Chúc Mừng Sinh Nhật Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư

Thân chúc anh Vũ Hoàng Thư
một sinh nhật thật nồng ấm, hạnh phúc bên gia đình, người thân và bạn bè.
Trang blog TTNM và các bạn

Nguồn: Internet

NGUYỄN XUÂN THIỆP
Sinh nhật. người thi sĩ ấy

Hôm nay
sinh nhật
người thi sĩ ấy
nhìn kia
đầu gã. đội nón rơm
đi bắt nắng. mùa hè
trong khu vườn
có tiếng chim. vương phủ. của tôi
chợt. chiều xuống
cùng lắng nghe
điệu blues xa
khi ánh dương. của dã quỳ
gục đầu
trong tiếng kèn đồng. nức nở
ôi. chỉ là một thoáng thôi
một thoáng của phượng. nội thành
hay bóng hải âu
trên cánh buồm bão tố
nha trang
trời xưa. của gã đó
vũ hoàng thư

nxt
Tháng 12/2019

*

THU VÀNG hát “Sao Đêm” (nhạc và lời: Lê Trọng Nguyễn)
tặng sinh nhật anh Vũ Hoàng Thư


Phác thảo chân dung Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư
tranh bút sắt của Đinh Trường Chinh

*

HỒ ĐÌNH NGHIÊM
Thu Đi Có Lạnh Chút Lòng?
Nắng Mô Chợt Ấm Thư Phòng Bữa Tê

Ở Huế, Trịnh Công Sơn có Nắng Thủy Tinh.

Ở California, Vũ Hoàng Thư có Bắt Nắng.

Ở đây, thu sớm già, nắng thoi thóp, như dùng hơi tàn chờ bàn giao mùa tuyết về vùi chôn. Tôi nhớ chút nắng quái còn vướng đọt xanh trên thành quách Đại Nội ngày xưa, nó bò khỏi màu rêu vĩnh cửu rồi mất tăm vào chân mây tím u uất đọng vũng núi xa. Làm sao bắt nắng? Làm gì có nắng thủy tinh? Chuyện đó nào quan trọng, cái tôi đang bợn lòng chẳng có gì thâm sâu, chỉ đơm ý nghĩ là cả hai “chuyên gia” về nắng kia cũng là người đồng hương với tôi. Nắng ở Huế ra sao mà xa ngàn dặm có người làm thơ còn tơ tưởng đòi bắt nó? Chút Huế, chút Nha Trang, chút Fountain Valley. Màu nắng có như màu mắt em? Cành Phượng khoe sắc giữa hạ huyền.

Hữu xạ tự nhiên hương. Vũ Hoàng Thư từng một lần bị tôi quấy nhiễu. Tháng 7 vừa rồi tôi đã “tự nhiên” đòi bắt anh, đòi thò tay qua biển rộng để níu áo một eng người mền chưa từng chộ mặt. Bạn có bao giờ gây lỗi lầm? Tôi đã sơ sót, địa phương chúng tôi có chữ thật đắt: Thày Lay. Do đâu? Do hôm nay, cuối tháng 10, qua bưu điện tôi nhận được tập tản văn thi Bắt Nắng của Vũ Hoàng Thư ký tặng. Giá mà nắng đổ chan hòa mùa hè nhuộm vàng toàn thân tôi, thì bài phỏng vấn kia đã khác hẳn. Tôi đã thày lay ham bước sớm gần một mùa. Hơi bị hớ. Mền không khôn mô tề!

Con dấu bưu cục bên Cali đóng triện: OCT 20. 2017. Chao ơi, nhìn con mộc ấy mà luống những ngậm ngùi. Các bạn không biết đó thôi, ngày tháng tôi sinh ra y bon với con số ấy; nôm na là ngày “thôi nôi”, bị mụ bà bắt lộn vào ngày phụ nữ Việt Nam, tôi nhận duy nhất món quà mừng tuổi của chủ nhân Bắt Nắng từ ngàn trùng gửi sang. Phong bao vàng, nặng, nhốt đủ gió, nắng, biển và một lượng sóng lớn: Chút duyên văn nghệ (như chữ anh viết). Ngày Hai Mươi, anh đã gửi trước bài Chúc Mừng Sinh Nhật (nói có sách, mách có chứng):

ngày ôn ra, mềnh làm nghiêm
tửu đình cao cất chén lên nghinh hồ!
có cọ quẹt vẽ vài cô
múa bút chơi gõ vài bồ văn chương
dăm câu thơ mềnh mở đường
thi trung họa hay họa thường có thơ?
vui thôi hớ, có chi mô
ngày sinh nhật mừng Ôn Hồ Đình Nghiêm
.

Chúng tôi yêu quý thứ duyên văn nghệ ấy và cố giữ gìn, quyết không để rơi vào thứ “văn nghệ văn gừng” mà người bạn cũ Nguyễn Thanh Văn ở Sài Gòn bỏ công viết, đăng từng kỳ trên Văn Việt nhằm chỉ trích những sai lầm nghiêm trọng mà chúng sinh lỡ mắc phải.

