Archive | August 2022

Tặng Những Cô Giáo Trong Đời

[nhớ cô Dạ Thảo]

Cô giáo và học trò. | South vietnam, Vietnam, Historical
Nguồn: Internet

Ước chi tôi là tôi của thời
áo trắng quần xanh mặt sáng tươi
ước chi trà trộn vào khung lớp
lên tranh tôi đẹp một chỗ ngồi

Ước chi tôi là học trò em
học với văn chương một chỗ mềm
để quên hết chuyện đời gai góc
để biết sen hồng đóa dịu êm
xem

Pháp Khí Mật Tông / Instruments in Tibetan Buddhism

Các nghi lễ và tế lễ là một phần thiết yếu của Phật Giáo Tây Tạng, do đó họ sử dụng và sở hữu nhiều Phật Khí để thực hiện hộ mệnh cho các vị thần, cầu mưa, ngăn ngừa bệnh tật và chết, và cũng để đảm bảo mùa màng thu nhập tốt, xua đuổi ma quỷ và tà ma, và tất nhiên là để tiêu diệt những đam mê của tâm trí và cuối cùng là bản ngã.

Rites and rituals are an essential part of Tibetan Buddhism; therefore they use and possess many instruments to placate deities, to precipitate rain, to avert diseases and death, to ensure good harvests, to exorcise demons and evil spirits, and of course to destroy the passions of the mind and then the ego.

Về Ghé Qua Phan Thiết

Đỗ Hồng Ngọc
Thư gởi bạn xa xôi ngày 20.8.2022


Đập Đá Dưng, Lagi mùa nước lũ.

Mình về Lagi, thăm quê Ngoại dưới chân núi Tà Cú. Xưa, vùng này gọi là Phong Điền, Hiệp Nghĩa, cách Phan Thiết chừng 30 cây số. Cậu Năm Nghê Nhã Ý nói hồi nhỏ từ nhà, đi ngựa ra Cây Số 30, rồi bắt xe than đi Phan Thiết học. Mấy “công tử” thời đó là vậy. Nhà ngoại thì mênh mông ruộng vườn cây trái, dừa, chuối, cau, trầu, tiêu… Bây giờ không còn chút gì, trừ Thanh long của con cháu. Nhờ Thanh Long mà vùng quê nghèo nay đã khấm khá, có điều nó trông đơn điệu làm sao! Cả làng, cả xã, toàn thanh long là thanh long! Ban đêm, đèn điện sáng rực để lường gạt thanh long tưởng mặt trời mọc, vội vã ra hoa kết trái. Lâu lâu nghe bị ép giá, không “xuất khẩu” được, đem đổ. Từ ngày có thanh long “công nghiệp” thì mấy giếng xưa cũng dẹp, vì cả làng giờ đóng cọc để lấy nước ngầm tưới nên không còn giếng nước ngọt nào trong lành để uống. Nhớ hồi đó nhà Ngoại có cái giếng cả xóm đến gánh nước về uống. Mình thì chuyên múc nước giếng bằng gàu mo cau, ào ào xối tắm thiệt đã.
xem tiếp

Giới thiệu Giai Phẩm Thư Quán Bản Thảo số 100 tháng 9-2022

Nguyệt Mai đã nhận được:

Giai phẩm THƯ QUÁN BẢN THẢO
số 100 tháng 9-2022

TQBT số 100

Bìa & layout: Trần Hoài Thư
Tranh bìa: Đinh Trường Giang
Sách dày 292 trang
Địa chỉ liên lạc: tranhoaithu16@gmail.com

Chân thành cảm ơn anh Trần Hoài Thư và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
xem tiếp

Khi Đi Qua Cánh Đồng

Hình ảnh cánh đồng lúa miền quê đẹp thơ mộng và yên bình đến lạ
Nguồn: Internet

Tôi đi qua cánh đồng / lúa chín đều, vàng rực… Hạt hạt đều… như thóc / cúi rạp đầu, dễ thương!

Đây, dấu hiệu ngoan cường / của hạng người quân tử/ có nhân cách đối xử / là cúi đầu khiêm cung?

Tự nhiên tôi thấy lòng / mình nhẹ nhàng như gió / bay qua cánh đồng lúa / thơm ngát mùi hương quê…
xem tiếp

This entry was posted on August 25, 2022, in Thơ.

Nhớ… từ một lần coi phim

Tùy bút của Nguyễn Hoàng Quý

vobidalat

Sau cuộc tấn công đợt 2 Mậu Thân của Việt Cộng, nhà tôi cháy rụi. Khi lên Đà Lạt học, tôi xin tá túc ở nhà cô tôi ở cuối đường Phan Đình Phùng. Mỗi chúa nhật, tôi và người em họ ra phố đều nhìn thấy những hình ảnh oai hùng và đẹp mắt: sinh viên sĩ quan (SVSQ) trường Võ Bị Quốc gia Việt Nam và trường Đại học Chiến Tranh Chính Trị đi phố cuối tuần!

Thỉnh thoảng tôi cũng gặp người cháu gọi bằng cậu đang học khóa 25 trường Võ Bị ghé thăm. Cháu lớn tuổi hơn tôi, con đời trước của chồng người chị cô cậu nhưng xưng hô với mọi người trong gia đình tôi như các cháu con đời sau của anh chị. Khi lên học Đà Lạt ghé thăm cô dượng tôi cũng xưng hô với cô dượng bằng ông bà, các em tôi bằng cậu dì, như ruột thịt.
xem tiếp

Tìm nhau trong muôn thuở

“Tìm nhau trong muôn thuở” như những lời tự tình, tâm tình của Đặng Mai Lan cùng độc giả. Là bài viết cuối cùng đánh dấu ba mươi năm đời viết được in trong tập sách “Văn Tuyển 30” vừa mới phát hành.
Nguyệt Mai trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Đặng Mai Lan – California 7/2022
Photo by Minh Hà

TÌM NHAU TRONG MUÔN THUỞ

Tinh sương, tất cả những ngôi nhà trên con đường đều im lìm trong màn không khí mờ đục, thứ không gian dang dở của đêm và ngày. Chỉ riêng ngôi nhà đó, nơi có ánh đèn như một điểm sáng ấm áp giữa lòng đường tối mờ, lạnh lẽo, được tỏa ra trong một diện tích khiêm nhường từ một ngọn đèn nào đó ẩn trong những bức tường. Nhìn vào, có thể nhận ra ngay đó là một phòng ăn, một gian bếp. Những chiếc nồi xưa sáng ngời màu đồng, được treo thứ tự từng kích cỡ trên giá gỗ dưới ánh đèn đã nói lên vị trí của căn phòng. Trong ngôi nhà, bếp cũng là một nơi, là đời riêng của người phụ nữ.
xem tiếp