Archive | January 2017

Chúc Mừng Năm Mới Đinh Dậu 2017

Image result for cung chúc tân xuân
Nguồn: Internet

Nguyệt Mai chân thành cám ơn quý anh chị và quý bạn trong năm qua đã đóng góp bài vở cũng như đã ghé thăm trang blog TTNM. Mong rằng sợi dây thân ái sẽ còn hoài mãi.

Nhân dịp Xuân về, Nguyệt Mai thân ái chúc tất cả quý anh chị và quý bạn một năm mới sức khỏe, an lạc, mỗi ngày đều là một ngày xuân.

Sau số Xuân này, Nguyệt Mai sẽ không post bài mới để vui chơi cùng nàng Xuân.  “Tháng giêng là tháng ăn chơi” mà, phải không?

Hẹn gặp lại các bạn sau nhé.

Thân mến,

Nguyệt Mai

Advertisements
This entry was posted on January 17, 2017, in Tản mạn.

Tết Xưa

Thái Kim Lan

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet

Trong những hình ảnh về ngày Tết mà tôi còn giữ được thời thơ ấu, thì Tết đối với tôi là Tết Bà, mà tôi gọi là Tết Mệ Nội chứ không phải Tết Mạ. Bởi vì mỗi khi Tết đến, cả đại gia đình chúng tôi đều kéo nhau lên nhà Từ đường “ăn Tết”, có nghĩa quây quần chung quanh vị phu nhân trưởng tộc của dòng họ là Bà Nội tôi.

Mỗi năm cứ vào cữ 20 Tết – gọi là hai mươi làm tốt – trước ngày đưa ông Táo về trời, là lúc lũ trẻ con chúng tôi dưới phố được gửi lên vườn nhà Từ đường họ, tọa lạc gần chùa Linh Mụ, ở với Bà Nội và giúp Bà thay ba mạ bận công việc chưa lên sớm được, chuẩn bị ngày Tết. Các anh con bác từ dưới Ô Hồ lên, chúng tôi từ Hàng Đường, các anh bên An Cựu, các chị bên Nguyệt Biều, chợ Thông, Kim Long đều lũ lượt kéo nhau đến với Bà ở dốc đồi Hà Khê.
xem tiếp

Thơ Trần Văn Nghĩa

tranh đinhtrườngchinh

tranh đinhtrườngchinh

 

CUỐI NĂM BUỒN

Xé tờ lịch cũ cuối năm
Bỗng rưng rưng tiếc xa xăm một thời

Ngoài hiên độc ẩm ta ngồi
Chén trà suông buốt mảnh đời lông bông
xem tiếp

Vẫn là mùa xuân, vẫn là nụ cười

hoa mai 3
Nguồn: Internet

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

1
Tôi ngỡ ngàng. Đứa con trai đẩy chiếc xe lăn tới trước mặt tôi. Dù con đã nói trước, cũng như bác sĩ đã nói trước, rằng từ nay tôi phải sử dụng xe lăn, tôi vẫn cảm thấy mình choáng váng khi nhìn thấy nó. Người bạn của tôi từ nay về sau là đây ư? Tôi như người bước hụt chân trong giấc mơ.

“Ba, con đỡ Ba ngồi vô nghen!”

Như là nghe một thứ tiếng lạ nào. Tuy vậy, tôi vẫn rướn người đứng dậy. Không thể. Đôi chân tôi đã yếu quá rồi! Tôi đành để con trai đỡ tôi ngồi vào xe lăn. Thì cũng như một chiếc ghế dựa thôi mà! Còn êm ái nữa là khác! Hãy làm quen với nó!

Thật khó khăn. Tôi tự an ủi trong ý nghĩ rằng nào phải mình chưa biết mùi ngồi xe lăn. Đôi ba lần trong đời nhà binh, bị thương, nằm bệnh viện, ngồi xe lăn, chờ vết thương lành hẳn. xem tiếp

Lagi Ngày Con Về

nha1nha2

 

 

 

 

 

 

 

Ngôi nhà tuềnh toàng với giàn bông giấy ở quê nhà Lagi của anh Đỗ Hồng Ngọc (anh ĐHN viết trong một e-mail)

Cảm xúc bức hình Nhà Mẹ của anh Đỗ Hồng Ngọc

Có mùa xuân theo con về trước ngõ
Gọi Mẹ ơi. Hàng giấy đỏ xôn xao
Then cổng gỗ từ lâu rồi chưa mở
Trời Lagi mừng vội một câu chào
xem tiếp