở lại nơi ấy lần nào! Mà nói gì năm mươi năm, ngay như những hàng chữ ghi lại một địa danh thân yêu này, vậy mà rồi cũng cách nay hai mươi mốt năm!
Nay tình cờ đọc trên các trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, của Trần Thị Nguyệt Mai, của Phố Văn (Nguyễn Xuân Thiệp) được nghe tác giả Lương Lệ Huyền Chiêu người gốc Ninh Hòa (Nha Trang) nhắc về Nha Trang; rồi mới đây tôi lại được nhà văn Vũ Thất gởi cho đọc và xem qua vài hình ảnh về Nha Trang, nên tôi mới ngồi đọc lại bài viết này viết hồi 1998, và thấy giọng văn vẫn giống như ngày cũ, nên tôi không sửa đổi hoặc thêm bớt gì, ngoại trừ thêm vài tấm hình kỷ niệm một thời tuổi trẻ…
Và xin gởi chia sẻ cùng các anh chị và các bạn, những ai đã đi qua vùng thùy dương cát trắng ấy một đôi lần…
Houston, ngày 14 tháng 01 năm 2019
Hai Trầu

—–

Một trong những bãi tắm tự nhiên đẹp nhất ở Khánh Hòa
Bãi Trũ, một trong những bãi tắm tự nhiên đẹp nhất ở Nha Trang
Nguồn: Internet

xem tiếp

Mưa Mới Hai Ngày Thôi

Phố mưa
Nguồn: Internet

Mưa mới hai ngày thôi / mà giống y Đà Lạt. Mưa làm tim muốn nát. Mưa nhỏ, nhẹ, lê thê… đuổi theo đàn thiên di / nhường đường cho buốt giá… Những cây thông muốn ngả / rồi lại vút lên trời / không chỗ nào là nơi / chúng nhìn thấy được nắng…

Mưa nhẹ nhàng, thầm lặng. Đường vắng đến buồn tênh. Tôi bụm tai muốn quên / mưa một thời Đà Lạt / người trong mưa vẫn hát “Ai Lên Xứ Hoa Đào…”. Phải chi mưa rì rào, mưa thì thào êm ái, mùa Xuân mùa con gái, hoa Đào nở mưa bay…
xem tiếp

Cô giáo Hà Thị Minh: Cô giáo của tôi

Kính thưa Bác,
Hôm nay tình cờ con mới đọc được những dòng chữ cáo phó và thương tiếc này để được biết Hai Bác đã đi thật xa…
Con xin post lại trang tin này thay nén hương lòng dâng lên Hai Bác rất kính yêu của con.
Nguyện cầu hương linh của Hai Bác về cõi An Lạc của Đức Phật A Di Đà.
Em xin kính gửi lời chia buồn muộn đến tất cả anh chị.
Nguyệt Mai

—–

Image result for flower painting van gogh
A Bouquet Of Fourteen Sunflowers In A Vase by Van Gogh

Nguyễn Lương Tuyền MD, FRCS c.

Nhận được Email của Bích Hà, trưởng nữ của Cô, báo tin Cô đã từ giã thế gian để về cõi vĩnh hằng vào đầu tháng 11 năm 2018 ở tuổi 94, tôi vẫn cảm thấy như một phần của quá khứ của mình đột nhiên đã bị mất. Tự nhiên tôi không ngăn được nước mắt, tôi nấc lên nho nhỏ: ”Cô ơi! Cô ơi! Con sẽ mãi mãi tưởng nhớ đến Cô.

Kể từ ngày rời bỏ quê hương, bỏ lại đằng sau những quá khứ đau thương của dân tộc, nước mắt của tôi tưởng chừng như đã cạn khô, vì đã khóc quá nhiều cho dân tộc, cho bạn bè và nhất là cho những người thân. Nay, nước mắt của tôi lại trào ra trước tin Cô ra đi, bỏ lại tất cả để về một thế giới khác.
xem tiếp

Thơ Thanh Tâm Tuyền – Những Ngày Tân Lập K 5 (1980-1982)


24. Tháng mười cấy rau lấp

Bước xuống ruộng bỏ hồn trên bờ
Chân dẫm bùn tay cấy thẩn thơ
Tháng mười sương giá trắng trời đất
Gió hớp hồn bay đỉnh núi mờ


25. Trưa, tù, bướm

Trưa cháy mắt lóa đồng đất rung
Chênh chao trong nắng tỏa bướm hoang
Ẩn hiện chờn vờn quanh tay cuốc
Đáp đậu lòng tay xòe ngửa im
xem tiếp