Sở dĩ tôi nói đã thày lay, hơi bị hớ vì lúc đó tôi chưa kịp nhìn ra đôi cánh con chuồn chuồn vừa từ tay Vũ Hoàng Thư thả cho bay vào màu nắng. Và vì chói mắt đã không kịp đọc lời của anh Thi Vũ: “Bắt Nắng dựng một trời thơ giữa nguồn thơ, dựng một quê hương giữa lòng người. Bắt Nắng là bao điều tưởng mất, bỗng nhiên còn, nhờ cái thoát vượt của mạch nhớ, suy tưởng và văn tài… Từ mất quê hương trên mặt đất, Vũ Hoàng Thư tìm thấy quê hương trong tâm hồn, trong chữ nghĩa, dàn trận thành mạch văn…”

Anh Thi Vũ, một nhà thơ thông tuệ, với nhãn quang tinh tường anh đã nhìn ra những trang viết đậm chất niệm tưởng của Vũ Hoàng Thư. Đôi khi lòng nhớ chốn xưa, tôi đã hụt hơi, không đủ sức dựng được một ảnh hình như Vũ Hoàng Thư: “Phía đó Thành Nội nung nóng trên bờ tường rêu. Hồ sen đứng gió mặt phẳng lì”. Hai dòng ngắn đọc lên như thơ, hình dung tới một cõi lặng, chịu đựng trong câm tiếng, chết trân. Ở đoạn khác: “Âm ỉ trong tôi những mảnh rời mọc cánh, bay đậu đó đây của loài bướm hè. Cánh bướm nhẹ và thảnh thơi, những con bướm nhởn nhơ suốt đời không muốn bay ra khỏi hàng giậu…” Rất thơ mộng, xóa đi biên độ của hàng giậu phân lìa hai cõi văn, thơ. Hoặc tản văn của Vũ Hoàng Thư là bài thơ dài được mặc trang phục khác, thêu dệt gấm hoa lụa là. Ở đó trí tuệ làm thành chiếc khăn quàng, khoác qua vai triết học: “Con bướm Trang Chu làm thành những cơn mộng Đông phương có bướm bay vào giấc ngủ rồi bướm bay trở ra. Bay ra bay vào cho người đi từ mộng đến mị, đến quên khuấy ngay cả chính mình, từ đó tra vấn phải chăng đời là cơn mộng lớn”.

Phải khẳng định ngay là Vũ Hoàng Thư có sức đọc kinh khiếp, am tường và lĩnh hội lắm tư tưởng ngời sáng từ Âu sang Á. Và anh luôn dành sự tin yêu vào triết thuyết nhà Phật, một sự trì chú dài lâu. Ngay cả khi biểu tỏ một điều bất ưng vì thời cuộc tác động, tôi nhìn ra trang văn ấy chuyển tải một thứ rất lành. Anh thích thơ Haiku, có lẽ do vậy mà văn anh thường giản lược chữ, cô đọng. Không thích dài lời, cái ít ăn ít nói của anh lại mở ra được bao điều ẩn nấp đằng sau. Tôi hình dung tới hình ảnh một phụ nữ thầm lặng ngồi chải tóc bên song, khi trăng vàng lân la bên thềm, vướng vào từng sợi dài, chảy mềm xuống theo gương lược. Khi ấy tóc thôi đen và tùy vào thẩm mỹ, bạn có quyền pha màu thêm về cái vẻ đẹp tự thân đã hoàn chỉnh.

Và Vũ Hoàng Thư cũng yêu thể điệu lục bát, anh dùng nó để hoán chuyển tài tình cái mông lung diệu vợi trú thân trong Haiku. Đơn cử, thơ của Shiki:

biting into a bitter weed
alone I bear
my feelings
”.

cắn răng cỏ dại đắng ngần
mình ta cam lãnh
trăm phần nỗi riêng
.

Bài khác, của Issa:

In this world
we walk on the roof of hell,
gazing at flowers
”.

chung thân dạo cõi trăm năm
a tỳ dưới gót
mắt đằm trông hoa
.

Rất tài hoa, rất huệ nhãn. Nếu bảo “dịch là phản” thì tôi mãi có cảm tình với cái ý tại ngôn ngoại mà Vũ Hoàng Thư ngắm nhìn, dụng bút. Bước chân dài, nhưng dẫm êm trên bờ cỏ mượt, từ vũng tối thoát ra ánh sáng. Màu nắng dường như đã đổi.

Ko Un, nhà thơ người Hàn quốc có làm bài thơ “A Friend”:

Hey!
With the clay you dug out
I fashioned a buddha
It rained
The buddha turned back into clay
Pointless as the clear skies after rain
.

Được Vũ Hoàng Thư khoác vào chiếc áo 6, 8 rất vừa kích:

Người Bạn

Mở cuộc chơi, đất sét nhồi
Chào Phương Trượng tôi Phật ngồi ở đây
Nặn từ bi diệu pháp dầy
Vốc tan hợp, vẽ cho vầy nhân duyên
Thế trầm ngâm, tác như nhiên
Đủ tướng tốt mở cửa miền thái hư
Từ thái không một cơn mưa
Nghe thành trì vỡ nhặt thưa đất hồi
Nhào tượng thân, tàn cuộc chơi
Lời thương hải chảy liên hồi về không
Chút thịt da gởi sương bồng
Cơn mưa kéo tạnh ngày trong thế thường
.

Tiết điệu lục bát chừng như rất hợp với bước chân luân hồi “cát bụi trở về với cát bụi”. A friend hóa thân thành người bạn và cả hai cùng chìm mất tăm, chỉ thoáng động âm ba thảng thốt: Lời thương hải chảy liên hồi về không. Chẳng những nắng, mưa trong cõi viết Vũ Hoàng Thư là thứ độ ẩm, độ thấm mà mặt đất luôn ngóng đợi, dù có sa mù che khuất hiện thực, tượng kia chỉ là huyễn tượng!

