Archive | February 2013

Đoạn ghi ngày 28 tháng 2 sinh nhật Trịnh Công Sơn

TCS-19
Trịnh Công Sơn
sơn dầu trên giấy plast. 14 x 18 in

đinhcường

.
tặng Trịnh Xuân Tịnh

Những ngày này có chút nắng ấm
tôi đi bộ sau cánh rừng mùa đông
cây cành trơ xương chỉ có thông xanh
và mấy bụi tre phất phơ theo gió
đọc tiếp

Advertisements

Mỗi người chia nhau một chút khổ

xe dap

* Truyện có thật của Phạm Cao Hoàng

1.
Những ngày đầu tháng 5 Sài Gòn lên cơn sốt thuốc tây và xe đạp. Thiên hạ đổ xô đi mua thuốc tây và xe đạp vì có tin đồn rằng tiền miền Nam sẽ không còn giá trị và hai mặt hàng này sẽ trở nên khan hiếm trong những ngày sắp tới. Giá thuốc tây và xe đạp tăng vùn vụt nhưng người mua vẫn cứ tranh nhau mua.

Trong gia đình tôi, anh Bảy vốn là người nhạy bén với những biến động kinh tế theo kiểu này nên ngay từ lúc bắt đầu cơn sốt anh mua một chiếc xe đạp do Nhật sản xuất. Sau đó, anh tìm mua các loại thuốc tây thường dùng, với ý định nếu dư dùng mai mốt sẽ bán để kiếm lời.
đọc tiếp

Bậu Về

Thiếu nữ, tranh của Tôn Nữ Tâm Hảo.

Thiếu nữ, tranh của Tôn Nữ Tâm Hảo.

* Thơ Trần Phù Thế

bậu về liếc mắt đong đưa
gió Xuân đầy mặt
như vừa chín cây
bậu về má đỏ hây hây
ta mười lăm đã lòng say bậu rồi
đọc tiếp

Tiên cũng lỗi lầm

Tien cung loi lam

Truyện phóng tác của Minh Quân

Theo sự phỏng đoán của nhiều người thì vào ngày xưa, Vương Quốc huyền bí của chư Tiên quả có thực. Vì ngay cả những người trung hậu, ngay thẳng, thông minh và không mê tín trên trái đất đều không hề phủ nhận điều này.

Tuy nhiên nếu có ai tò mò đặt câu hỏi: “Thế Vương Quốc chư Tiên ở vào vị trí nào trên địa cầu, chỉ cho xem?” thì ắt cũng đến bí, không ai có thể tìm được một câu trả lời chính xác.
đọc tiếp

This entry was posted on February 25, 2013, in Văn and tagged .

Cái mũi

Tranh sơn dầu của Vi Quốc Hiệp

Tranh sơn dầu của Vi Quốc Hiệp

Truyện ngắn của Lệ Hằng

Bé bật quẹt máy đỏ cả ngón tay cái, cái Zippo hôm nay lì ghê, vẫn chưa chịu lóe lửa. Bé lầm bầm:

– Bực ơi là bực, đã muộn rồi còn cứ trêu tôi, điệu này đến mai mới có cơm ăn. Chán quá đi.

Một lần nữa, hai lần, ba lần.

Bé quăng mạnh bật lửa lên bàn vùng vằng tông cửa đi lên nhà – Bé kéo hộc bàn, bé mở tủ, vài bao diêm chỉ còn trơ trơ những vỏ. Trên bàn học vài quyển sách màu, vài quyển Tuổi Hoa xanh xanh đỏ đỏ. Dưới đất rác và giấy vụn xả đầy nhà. Bé dậm chân hét lên:
đọc tiếp

This entry was posted on February 23, 2013, in Văn and tagged .