Huyền Thoại Tu Thiền Dễ Điên và Thơ Nguyễn Lương Nhựt

Nguyên Giác

blank
Bìa “Di Cảo Thơ 1987-2009” và nhà thơ Nguyễn Lương Nhựt

Huyền thoại thường nghe: tu thiền dễ bệnh khùng khùng điên điên. Sự thực: y khoa Hoa Kỳ từ nhiều thập niên đưa ra các cuộc nghiên cứu chứng tỏ lợi ích của thiền tập. Sự thực nữa: trong hàng chục triệu người khùng khùng điên điên trên khắp thế giới, đại đa số không biết gì về Phật giáo. Thêm sự thực nữa: Phật giáo gần với khoa học hơn bao giờ hết, trong khi hầu hết các tôn giáo khác đều hoang tưởng với các tín lý vô căn cứ… và hoang tưởng là một dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt.

Từ rất lâu rồi, có lẽ cũng hơn nửa thế kỷ, thỉnh thoảng lại nghe lời đồn rằng những người tu thiền hay luyện khí công sẽ dễ bị điên. Hình như huyền thoại này ban đầu xuất phát từ các tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung, trong đó có một số nhân vật bị “tẩu hỏa nhập ma” – nghĩa là, lửa nội hỏa sẽ chạy loạn kinh mạch Nhâm Đốc nào đó, và thế là khùng khùng điên điên, tuy rằng võ công có khi thâm hậu xuất chúng. Lời đồn từ tiểu thuyết bỗng nhiên ám ảnh đời thường ở nhiều người dân thành thị.
xem tiếp

Advertisements

Anh Sẽ Về

Khê Kinh Kha & Nguyễn Hữu Nghĩa

Khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên du học tại Michigan, giữa mùa đông tuyết lạnh, mùa xuân tha hương lại về trong cô quạnh với bao nỗi nhớ quê hương. Tết Mậu Thân không tiếng pháo, không mai nở, không áo mới, mà chỉ đầy những hình ảnh tan thương trên màn ảnh TV, chàng sinh viên đã ôm mặt khóc bao đêm, những giọt lệ cho anh em, cho mẹ gìà, cho Huế, cho Sàigòn, cho quê hương. Rồi nỗi niềm chín rụng trở thành bài thơ ANH SẼ VỀ.

Cũng khoảng 50 năm trước, có một chàng sinh viên trẻ, giữa thành phố Sàigòn, giữa quê hương nhiều bom đạn, với một tâm hồn tràn đầy mộng đời và tình yêu nồng cháy cho quê hương, bạn bè, người yêu và dân tộc. Chàng đã đọc bài thơ ANH SẼ VỀ đăng trong tạp chí Văn, và đã rung động soạn thành ca khúc ANH SẼ VỀ.
xem tiếp

Thơ Hoàng Xuân Sơn

Muôn trùng biển ơi…
tranh đinhtrườngchinh

NƯỚC. TAM ĐOẠN

[với Bắc Phong, Nguyễn Hàn Chung, Trần Trung Đạo, Vương Ngọc Minh . . .]

Tôi chơi ngôn ngữ thời đại như ăn cơm nắm
Vậy mà có kẻ mon men đánh đắm thuyền đò
Nước. Là một chất gì không thể phân tích
Chết đi rồi ai gáy được ò o

Đừng xúi dại tôi ra tay phản đòn
Khi em ví tôi nơi chốn chỉ tuyền cò và khỉ
Nước nước. Nước đâu rồi tôi chạy lon ton
Cu tí bảo đứng lại ông nội chảy hết cả rồi. Bề gì?
xem tiếp

Phố Núi Cao Phố Núi Đã Thành Sông

​Cảnh ngập lụt dọc suối Cam Ly ngày 8.8  /// Ảnh: L.V
Cảnh ngập lụt dọc suối Cam Ly ngày 8.8.2019 – Ảnh: L.V

Không ai nghĩ đây là Đà Lạt, thành phố cao ngàn-rưỡi-mét trên cao / bởi xung quanh nó, nước bao bao / dày như lũ quân Nguyên xâm lấn… Cảnh Sát và Công An thẩy đều ngơ ngẩn: cứu nhà mình, trước hết… cũng là dân!

Thành phố Đà Lạt cao nhất dốc Duy Tân, mang tên mới: 3 tháng 2, chìm mất! Chùa Linh Sơn có một đài tượng Phật… cũng đâu rồi trong biển nước Cam Ly?

