Tag Archive | Nguyễn Quang Chơn

Có nỗi buồn không tên

Photo:
tranh đinhtrườngchinh

Ông nhà thơ XD có câu “tôi buồn chẳng hiểu vì sao tôi buồn…”, khi mà ổng đang vấn vít trong yêu thương tình ái. Tôi thì chẳng tình ái gì mà cũng thấy buồn, buồn tự hôm qua tới bi chừ, vợ hỏi sao thấy buồn buồn, ừ, buồn không tên!…

Số là gần đây hay vào Facebook. Mượn diễn đàn ảo này để trải những “hỷ, nộ, ái, ố, lạc” với đời. Và cũng để đọc một vài tài khoản để tự chia sẻ cùng nhau những nỗi niềm chung… Mình cũng chẳng khoái lắm cái Facebook “khá nhiều chuyện” ni nên mỗi lần mở, chỉ nhảy vào danh sách mấy vị mà mình đã chọn, nằm trong mục “tìm kiếm”. Đó là HHV, ĐTQ, LTV, HĐ(Os), TDN, và chính mình, CN…
xem tiếp

Advertisements

Hịch

Ngo Quyentranh ViVi

Ta thường nghe,

Trẻ thơ đang tuổi ăn chơi như đức Phù Đổng Thiên Vương đã biết nhổ tre là ngà xua đuổi giặc Ân. Nhi nữ thường tình như bà Trưng, bà Triệu, đã cương cường lên ngựa, cỡi voi, vung gươm diệt quân Đông Hán, Đông Ngô. Ngô Quyền xưng vương Nam Việt, ung dung bài binh diệt bọn tham tàn Nam Hán, chấm dứt gần ngàn năm bị đô hộ bởi Bắc phương. Lý Thường Kiệt mưu lược oai hùng bình Chiêm, phá Tống, đánh vào tận sào huyệt địch ở châu Ung, châu Khâm, châu Liêm, rồi dõng dạc tuyên ngôn “Nam quốc sơn hà Nam đế cư, Tiệt nhiên phận định tại thiên thư. Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm, Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư “….
xem tiếp

Tàu độc


Tại Đà Nẵng đã xuất hiện những bảng quảng cáo, bảng hiệu in chữ Trung Quốc
(Nguồn: Báo Mới)

Tôi đã thấy một gã trung niên, bằng xe máy
đưa hai đứa trẻ một gái, một trai,
trạc 10, trạc 7
cặp sách trên vai
vào quán ăn sáng trước khi đến trường…

Cũng là chuyện bình thường
nếu chúng không nói chuyện với nhau
vừa tiếng Việt, lẫn tiếng Tàu…
xem tiếp

Tháng Tư

Image result for hình ảnh cầu hiền lương
Khu phi quân sự vĩ tuyến 17 trước 1975 – Photo courtesy of Life Magazine

Mở Face book, thấy ngay câu hỏi: “Bạn đang nghĩ gì?” Hay thật. Bạn đang nghĩ gì?…

Tôi đang nghĩ gì?

Mùa hè đã về rực rỡ, nắng đang ngập tràn trên những lối tôi qua. Tháng tư đến rồi. Tháng tư, lập hạ. Tháng tư gợi bao niềm nhớ. Bốn mươi ba năm trước, bạn đang là thằng sinh viên ngơ ngác giữa Sài gòn, giữa bao lằn ranh trong tư duy, mộng tưởng. Và, tháng tư 1975. Đen hay hồng, đỏ hay trắng, sướng vui hay khổ đau???

xem tiếp

Phiên Chợ Sách và Sách Bán Ký

Tản mạn của Nguyễn Quang Chơn

Photo by Nguyễn Quang Chơn

Tôi nhớ ngày xưa trong thời bao cấp. Sách về các nhà sách ngoại văn với giấy trắng tinh và bìa in đẹp. Muốn mua cũng không dễ, phải có giấy giới thiệu mới được mua nhiều. Thẻ sinh viên chỉ được mua vài ba cuốn. Khoảng vài tuần sách mới về một lần và toàn sách chính trị về Marx, Lenin hay sách khoa học rất nặng ký. Có một lần tôi vừa ngang tiệm sách, gặp thằng bạn cũng mê chữ nghĩa, đang ôm một chồng sách tiếng Nga, tiếng Việt…. Ê ê, nhanh lên, sách mới về, tau mua được hơn chục ký!?!…
xem tiếp

Câu Chuyện Trái Tim

Tản mạn của Nguyễn Quang Chơn

Picture of Heart Detail
Source: 2010 Medicine Net. Inc

Trái tim là động cơ của một cỗ máy. Động cơ mà đứng thì cỗ máy dừng. Trái tim mà hết đập là con người… ra đi. Đi đâu? Đi về miền… viễn mộng chứ đâu! Là chết!…

Gần một năm trước, trái tim mình ngừng đập. Mình chết. Dzậy mà ông trời không cho chết. Mấy thiết bị y khoa tiên tiến và mấy bác sĩ chuyên môn giỏi lại giúp đỡ kịp thời cho động cơ chạy lại, trái tim đập tích tắc, để mình mở mắt mỉm cười với cuộc đời vẫn còn đang đầy dẫy thương đau!…
xem tiếp

Quý I Bâng Khuâng

Tản mạn của Nguyễn Quang Chơn

Năm Đinh Dậu nhuận 2 tháng 6 nên mồng một Tết Mậu Tuất đã là 16/2/2018. Vậy nên quý I phải gánh thời gian chộn rộn trước tết và thời gian ăn chơi sau tết, gần một tháng tròn. Vì thế mà, quay đi quay lại, đã thấy hết quý I. Mau như chớp mắt!…

Quý I năm nay sao nhiều tin buồn. Riêng mình đã nhận tin 3 người quen đi về miền miên viễn. Một anh bạn tắm biển chung hơn 10 năm nay, bị K bao tử, chống chọi được một năm, vội vã bỏ đời trước tết một tuần. Một thằng bạn học Bách khoa, mất mồng 9 tết sau những bệnh tật, buồn phiền. Một ông bạn già vong niên, đi tập thể dục về, uống cà phê cà kê với bạn rồi bỗng ôm ngực gục xuống, chết trên bàn, chẳng một lời từ biệt…
xem tiếp