Chữ nghĩa của Vũ Hoàng Thư dường như là nắm đất sét có trong tay một điêu khắc gia, nhào nắn ra bao vật thể lạ, trưng bày mà không ghi giá bán. Hoặc nói rõ hơn, thứ văn chương đó, anh viết chỉ để cho một thiểu số người đọc, những người cùng đi chung đường, mê muội đuổi bắt màu nắng. Đọc những chắt lọc chậm rãi rơi, một món “cà phê thơm” khác lạ của Vũ Hoàng Thư, tôi lan man nhớ về cổ thi, chẳng hạn Đạo Tiềm (a friend của Tô Đông Pha):

Bế môn tọa huyệt nhất thiền sáp
Đầu thượng tuế nguyệt không tranh vanh
”.

Được người tài hoa Tuệ Sỹ chuyển dịch:

Khép cửa hang sâu một giường thiền
Trên đầu năm tháng trôi chênh vênh
.

Vũ Hoàng Thư sẽ mở cửa, tôi hy vọng thế. Năm tháng đang trôi chênh vênh (trên dòng văn học hải ngoại). Có không, sau “Bắt Nắng”, chúng ta sẽ được đọc thêm những trang chữ dệt đầy mộng thắm mà đời này đang lần hồi xế ngả chiều tà, lịm nắng? Một cơn mưa dịu dàng sẽ rơi? Hay nói theo ngôn từ cá biệt của thiền sư Tuệ Sỹ:

Chút hơi thở mong manh trên dấu lặng
Đêm huyền vi giai điệu không lời
”.

Hỏi anh Vũ Hoàng Thư, có vui chân giấn liều thêm bước nữa? Anh cười, nhẹ như Bụt: Ơ, cũng nương nhờ vào một chữ duyên. Duyên là gì? Đó là điều mà tôi cần dọn lòng tu tập mới hiểu thấu. Bài viết này biết có đi qua bến duyên?

hđn
Oct. 28, 2017

*

Vũ Hoàng Thư và Hoàng Xuân Sơn trong buổi ra mắt sách Cũng Cần Có Nhau.

HOÀNG XUÂN SƠN
Collage Vũ Hoàng Thư
                                          Bắt Nắng

bây giờ
          trắng
kết tinh quang
phổ chiếu rực rỡ
yên hàn sông trôi
đi
mang
kèn diệu ảo rồi
áo      thôi là áo
người thôi là người
lân hư
tình niệm bóng trời
ngờ lay
tuồng nát tả tơi địch đào
loãng màu buồn.  tạ
sen
bay
về nghe vô trú
an bày
lục vong

hxs
31 oct. 2018

*

HOÀNG XUÂN SƠN
mưa.  vàng sách
gửi vũ quân

nhiễu vàng một đóa sách
thơm
cầm tay nắng thắt hương
rưng bịn mùa
không em                         mưa
dạng thêu thùa
mềm anh ngọn chữ mơi xưa
kết giùm
môi nào miệng đẹp khum khum
thổi tràn tơ lạnh nến
chùng sương khuya
tuổi lay lắt bóng cận kề
rờn xanh một chút
mù mê
bụi tình

hxs
cuối tháng chín.  2019

*

HOÀNG XUÂN SƠN
Một thoáng Vũ Hoàng Thư

Một thoáng một thoáng trong đời
Rong chơi một thoáng
Nụ cười thoáng vui
Mây bay
Một thoáng ngậm ngùi
Có nhau một thoáng
Còn tôi
Với người

hxs
20/8/2019

Mừng sinh nhật bạn hiền
VŨ HOÀNG THƯ

Trang sách vàng mở ra
Đẹp lung linh mầu nắng
Giữa hoa mưa lụa là
Rực thắm miền kim phượng

hxs@15dec2021

*

Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư

TRẦN THỊ NGUYỆT MAI
Dẫu Rằng Một Thoáng

Thân mến tặng anh chị Vũ Hoàng Thư

Một thoáng là một thoáng nào
Thời gian vội chưa kịp chào tình thân
Tuy xa mà như rất gần
Dẫu rằng một thoáng ân cần hỏi han

Mai xa cách trở dặm ngàn
Xin còn giữ mãi ngập tràn niềm vui
Nhớ về nhau những nụ cười
Nhớ về nhau những khoảng đời đẹp tươi

Dẫu rằng một thoáng trong đời
Phút giây trân quý tuyệt vời còn ghi.

ttnm
21/8/2019

To Vũ Hoàng Thư

A moment of such a moment
Our friendship is a rushing wind of time
So far away yet always so near
A moment of warm greetings very dear

Tomorrow we are a thousand miles away
Remember our hearts fully filled with joy
What left is our brightest smile
What left is our most beautiful moment

Though through flashes of a moment in life
This precious moment forever to be reminded

Translation by Võ Thị Như Mai (15.12.2021)

***

CAO VỊ KHANH
Một thoáng với Vũ Hoàng Thư

Đã đành thiên tải nhất thì
Dẫu cho một thoáng thiên di, vẫn là!
Thơ nghiêng cánh hạc bay qua
Mười mươi năm sá chi ta với người
Thơ chung tiếng khóc tiếng cười
Tình nguyên từng nỗi ngậm ngùi, riêng ta


