Ngày hòa bình đầu tiên

Lữ Quỳnh

Erin Gregory/ love the colors.
Art by Erin Gregory

 

Đó là một vùng đất hoang. Những ngày chiến tranh còn khốc liệt nó từng là vùng quan sát cho cả hai phía. Bên nào cũng không muốn kẻ địch chiếm nó, nhưng tuyệt nhiên cũng không một bên nào quyết tâm chiếm nó cho bằng được. Cùng một lúc họ chỉ canh chừng, nhòm ngó, và cảm thấy bằng lòng khi nó mãi mãi vẫn là vùng đất hoang không thuộc một sở hữu chủ nào.
Vùng đất trải rộng từ chân núi xuống đến duyên hải với cây không đủ cao và cỏ thì màu vàng úa nhiều hơn là xanh thẫm. Một vài khu vườn héo úa. Những mái nhà đỏ loang lổ dấu thủng do những lần pháo kích hay oanh tạc trước đây. Cảnh thật hoang vu tiêu điều, nhưng cũng có lúc nó mang hình ảnh thật hùng vĩ như cảnh mặt trời đỏ ối vào những buổi chiều mùa hạ trên đỉnh dãy Trường sơn. Cả một vùng mênh mông lúc đó tuy không có dấu vết của con người nhưng lại ngập tràn sinh khí. Nhất là từ ngày cuộc chiến giảm hẳn mức độ giao tranh.
xem tiếp

Những Người Sống Yêu Nhau

Image result for love paintings
Love Me Tender
Watercolor Art Print – Giclee Art Poster

 

Những người sống yêu nhau họ dư biết cách nào để kéo dài thương mến, để bịn rịn lưu luyến… không muốn rời xa đâu!

Những người sống yêu nhau… như cây cầu Bến Hải nối liền sự phải trái… rồi có lúc phân bua, kể chuyện nắng chuyện mưa, lấy thừa chan cái thiếu…

Yêu nhau là cùng hiểu: Tại Sao Mình Yêu Nhau? Hãy nhớ: Sông Hai Đầu, Chúng Mình Hai Đứa Nhé! Tiếng cười và giọt lệ: Hoa Nở Từ Trái Tim!
xem tiếp

Bóng tối dưới hầm

Lữ Quỳnh

Related image
Pump House Contact
East Kabul’, 2002
Art by Douglas Farthing

Người đàn ông ngồi trên một chiếc ghế bằng gỗ tạp thấp, gã cúi người xuống tì trán lên mu bàn tay lồng vào nhau. Thanh niên ngồi xổm có vẻ đang chú ý nghe tiếng động trên nóc hầm, thỉnh thoảng hắn nhìn lên chút ánh sáng nơi lỗ thông hơi. Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt hắn hốc hác và linh động nỗi bất an. Trong xó tối cạnh đó, một thiếu nữ nằm im. Nàng mặc một bộ đồ đen, mái tóc xõa tung bê bết mồ hôi trên trán. Ba người như không chú ý đến sự có mặt của nhau. Căn hầm hẹp, bề dài khoảng hơn hai thước và bề rộng một thước rưỡi. Những giọt nước từ thành đất rỉ ra, thỉnh thoảng nhỏ thành tiếng xuống mặt hầm. Sự im lặng hình như tăng thêm. Trời bên trên hẳn đã hoàng hôn. Chút ánh sáng nơi lỗ thông hơi nhạt nhòa không còn nhìn rõ. Thiếu nữ cựa mình trong bóng tối, cùng lúc người đàn ông ngồi thẳng dậy nhìn mà không thấy gì cả. Gã nuốt nước bọt, rồi nói bằng một giọng khô tưởng như sắp chết khát:
– Ai đói?
xem tiếp

Sự Kỳ Ngộ Trong Bài Thơ “Niệm Khúc” của Nguyễn Lương Vỵ

Tô Đăng Khoa

Related image
Nguồn: Internet

“Trong u tịch, xương máu bỗng khua vang
Cho ta rơi giữa trời sâu không đáy…”

Niệm Khúc? Khúc nhạc của sự hoài niệm? Thi sĩ vì nhân duyên gì mà tấu lên Niệm Khúc này? Ngôn ngữ thi ca của Nguyễn Lương Vỵ sẽ đưa chúng ta chạm trán điều gì qua ba đoản khúc trong sự liên hoàn hoài niệm của bài thơ Niệm Khúc?

Hoài niệm về quá khứ là một việc làm liều lĩnh, nếu không muốn nói là nguy hiểm. Nhưng ở đâu có hiểm nguy, ở đó có sự thoát hiểm. Sự thoát hiểm chính là nguồn lực hiệu quả nhất giúp con người chuyển đổi nhận thức. Đó chính là vị thầy lớn nhất mà chúng ta nên học. Nguyễn Lương Vỵ đã liều lĩnh hẹn hò với cô quạnh và tan vỡ của bóng ma quá khứ để tấu lên bài Niệm Khúc này, và qua đó đã cống hiến cho các độc giả hữu duyên một Sự Kỳ Ngộ hy hữu đệ nhất. Nhưng mà Kỳ Ngộ với Ai? Với Cái gì? Làm sao ông đã thành tựu sự Thoát Hiểm ngoạn mục này? Ta hãy thong thả theo dõi cuộc hẹn hò của Nguyễn Lương Vỵ với bóng ma quá khứ khi ông vừa châm lửa mồi điếu thuốc trên môi, mở màn cho một cuộc hoài niệm phiêu bồng:
xem tiếp

Ngựa Hí Chiều Thất Thanh

Nguồn: Internet

Thương quá, em màu tím! Áo tím và mùa Thu. Bao nhiêu năm kỷ niệm, hình vẫn chưa nhạt màu…

Cỏ quê người có lợt. Đất quê người có thâm. Em vẫn là Tổ Quốc, rừng Thu về lặng câm!

Chắc em đang tìm kiếm một mảnh áo nhà binh? Một cái nòng súng liệng? Một phiến xương mong manh?
xem tiếp