Đường không có ai đi… không có ai đi / bởi phố xá và đường đâu còn nữa! Những xe hơi như những con cua còn vỏ… nằm nín khe, đợi nước rút, chừng nào?
xem tiếp

Công Cha Như Núi Thái Sơn

Tùy bút của Lê Ký Thương

Nguồn: Internet

1

Hôm trước ngày chính thức thi vào lớp Đệ Thất, tôi phải tự đón xe đò xuống trường Trung học Võ Tánh Nha Trang coi bản niêm yết danh sách thí sinh có tên mình hay không, nếu chẳng may sót tên thì còn kịp thời gian khiếu nại để điều chỉnh. Yên tâm có tên mình trên bảng trùng với ngày tháng năm sinh, tôi và một vài đứa bạn rủ nhau xuống biển tắm, cốt thư giãn sảng khoái sau những ngày tháng ôn thi mệt nhọc. Trưa về, tôi bắt đầu cảm thấy nóng ran cả người và nhức đầu. Cha mẹ tôi đều biết tôi thuộc diện “khó nuôi” nên thường nhức đầu sổ mũi. Suốt hai niên khóa lớp Nhì và lớp Nhứt, trọ học ở quê ngoại, tôi không hề đau ốm gì, nhưng sống với mẹ cha thì gặp không chuyện này cũng chuyện khác. Vì thế, vừa giáp ba tuổi, cha mẹ tôi làm lễ “ký” bán tôi cho ông thầy pháp trong xóm. Tôi được đeo vòng sắt nơi cổ chân và bùa hộ mệnh nơi cổ để trừ tà ma suốt chín năm mới làm lễ cúng tạ quỷ thần và tháo ra. Đó cũng là lý do nhiều người thắc mắc tại sao tên tôi không lót chữ “tấn” cho nó nặng mà lại lót chữ “ký” nhẹ hều!
xem tiếp

Chào Năm Học Mới

Nguồn: Internet

Xe bus vàng xuất hiện…
Thôi! Hết mùa hè rồi!
Học trò hết rong chơi
… bây giờ… thì đi học!

Tôi đứng nhìn mấy nhóc
lên xe lòng vui vui
nhớ lại mình, cái thời
… đâu được đi xe bus!
xem tiếp

Giới Thiệu Sách Mới: Thi phẩm “Một Thoáng” của Vũ Hoàng Thư

Trân trọng giới thiệu:
MỘT THOÁNG
tập thơ của Vũ Hoàng Thư
NXB Quê Mẹ, Paris phát hành vào đầu tháng 8/2019

Một Thoáng

Đâu đó màu lá lục của hạ vừa ghé đưa chân về những quãng đường ký ức. Mênh mông gió lộng từ trời thẳm biếc căng buồm mời gọi người làm cuộc viễn du. Có ấm áp của nắng hè lung linh chiều duyên hải, ánh mắt ai bỗng dưng là ngàn sao, là biển vọng nói một lời thầm.

Sông núi thênh thang dẫn đường, lắm khi cỏ dại thả phấn ngỏ lời với gió chiều vi vu ở cuối trời hừng nắng quái. Người lặng đứng suy nghiệm về những to lớn của đất trời, những hưng phế, những đền đài miếu mộ. Bất chợt gặp một cánh hạc thơ thẩn ven hồ, nghe lời chim di trên cao gọi lá vờn đến bên đồi cho lòng rộn lên những mùa vàng năm cũ.

Mùa qua đang thì thầm những bản nhạc cũ. Có tiếng chân người gõ nhịp xa. Tiếng bước nhỏ dần tìm về một chốn ấm, bếp lửa và những tiếng nổ thơm phức mùi gỗ thông.
Một chút gì thật vội không chờ đợi ai, mãi mãi là một gạch nối vô hình giữa những gì đã qua và sẽ tới, cái đương là bát ngát mênh mông người có thấy? Những câu thơ ghi vội vàng như hành động mở cửa sổ một buổi sáng ngó ra khu vườn, từ đó ta thấy đôi khi trời xanh, có chim hót, vài khi bắt gặp những đám mây trắng không hẹn cuối nhìn xuống đời dưới kia, nhưng cũng có khi bàn tay đâm bất động giữ chặt lấy song cửa, mắt ngó mông lung về một cái gì thoáng trôi…

Bóng nhạn đã bay mất hút trời xa, gió mơn man gợn nhẹ mặt hồ, đâu là ảnh, đâu là hình? Và như thế một thoáng ngoài kia…

thơ,
ngẫu nhĩ
vương sợi tơ,
               trầm trọng chi?
một thoáng
        khơi
        vơi
        cùng.

Vũ Hoàng Thư
Tháng 6, 2019

1 xem tiếp