Đọc thơ Chân giả trang 65

…………………………
Sá chi chân giả lắm điều
Yêu nhau nhắm cái mỹ miều mà yêu

Nhật thực tr.43
“em, cúc áo bật hương tình“
Tôi sút cái gút buộc mình làm thinh
Trời ơi, nhật thực, cựa mình
Làm sao kềm được cái thình lình, căng
Đêm hoang dã buông màn giăng
Em tôi nhập cuộc, hồng hoang rực ngời

Một thoáng là một thoáng nào
Là vui hôm trước là sầu hôm sau
Là xa tự cõi chiêm bao
Là gần quá thể hôm nào ghé thăm
Là ngày chưa hết đã đêm
Là sát na kế đã trăm năm kề
Một thoáng đã đủ u mê
Thiên thu ghé lại rủ rê nhập phòng

Đêm cuối ở Nha Trang tr. 209
Ôi đất nước có còn vui kịp
Một đời tôi héo úa từng giờ !

Nghe từ chăn không tr 189
“Góc chăn không, đọng chân không
Chỗ em để lại nỗi mênh mông chiều”
Còn đây nửa gối tịch liêu
Tôi ôm nỗi nhớ kêu rêu nỗi mình

Một thoáng với Vũ Hoàng Thư
Đã nghe rúc rích hư vô cõi mình
Thì ra thơ ấy động tình
Đọc đi đọc lại thấy mình ở trong

cvk

*

Từ trái: Anh chị Vũ Hoàng Thư, anh chị Đỗ Thanh Tùng, anh chị Võ Ngọc Kỉnh.

DUYÊN
Ba Người Bạn Cũ

tặng các anh VAT, NKM, ĐTT, mừng tuổi anh Vũ Hoàng Thư.

Khi mới quen biết Nhà Thơ Nguyễn Thị Khánh Minh, trong lúc trò chuyện, thường là qua email, nghe bạn Trần Thị Nguyệt Mai gọi KM là chị Khánh, nghe thân thiết và cũng lạ. Tôi đoán là tiếng gọi của hai cô thi sĩ khi sinh hoạt văn học Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, thủa 13, 14 đã quen nhau nên NM biết nick name của KM chăng. Có dịp đọc thêm về KM, biết cô sinh ở Hà Nội nhưng quê nội ở Nha Trang, sinh sống ở Nha Trang cho đến những năm cuối trung học mới về Sài Gòn. Khi bắt đầu quen nhau, tôi không nhớ khởi đầu ra sao nữa, nhưng có lẽ tất cả đều qua sự liên hệ cùng họa sĩ Đinh Cường. Sau nhiều lần liên lạc, biết nhau nhiều hơn, chúng tôi thành bạn, email qua lại. Có lẽ do ái mộ tài và thơ văn của các bạn trong nhóm. Biết nhau, hiểu nhau, trở nên thân thiết. Người lớn nhất trong nhóm là anh Đỗ Hồng Ngọc. Anh thường đùa, gọi cả nhóm là “gánh hát”, toàn là những tài năng mà tôi rất mến mộ. Thiệt ngộ nghĩnh, khi không tôi lọt ngay vào “gánh hát” này, hồn nhiên, ngon ơ! Đang lơ lửng giữa cụm mây trời trong, có chiếc cầu vồng nhiều mầu rực rỡ và những con chim nhỏ, vàng, xanh, đỏ bay qua lại ríu rít, hát ca, cánh thiên thần đã chạm nhẹ vai tôi. Vâng, đúng thế, vì từ đó, đời thật nhẹ, dễ thương:

xin cám ơn đời, cơ duyên lạ…
rót xuống nơi tôi, chút nắng lành.

Một hôm, khi nói chuyện, anh Tùng (người bạn đời) kể với tôi: Khi còn ở Nha Trang anh học trường Võ Tánh, hết năm đệ lục thì đổi về Sài Gòn. Lớp anh có ‘một đứa’ tên Nguyễn Khoa Minh, cả nhà các anh chị em đều tên Minh chỉ khác nhau tên đệm, không biết Khánh Minh có cùng gia đình Khoa Minh không, em hỏi xem nhé. Vài hôm sau, có dịp trò chuyện cùng KM, tôi hỏi:
– Nhà KM, anh chị em có cùng một tên phải không? Có anh tên Khoa Minh không?
Ngạc nhiên KM hỏi lại tôi:
– Sao d biết?
Niềm vui vỡ òa… Sợi dây liên lạc cũ của hai anh vô hình thắt chặt mối thân tình, rồi KM nối kết anh T và anh Khoa Minh liên lạc lại với nhau.

Một hôm, (lại một hôm…) anh Khoa Minh hỏi thăm anh T có biết tin tức gì về một người bạn thân, cùng lớp các anh, tên Võ Anh Tuấn, người bạn mà lần cuối anh Minh gặp ở SG trước khi anh lên đường qua Nhật du học, hai người mất liên lạc hơn nửa thế kỷ. Anh T thường nhận email của nhóm thân hữu Nha Trang, Võ Tánh và trường Nữ Trung học Nha Trang, nên có ý tìm mà không nhớ có ai tên Võ Anh Tuấn.

