Archive | September 2016

Người Ngồi Khâu Di Sản Văn Chương

Nhà văn Trần Hoài Thư đang ngồi khâu Di Sản Văn Chương

Nhà văn Trần Hoài Thư đang ngồi khâu Di Sản Văn Chương

 

Gửi nhà văn Trần Hoài Thư

1.
người ngồi khâu di sản văn chương
của miền nam oan nghiệt tử thương
tóc trắng cổ lai hy thất thập
tay run mắt cận tâm phi thường
đọc tiếp

Autumn leaves…*

 

Photo by Duyên

Photo by Duyên

 

1.
the falling leaves
drift by my window
the falling leaves
of red and gold
…..

but I miss you most of all
my darling
when autumn leaves
start to fall…
đọc tiếp

This entry was posted on September 30, 2016, in Thơ and tagged .

Khi Mà Tôi Nhớ

Hoa Táo va Kwanzan Cherry Photo by Duyên

Hoa Táo va Kwanzan Cherry
Photo by Duyên

 

Tôi nhớ một người xa rất xa Tôi ra vườn ngắm những chùm hoa. Hoa nào đẹp nhất là ai đó! Tôi nói, trời ơi nước mắt sa!

Tôi nhớ người ta, nhớ cố hương, nhớ ơi vườn Ngoại một khu vườn có hoa có trái và chim hót, có những ngày không nắng, đẫm sương!
đọc tiếp

Đêm Trắng

Photo by Hoàng Vĩnh Thao

Photo by Hoàng Vĩnh Thao

 

Mặt hồ đêm trắng như hư huyễn
Vòng sóng lao xao quyện sóng lòng
Người về mấy kẻ đợi trông
Lặng thinh chiếc bóng giữa vòng nhân sinh.
đọc tiếp

“Một cốt cách ở đời” *

Nhân kỷ niệm 1 năm ngày nhà văn Võ Phiến rời xa cõi tạm (25/9/2016), thân mời bạn đọc một bài viết của Nhà văn/ Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
——–


Đỗ Hồng Ngọc

(Vài cảm nghĩ khi đọc Cuối Cùng của Võ Phiến, NXB Thế kỷ 21, 2009)

vophien_60807436705

 

Cuối Cùng của Võ Phiến là sự Mộc Mạc.

Suốt một đời người đeo đẳng văn chương chữ nghĩa, chẻ sợi tóc làm tư, lặn lội vào những nẻo u uẩn ngóc ngách của lòng người, bỗng dưng cuối cùng hiện ra trước mắt một vầng sáng: Mộc Mạc.
đọc tiếp

Từ Ai Mười Bảy Qua Đò

Chiều đàlạt sơn dầu trên canvas 30 x 40 in đinhcường

Chiều đàlạt
sơn dầu trên canvas 30 x 40 in
đinhcường

 

Buổi chiều. Không lẽ chiều sao?
Lòng không chi cả mà nao nao buồn!
Con sông đang ngược về nguồn
Triều dâng, phố thị như còn bình minh…
đọc tiếp

Tranh Trương Thị Thịnh

Tranh Trương Thị Thịnh có phong cách ấn tượng và trữ tình, kết hợp nhuần nhuyễn kỹ thuật Đông – Tây. Chị còn được biết đến như một họa sĩ có biệt tài về vẽ chân dung. Trong lần bày tranh An Ocean Apart năm 1995, họa sĩ Trương Thị Thịnh đã phát biểu quan niệm sáng tác của mình: “Tôi làm tranh theo cảm xúc, đem thế giới của quá khứ nhốt vào trong tranh, làm thành một bản hòa âm của đời sống thôn dã, huyền bí và hư ảo của quê hương”. Và với chị Quê hương và Nghệ thuật là một.
(Đinh Cường – Đi vào cõi tạo hình – Nxb Văn Mới 2015)
xem tiếp