Archive | April 2017

Bão Đêm

Chân thành Tri Ân
Những Người Lính Chiến Đấu Cho Tự Do Của
Quê Hương Việt Nam.
Blog Trần Thị Nguyệt Mai
***

Lữ Quỳnh


30/4 – tranh Nguyễn Quang Chơn

Lúc mở mắt, hình ảnh ghi nhận đầu tiên trong căn phòng lờ mờ ánh sáng là ngọn đèn ngủ trên mặt bàn. Bóng đèn tròn đục, vàng ửng như một trái chanh chín nằm dưới cái chụp đèn không lớn quá một bàn tay. Anh lắng nghe tiếng gió hú bên ngoài cửa kính. Tiếng một cánh cửa mà ai đó quên gài, thỉnh thoảng đánh ầm vào tường từ xa nghe thật rõ. Ngoài khung cửa kính trước mặt, vẫn từ chỗ nằm, anh có thể nhìn thấy hành lang bệnh viện chạy dài dưới ánh đèn mờ và xa hơn một chút, những thân dương liễu như những vệt thẩm oằn mình trong bóng tối. Chợt anh buột miệng: Đêm nay trời bão chăng?
xem tiếp

Advertisements

có một dòng sông…

Gọi sông 1
sơn dầu trên canvas 40 x 40 in
Lê Quế Hương

 

viết cho anh Dũng, tháng 4 buồn…

đêm qua. trong trí nhớ
recite một bài thơ. buồn…
chìm vào giấc ngủ
nhủ lòng mình, sáng dậy
chép bài thơ.
xem tiếp

This entry was posted on April 30, 2017, in Thơ and tagged .

Nơi Lạ

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

tranh ViVi

Đoan đun thêm một cây củi vào lò. Cây củi hình như còn hơi ướt. Bọt nước tươm ra, kêu lèo xèo ở phần gốc. Khói tỏa lên làm mắt Đoan cay xé. Nhà ở thành phố, đun củi, khói luẩn quẩn khó thoát ra, làm tường nhà vàng vọt. Đâu cũng vậy thôi, Đoan nghĩ thế và thở dài.
Bạn Trâm chuẩn bị nồi để nấu cơm. Đoan nói:
“Khoan đã, Trâm, chờ mình một lát.”
Rồi Đoan mở túi xách, lấy ra một gói nhỏ. Trâm nhìn, tỏ ý chưa hiểu. Đoan nói:
“Mình có mang lon gạo.”
xem tiếp

Chiến Trường Nào Anh Bước Đi?

Huyền Chiêu

Image result for người lính vnch
Hình ảnh Người Lính VNCH – nguồn: Internet

Vậy là đã 42 mùa 30 tháng tư đã trôi qua! Vậy là người dân miền Nam đã sống với “Cách Mạng” gấp đôi lần sống với Việt Nam Cộng Hòa.
Những đứa trẻ sinh năm 1975 nay tròn 42 tuổi.
Và chúng chẳng hiểu gì về cái thuở Nam Bắc là hai nhà.
Hai nhà có một cái hàng rào là sông Bến Hải.
xem tiếp

Hồ Thủy Lệ

Hồ Đình Nghiêm

Danhim, nguồn: Bo Su Su.

Em gửi anh xem chỗ chị em nằm, sao Danhim mà anh gọi hồ nước mắt? Mấy mươi năm rồi em không về lại, lòng hồ nghi chẳng biết nước còn chảy xuống khi cúi đầu?

Em lên xứ hoa đào buổi thanh niên, yêu một người tình đầu rất tự nhiên. Vắng chừng ba bữa lòng sấp ngửa, ôi nước mắt thuở đó vẫn cuồng điên. Bây chừ nhớ lại sao quá hào phóng, để chừ bây khánh kiệt một tủi hờn!  xem tiếp

Hồn Cây Xương Lá*

Truyện của Lưu Na


Ảnh minh họa của Lưu Na

Tám Sề tung chăn, ra bếp. Trời đã tối, mắt mụ cay sè vì đã chơi game hơn hai tiếng đồng hồ. Mụ thèm ăn phở xào giòn nhưng quá lười ra phố, thôi, lại mì tô Đại Hàn cho qua bữa. Mụ thầm rủa xả mình, đồ đàn bà thối thây, nhưng có hạ bao nhiêu quyết tâm thì mụ vẫn thấy trên đời chỉ còn thú chơi game trên điện thoại là đáng kể.

Tám Sề mở tủ bếp lấy cái ly. Rầm, cửa tủ tuột tay sập lại. Mở gói cà phê trộn sẵn đổ ra ly, bụi cà phê rơi đầy mặt bàn bếp. Ra phòng ăn bấm nút lấy nước sôi, lóng cóng nước nhiễu xuống sàn, lại phải lau. Bây giờ mụ thấm cái lụi cụi của mẹ mà mụ đã không tiếc lời càm ràm cằn nhằn cửi nhửi khi bà cụ còn ở nhà. Tối như vầy, chắc bà đã ngủ yên nơi nhà dưỡng lão. Mụ thở phào. Chẳng phải mụ muốn vậy, nhưng nhờ vậy mà mụ không phải trả lời câu hỏi “thằng Tư đâu?” của mẹ.
xem tiếp

This entry was posted on April 30, 2017, in Văn and tagged .