Bỗng một hôm (lại cũng một hôm…) anh T khoe tôi:
– Anh mới tìm được Võ Anh Tuấn, chính là nhà thơ Vũ Hoàng Thư, đọc thơ VHT hoài mà anh đâu có biết là Tuấn đâu 🤩
Tôi thắc mắc, hỏi:
– Sao anh biết VHT là anh Tuấn?
T trả lời:
– Khi đóng tiền dự đại hội Tuấn phải viết tên thật, mở ngoặc đóng ngoặc bút hiệu Vũ Hoàng Thư.
– Anh đã cho anh Khoa Minh biết chưa?
T cười, nụ cười thú vị, sung sướng khi tìm lại cho bạn và cho chính mình một người bạn cũ tài hoa, anh Vũ Hoàng Thư.

Tháng Bẩy năm 2015, khi về quận Cam, GPS của chúng tôi có thêm hai địa chỉ mới để đến tìm
1. Nguyễn Thị Khánh Minh
2. Vũ Hoàng Thư
Về lại nhà, tủ sách của chúng tôi duyên dáng hơn với hai tác phẩm của Nguyễn Thị Khánh Minh: Ký Ức của BóngBóng Bay Gió Ơi. Thêm tia nắng trong veo của nhà thơ Vũ Hoàng Thư, tác phẩm Bắt Nắng*.

Dĩ nhiên mùa hè năm đó, trong nắng đẹp miền Nam California có tiếng cười chan hòa khi hai anh VHT cùng ĐTT đã cùng bắt lại tia nắng năm xưa… Anh chị VHT đưa chúng tôi và KM về qua nhà. Căn nhà anh VHT & chị Phượng mới xây xong, bên cạnh Sài Gòn nhỏ. Cách phối trí hài hoà, Chúa cùng Phật trong ngôi nhà đông phương, thấp thoáng lối kiến trúc Nhật, thêm ánh sáng và tiện nghi hiện đại. Những vật lưu niệm trong các cuộc hành hương và những chuyến du lịch xa của anh chị, tạo cá tính riêng tư rất đặc biệt cho căn nhà. Sự sắp xếp tinh tế của chủ nhân tạo sự kết hợp đông/tây, đẹp nhẹ nhàng và lý thú, nên khi bước vào, môi ai không khỏi điểm nụ cười! Trước tiền môn nhà thơ có ghi lại hai câu thơ rất đẹp, ngay trên cánh cửa:

nụ em hoa hạ triều dương
cành tôi bắt nắng phối hương ướm nồng

Bud of flamboyant flower, you radiate as new coming day light.
As the branch I am catching sun rays and distilling scent to embrace the summer warmth.

Từ trái: Vũ Hoàng Thư, Đỗ Thanh Tùng, Võ Ngọc Kỉnh.

“Đời là cuộc bắt nắng dài” *

Bởi thế, sau hơn nửa thế kỷ có ba người bạn gom góp tia nắng cũ ngày nào, rất xa… chiếu đoạn phim đời về ba đứa trẻ tuổi 11, 12, đầu húi cua, da cháy nắng đang đuổi theo một quả bóng trên bãi biển Nha Trang, cát trắng dưới chân và những cây dừa nghiêng ngả, vỗ tay reo…

Ôi, thời xưa ấy đã qua… **

Sợi nắng vàng ngày nào vừa bắt được, đang sưởi ấm tình bạn cũ… ngỡ đã quên!

Tháng Tám năm nay tủ sách chúng tôi dầy dặn thêm với tuyển tập thơ “Một Thoáng” của nhà thơ Vũ Hoàng Thư. Thoáng o, thoáng em, thoáng Phượng hồng trải khắp trang thơ… Thoáng bạn bè, Huế, Nha Trang, quê hương xa tắp… và bước chân lưu lạc xứ người. Một thoáng nơi anh không ngắn với những hạnh phúc lang thang, hân hoan của một đời và nỗi đau không rời của một người mất quê hương. Có lẽ theo tôi, thoáng Nha Trang, sợi nắng dài vô tận…

duyên
12/12/2019

* Bắt Nắng, tác phẩm Vũ Hoàng Thư.
** Đồi Thông, nhạc Y Vân, ý thơ Nguyễn Đình Toàn.

*

Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư

NGUYỄN KHOA MINH
Chia Sẻ

Vừa tỉnh giấc, với chiếc điện thoại xem qua các tin nhắn xong lần qua mục mail kiểm tra thông tin công việc… bỗng vỡ òa (đương thời vẫn hay dùng) một niềm vui trong lòng khi đọc qua câu chuyện ba người bạn cũ… Qua khung cửa sổ nắng vàng tươi chóa mắt sau bức rèm cửa, mình lại muốn tung chăn chạy thẳng ra ngoài vươn tay, vai hét lên một nụ cười đón một ngày hạnh phúc… nhưng cũng không cản ngăn được muốn viết gì đó ngay cho cái đột nhiên sảng khoái này, nên lại cố nướng mình thêm tí nữa… với mấy dòng này.

