Tag Archive | Nguyễn Thị Khánh Minh

Nhớ Cha

Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh

Image result for daddy painting
Love You Dad by Surbhi Grover

ĐÊM. NHỚ CHA

1.
Đêm. Con nhìn lên trời
Những vì sao rất nhỏ…
Những vì sao rất xa…
Xin một vì sao tỏ
Thắp mừng sinh nhật cha

Đêm. Con nhìn lên trời
Trời quen mà thăm thẳm
Muốn quay về, một nơi
Bên lòng cha đầm ấm…
xem tiếp

Advertisements

Nguyễn Âu Hồng, Và Tặng Phẩm Cho Tình Nhân

Nguyễn Thị Khánh Minh

Vào khoảng tháng 5 năm 2014, tôi nhận được tập truyện Lá Daffodil Thắt Bím của Nhà Văn Nguyễn Âu Hồng do Nhà Thơ Mai Quang đem đến nhân hôm thăm tôi vừa mổ xong.

Ngay tựa đề đã khiến tôi thích thú, rất chủ quan, vì đó là hoa biểu tượng cho tháng sinh một người thân thiết của tôi, nó lại là loài hoa tôi biết đến lần đầu, khi đặt chân tới San Jose, một ngày của mùa xuân, cái mầu vàng tươi mạnh mẽ đã gây cho tôi hứng khởi nơi vùng đất mới, ít ra, bước khởi đầu đã có một điều làm ta say mê. Và sau đó lại thắc mắc, sao lại có một bím tóc bằng lá daffodil nhỉ. Chắc là người yêu của chàng. Tôi nghĩ thế. Và tình cờ ở cái mở đầu tiên tập truyện, Hoa Trâm Trâm! Tôi thốt lên, trời ơi! Lại là trâm trâm bé dại của tôi ư?!

Và tôi với Hoa Trâm Trâm, rồi Lá Daffodil Thắt Bím suốt buổi hôm đó. Một buổi dạt dào cảm xúc, cảm xúc về tình yêu trẻ trung, lâu lắm mới có được từ câu văn dòng thơ…
xem tiếp

“ Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh” (*)

Đỗ Hồng Ngọc

Một vài cảm nghĩ khi đọc Tản Văn Thi của Nguyễn Thị Khánh Minh

Tôi không tin Tản Văn Thi của Khánh Minh là giấc mơ,huyền thoại, chiêm bao. Trái lại, nó rất hiện thực. Nó rất ở đây và bây giờ. “Đó là bức tranh sắc mầu cuộc sống”: bức tranh của một gia đình hạnh phúc, thứ hạnh phúc đơn sơ như ‘Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao/ Cha tôi ngồi xem báo… Tôi nghe tiếng còi tàu… ’(Kỷ Niệm, Phạm Duy).

Phải rồi. Chỉ ở đó mới có tiếng chim trao lòng tin cậy; chỉ ở đó mới có bờ vai nương tựa sớm hôm; chỉ ở đó mới có những ánh mắt sao trời thơ trẻ; và đôi cánh bay lên những ước mơ đằm thắm ngọt ngào của người thi sĩ, luôn nhắc nhở mình “đừng như bóng mây tan”. Phải rồi. Chỉ ở đó mới có tiếng reo vui Tát-bà-ha của Tâm kinh Bát nhã khi thấy biết ‘”ngũ uẩn giai không/ độ nhất thiết khổ ách”. Bát nhã (Prajnã) là cái nhận thức có trước nhận thức, là cái trí tuệ có trước trí tuệ, không đếm đo, toan tính,  nó vậy là nó vậy. Và chỉ ở đó, người ta mới thực sự hồn nhiên, thực sự reo vui: Tát-bà-ha!
xem tiếp

Hai Lần Dự Ra Mắt Sách

Trần Thị Nguyệt Mai

Thể theo “lời đề nghị quá ngọt ngào”* của Tô Đăng Khoa sẽ cho mượn sân phía sau nhà và lo phần ẩm thực, nhà thơ Trịnh Y Thư, NXB Văn Học Press, cho biết sẽ tổ chức buổi ra mắt cuốn Tản Văn Thi của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh vào chiều ngày 19-5-2018. Thế là tôi quyết định sẽ đi Nam California để ủng hộ tinh thần cho chị Khánh và nhân thể được hạnh ngộ cùng các anh chị.

Dịp này, tôi chia sẻ với các anh chị đây là lần đầu đi dự buổi ra mắt sách. Nhưng khi về đến nhà thì mới chợt nhớ ra mình đã đi dự một lần rồi, ở miền Đông. Đó là vào ngày 18-1-2014, anh chị Phạm Cao Hoàng tổ chức một bữa tiệc gia đình mời anh Đinh Cường, Đinh Trường Giang, anh chị Nguyễn Minh Nữu, Andy và tôi, nhưng lấy lý do Nguyệt Mai ghé thăm Virginia.
xem tiếp

Tản Văn Thi – Nguyễn Thị Khánh Minh

Nguyệt Mai đã nhận được:

TẢN VĂN THI
(Gồm những bài thơ được viết từ 1978-2018)
của Nguyễn Thị Khánh Minh
VĂN HỌC Press xuất bản lần thứ nhất 2018
Tựa: Tô Đăng Khoa
Bạt: Hồ Đình Nghiêm, Vũ Hoàng Thư, Trịnh Y Thư
Tranh bìa: Chiều mưa dông tới © Đinh Trường Chinh
Phụ bản: Đinh Cường, Nguyễn Khiết Minh, Duyên, Huyền Chiêu
Ảnh tác giả qua ống kính Lê Quý Sơn
Thiết kế bìa và dàn trang: Lê Giang Trần

xem tiếp

Khánh Minh, những bóng, mơ, đêm huyền, và thoại

Vũ Hoàng Thư

 

Ngày nguyên đán, ngày khởi đầu, nguyên xuân gọi hoa nở màu ban sơ. Có gì đúng điệu hơn ở ngày Tết, bình minh lên thắp ánh thiều quang gọi bừng thế giới hoa nở rộ. Như thể xuân lóe, như thể Tuệ Trung bắt gặp ánh quang,

Nhất điểm xuân quang, xứ xứ hoa
(Thị học – Tuệ Trung)

Và buổi sáng phiêu nhiên, cái gì đang trôi trong không gian, điệu nhạc? Không nghe âm, chỉ một ngất ngưởng chuyển mình, không nói ra, tôi đang trôi, tôi lờn vờn trong từng âm điệu.

Mở cửa
Dòng nhạc trôi ra ngoài. Ban mai dậy sóng
Nắng lụt tôi trong căn phòng nhỏ
Và tôi. Đang ngộp thở ban mai
Bạn cảm thấy sao khi vừa mở cửa
đã rơi ngay trước mặt mình tiếng chim hót
Và bạn sẽ làm gì với những nốt nhạc ấy?

(Những nốt nhạc, Những buổi sáng)
xem tiếp