Archive | March 2017

Giới thiệu Thư Quán Bản Thảo số 74 – tháng 4/2017

Nguyệt Mai vừa nhận được:

THƯ QUÁN BẢN THẢO 74
Tháng 4.2017

Chủ đề:
BÁO SINH VIÊN
& NGUYỆT SAN TÌNH THƯƠNG

Chân thành cám ơn nhà văn Trần Hoài Thư và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số báo trên cả tuyệt vời về hình thức lẫn nội dung, một tài liệu văn học rất hiếm quý. Bỏ qua rất uổng!
xem tiếp

Trả lời ba câu hỏi của Phùng Nguyễn

  • NGÔ THẾ VINH

 
Chân dung Phùng Nguyễn
[photo by Ngô Thế Vinh 05.2015]

Phùng Nguyễn sinh năm 1950, mất ngày 17 tháng 11 năm 2015. Bàng hoàng với cái chết đột ngột của Phùng Nguyễn ở cái tuổi đang sung mãn nhất về sinh hoạt trí tuệ và sáng tạo, tôi đã viết bài tưởng niệm “Phùng Nguyễn, Như Chưa Hề Giã Biệt” (1), nay nhớ tới Anh, có dịp đọc lại bài viết, mới nhận ra là còn nợ Anh “Ba Câu Hỏi”, mang món nợ ấy cũng đã hai năm, nay là lúc tôi phải trang trải, và cũng là thay cho nén nhang tưởng nhớ Phùng Nguyễn. Ngô Thế Vinh
xem tiếp

Nhớ Phương Lan

Phương Lan trong buổi văn nghệ nhân kỷ niệm 95 năm Đồng Khánh.

 

(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất, viết tặng gia đình Trần Đình Lập)

Phương Lan có làn da trắng trong
Khi cười nở môi hồng
Điểm thêm hai lúm đồng tiền vừa duyên
Ngày tôi đi học xa
Em Lập – cậu em hàng xóm mà thân như em trai út trong nhà – bây giờ là ông bác sĩ khoa mắt tài ba –
thuở ấy còn đi học
xem tiếp

Thi Sĩ Chết Trong Thời Gian

Image result for poetry painting
Poetry reading (oil on canvas) by Irene Sheri

 

Khi mà ngọn lửa vừa đủ độ nung chín tới mọi thứ
em bừng lên
môi hé mở
dòng điệu mãnh liệt
cực kỳ dịu dàng lãng mạn phiêu lãng trong / như / của thơ
là thứ ngôn ngữ riêng được viết được nói được phát ra được câm lặng nín thinh được bày tỏ dấu hiệu vô ngôn vô tướng vô hình vô mệnh vô lượng vô chung vô cùng yêu dấu
tất cả lấy lại / giành giựt trong tay thần linh cất giữ bí mật nhiều thiên niên kỷ trong chiếc gùi thần thoại đeo / mang trên lưng thằng gù trước thời đại chưa có chữ viết.
xem tiếp

cười cười

Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn
Photo by Duy Ngọc TN

 

rất mực đười ươi
háy hó háy hó
rất
cười nhố nhăng
rất ta
hột-hạt-nhì-nhằng
xem tiếp

Năm Hai Ngàn Mười Bốn

tranh Mùi Quý Bồng

Năm hai ngàn mười bốn tôi gặp lại người xưa… Em, cố-nhân-bây-giờ, em, người-yêu-mãi-mãi, em, vẫn là con gái tuổi mười sáu tròn trăng…

Sao em là cố nhân? Hỏi dòng sông, sông khóc. Hỏi cả con đò dọc, con đò dọc làm thinh! Cây đa đình vẫn xanh, ngàn năm em như thế. Con đò ngang không thể đưa em về chỗ xa…
xem tiếp