Nắng sáng nay đẹp thật, trời trong xanh vắt không một thoáng mây, không gay gắt lắm. Bão rớt bão rơi mùa này nhiệt độ giảm nhẹ khoảng ba, bốn độ, nhưng người ở đây cũng khoác áo lạnh cho đó là một đôi điều thú vị…

Đêm qua, lái xe trên con đường dẫn xuống đồng bằng sông Cửu Long, không phải bất chợt mà luôn là như thế, trong cái không gian trống vắng một mình, vẫn thường hay tâm sự, chiêm nghiệm suy tư, hồi tưởng… cho chính mình… quá khứ, hiện tại, tương lai… Ngày xưa khi mới về lại quê hương chỉ nghĩ mới hơn nửa đời người, chợt ngoảnh lại cảm thấy phải đếm ngày, tháng, năm còn được cuộc đời sẽ qua đi còn lại gì chẳng qua là cát bụi. Cát bụi ngày mình về bây giờ đã khác, bản chất vẫn là thế nhưng trên những con đường đi qua khối lượng đã bớt hơn nhiều, sự cơ cực dân quê cũng vơi hơn… Còn nhớ lần xuống đến Hà Tiên lần đầu cách nay hai mươi lăm năm, xem mình trong gương chỉ còn thấy đôi mắt và đôi môi vì bụi đường, mặc dù bám bụi nhưng đôi môi vẫn cảm thấy cái mát và ngọt lịm của những trái dừa nước… Cái vị ngọt vẫn còn trên môi hôm nay, cũng như cái vị trái Say khi nhỏ, cái vị trái Sim rừng khi ghé đèo Ngang bóng xế tà năm nào… Chạy qua hai cây cầu sông Hậu sông Tiền dưới làn mưa lất phất, mới thấy cái thời gian quý hóa, không lâu trước đây làm sao nghĩ được trong đêm xuống đến vùng đồng bằng này, chứng kiến, cảm nhận, cám ơn trời xanh…

Về đến nơi nghỉ công trường quá nửa đêm để sáng nay được vỡ òa một niềm vui… trong ánh ban mai e ấp qua khung cửa…

Chiếu đoạn phim đời về ba đứa trẻ tuổi 11, 12, đầu húi cua, da cháy nắng đang đuổi theo một quả bóng trên bãi biển Nha Trang, cát trắng dưới chân và những cây dừa nghiêng ngả, vỗ tay reo…

Ôi, thời xưa ấy đã qua… **

Đã qua nhưng vẫn tiềm tàng trong ký ức cái buổi trốn học cùng thằng bạn mình yêu quý đi tắm biển, hai thằng trần như nhộng tuổi 12, bỏ xe đạp, mắc quần áo trên những bụi dương liễu còn thấp lè tè trên bãi biển, giờ là những bụi cổ thụ, còn nhớ cả vài tấm ảnh chụp được ngày hôm đó bằng cái máy ảnh cổ lỗ sĩ, hôm nay không còn nữa, nhưng còn như in, rõ mồn một trong trí nhớ giữa hằng muôn nghìn bức ảnh hôm nay của thời kỹ thuật số!!! Mới đây chỉ là trưa hôm kia qua đoạn đường Lê Thánh Tôn, dừng nơi đèn đỏ ngay trước căn phố mà ngày xưa là tiệm bán giầy đã có lần bạn cũ từng ở, mà cách đó không xa đã có lần cùng bạn Tùng uống nước nơi cô hàng bán nước mía xinh xắn tươi vui… Ôi những mảnh đời vụn vặt quý hóa cứ trôi rồi cũng theo mình về nơi cát bụi…

Từ trái: Nguyễn Khoa Minh, Duyên, Đỗ Thanh Tùng

Biết đây là sinh nhật của VAT (thuế giá trị gia tăng…🤩) mình ít khi nào quan tâm về sinh nhật, nhưng đặc biệt niềm vui vui hơn nửa đời người hôm nay, xin chúc bạn thật hạnh phúc với những gì bạn mong.

Hẹn gặp một ngày không xa.

nkm
12/13/2019

*

Văn Hải ngoại sau 1975 (kỳ 83) – Vũ Hoàng Thư | Văn Việt
Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư

ĐỖ THANH TÙNG
gửi
võ anh tuấn

có thể dễ chừng
đã hơn năm mươi năm, bao ấu thời xưa cũ
theo sông đời tuần tự cùng con nước xuôi giòng
ra biển đông:
em nha trang
            tự thinh không
về khua thức
những chất chồng cũ xưa (1)
hồi Võ Tánh ngây thơ, đám con trai mới lớn
“lục y lang tranh khán phấn nữ hoa cù hồng!” (2)
nắng gió bờ biển đông con dã tràng xe cát
hàng phi lao dào dạt, thùy dương hát đôi bờ
ôi cái thời mộng mơ xây lâu đài ảo vọng
mà ảo vọng cũng chóng tàn theo tháng năm qua
hai mươi năm quê nhà có một thời chinh chiến
có tóc tang dâu biển có  cơn lốc xoáy nhanh
cơn lốc xua tụi mình trôi giạt về muôn phía
đi làm thân lưu xứ, hơn nửa đời lưu vong
quê nhà cũ mịt mùng, quê hương xưa biền biệt
(trăng già còn nuối tiếc khóc tuổi thơ qua mau!):
đôi khi lời nói không đâu
về khơi lại mộng ban đầu vu vơ (1)
dù mộng không là mơ chập chờn qua ký ức
giữa hai lần thức giấc và rồi sẽ lắng sâu
trong trí nhớ mịt mù theo mấy đợt sóng xóa
nhòa tan đi nhung nhớ! Chỉ một bờ đại dương
vậy mà mất quê hương (cái quê hương thời cũ!)
Duy Tân hay Trần Phú, những tên đường đổi thay
dâu biển và những ngày dài đã xa biền biệt
ôi đời sinh, dị, diệt theo cái lẽ vô thường
kỷ niệm và quê hương đã nghìn trùng chia cắt
giòng nước người giấu mặt, chờ cho sóng triều xua
nhớ Lý Bạch khi xưa, dõi theo vầng trăng khuyết:
“cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương” (3)
thời gian qua mau, thương cho ai còn đứng đợi
người đi không trở lại, ngàn năm mây bay qua!

bạn ơi
chim bỏ xứ bay xa “nhất khứ bất phục phản” (4)
những mảnh đời thất tán còn đâu sông tuổi thơ
sầu theo gió chuyển mùa, nắng vuột vòng tay bắt (5)
có chút chi vằng vặc mà cũng thật mong manh:
vàng phai
cùng với ngàn xanh
nghe ngày tháng cũ theo quanh nẻo về. (6)

đtt

(1) thơ Vũ Hoàng Thư
(2) ‘mấy cậu học trò áo xanh giành nhau ngắm cô gái má hồng’, đổi ý từ câu thơ cổ: “Hoa cù hồng phấn nữ, Tranh khán lục y lang” (trong Ấu học ngũ ngôn thi)
(3) ‘Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Ngả đầu nhớ cố hương” – thơ Lý Bạch (Tĩnh dạ tứ)
(4) ‘Một đi không trở lại’ – thơ Thôi Hiệu (Hoàng hạc lâu)
(5) Bắt Nắng, tựa một tản văn thi của Vũ Hoàng Thư
(6) Vũ Hoàng Thư thi dịch thơ của Miura Chora (1729-1780):
The tarnished gold.
And the fresh greenery
Bring back memories of bygone days.

*

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

Như một món quà sinh nhật đến Nhà Thơ Vũ Hoàng Thư…
CƠN TRƯỜNG MỘNG. CUỘC VÔ THƯỜNG LÀ TÊN (Vũ Hoàng Thư)

… Một chút gì thật vội không chờ đợi ai, mãi mãi là một gạch nối vô hình giữa những gì đã qua và sẽ tới, cái đương là bát ngát mênh mông người có thấy? Những câu thơ ghi vội vàng như hành động mở cửa sổ một buổi sáng ngó ra khu vườn, từ đó ta thấy đôi khi trời xanh, có chim hót, vài khi bắt gặp những đám mây trắng không hẹn cúi nhìn xuống đời dưới kia, nhưng cũng có khi bàn tay đâm bất động giữ chặt lấy song cửa, mắt ngó mông lung về một cái gì thoáng trôi…

Bóng nhạn đã bay mất hút trời xa, gió mơn man gợn nhẹ mặt hồ, đâu là ảnh, đâu là hình?

Và như thế một thoáng ngoài kia… (Vũ Hoàng Thư)

blank

Nghe tiếng chim hót sớm mai mấy câu Thiền Thi của Thiền Sư Hương Hải, Nhạn quá trường khôngNhạn không có ý để dấu/ Nước không có tâm lưu bóng (Thích Thanh Từ dịch). Ảnh hình chớp mắt trong biến dịch của phút đang là, người thơ, ngay nơi đã và sẽ ấy, bật ra Một Thoáng, tràn đầy, an nhiên, khinh khoái. Không tràn đầy sao được khi sống bát ngát nơi cái đương là mênh mông. Chẳng an nhiên sao khi biết rõ rằng một chút gì thật vội không chờ đợi ai. Và trong phút giây có mặt ấy, người thơ đã khinh khoái điểm danh, một khuya sớm/ bóng sương buông/ cơn trường mộng/ cuộc vô thường là tên (Chiều Tím). Ngay tựa đề Một Thoáng đã gợi lên một sự liên tục (tôi muốn nhấn mạnh, liên tục) trực nghiệm về những khoảnh khắc lúc tâm yên ả cùng thân trong hiện hữu ấy. Đó thiết nghĩ chẳng phải là một pháp tu hay sao?

Và như thế một thoáng ngoài kia…

Thi phẩm Một Thoáng của Vũ Hoàng Thư tôi đang cầm trên tay đây. Vâng, – Đây- Lúc tuyệt vời trong cuộc nhân duyên này, như vạt nắng đang ửng vàng trên hiên nhà buổi chiều chớm thu. Như hạt bụi đậu tình cờ trên trang thơ vừa mở -Vừa- đấy ư? Ơi Một Thoáng rung động từng vụt sáng của tâm thức, của cảm xúc tức thời. Khiến tôi như đang nghe lời mời, hãy trở về đây, hãy lắng nghe, trái tim ta đang đập vì một đóa hoa đang nở, hạt nước mắt đang rơi, tiếng gió đang thổi và chim đang hót, tiếng của bước chân đang rời xa… Và phải chăng không ngừng nhận biết nỗi mong manh ấy mà ánh sáng của phút đang là chan hòa say đắm trong mỗi lời thơ? Nói theo nhà Thiền thì đó là sống tỉnh thức. Mở bất cứ trang thơ nào trong Một Thoáng cũng thấy bàng bạc tình của ý ấy, tuệ của tâm ấy, và trang nghiêm sao khi người cung kính phút giây ngẫu nhĩ Thơ! Xin được là bạn đồng hành trong-thoáng khơi vơi cùng– ấy.

thơ,
ngẫu nhĩ
vương sợi tơ,
trầm trọng chi?
một thoáng
            khơi
            vơi
cùng.
(Thơ, tr. 7)

Tôi cảm được phút yên lặng ở khoảng trống trước ba chữ trầm trọng chi, và tại sao lại khơi/ vơi/ cùng? Bạn có cảm thấy như đang ngồi bên nhau trong giờ uống trà? Có tiếng chạm rất trong của men lam khi người thơ đặt chén trà xuống cười mỉm, một hồi, rồi, trầm trọng chi, lời bình thản ẩn chứa nội lực của kinh qua và nhận ra lẽ thực, cho nên Một Thoáng mới có phong thái ung dung thơ,/ vô tư/ với ngàn trùng, sảng khoái tung mọi mắc xích buộc ràng của tham luyến hẹn hò riêng chung, của đó đây ngàn trùng gang tấc. Khiến tôi nghĩ đến lời dạy, “Chỉ có sát na bây giờ và ở đây là cái biết của Tánh Giác” (Thích Nữ Hằng Như)

thơ,
vô tư
với ngàn trùng,
không hò hẹn,
gọi riêng, chung,
ân cần.
thơ,
xa ngái
trong khoảng gần,
dang tay với,
sương khói hân nhiên mời.
(Thơ, Một Thoáng tr. 7)

Với kia mời nọ thể nhập vào Một Thoáng –hân nhiên– ấy, chẳng còn ta người đây kia, trong tiếng đập của phút giây… cứ thế mà quán tưởng lồng lộng những mộng, huyễn, bọt nước, bóng, sương, ánh chớp… (Kinh Kim Cang). Lại liên tưởng đến một câu chuyện, -Một hôm, Đức Phật hỏi đệ tử: “Cuộc sống đời người kéo dài bao lâu?” Có người đáp: “Một năm”. Có người đáp: “Một tháng”. Có người đáp: “Một tuần” Nghe thế Đức Phật quở: “Các ông chưa hiểu được Vô Thường”. Sau cùng có một vị thưa: “Cuộc sống của đời người chỉ trong hơi thở”, thì Đức Phật gật đầu khen: “Đúng”- (Thích Nữ Hằng Như, bài giảng tại đạo tràng Thiền Tánh Không Houston, Texas, 7.2017)

Biết chỉ trong một hơi thở để sống sâu sắc tuyệt vời từng hơi thở…  nên mới nói lời thơ mộng rằng, có một hôm/ ta gặp nhauthành thế giới/ vũ trụ hoa đẹp ngời… hạt sương rụng/ rạng đông ca… hạt sương em chuyện khứ hồi, để khúc tuần hoàn ấy âm vang những rộn ràng hóa sinh.

1.
có một hôm
         ta gặp nhau
em là hoa hay sương màu tuyết pha
trinh bạch trắng
        trang thái hòa
thành thế giới
vũ trụ hoa đẹp ngời

2.
đến đùa chơi
        ở một nơi
cùng với gió
em mở hơi hướm ngày
tôi theo mây
        cõi trời bay
về nơi ở
chỗ không
thay mái nhà

3.
hạt sương rụng
        rạng đông ca
lên và xuống
lời nhịp ca tuần hoàn
ngày sẽ qua tựa an nhàn
hoại như thể
khúc rộn ràng hóa sinh

4.
tôi sẽ hát cùng bình minh
với tia nắng
em về thinh không ngồi
hạt sương em chuyện khứ hồi
đi, đứng,
khắc
phù sinh trôi giữa trời 
(Chu Kỳ, tr. 9)

võng đong đưa ở hai bờ,
đùa chơi hai cõi ôm vờ khổ, vui.
sinh trong nỗi chết bùi ngùi,
và qua lại, người tới lui. chốn này.
(Võng, tr. 95)

Chu kỳ ấy là tất nhiên. Có chết bùi ngùi mới có oa oa tiếng khóc tinh khôi. Có hoa tàn trái đậu… Cứ như vậy mà sinh diệt không dừng, thì có gì là thật là thường. Cảm xúc về mong manh Một Thoáng – nói khác đi cũng là ca tụng Vô Thường – Thấy, biết, và sống vui với bản chất tự nhiên của mọi vật trong từng khoảnh khắc “qua. Lại. tới. lui” ấy là chủ đề thơ xuyên suốt Một Thoáng của Vũ Hoàng Thư. Thật tình chỉ một cảm nhận ấy thôi là đã bắt được trọng tâm của Một Thoáng, nói thêm nhiều cũng là vì mình bị mê hoặc bởi ý thơ sâu lắng, lời thơ đầy ẩn ngữ diễm lệ, và những hình ảnh tan hợp thì như một nhắc nhở, một mời gọi chúng ta hãy sống, sống hết lòng không dính mắc chi ngay trong tích tắc này! Ôi thật là diệu dụng cho cái tuệ giác Một Thoáng! Và như thế khiến ta càng muốn nghe thêm nữa để biết thiền giả kia đã kinh nghiệm cái ta – dung nhan mờ – trong cuộc chơi trầm luân ảo hóa thế nào?

hồng em
        nằm rã cánh chờ
ở môi đỏ
nụ buồn xo kiếp người

hồng em
       nét trễ biếm khơi
và đơn chiếc ngụ
lậm đời khi khu
hồng em
        gọi bạn sương mù
về ngang dấu vết
        khật khừ phế hoang
thôi sắc hương
        miệng khép hàng
hồng em nhỏ xuống
lệ bàng hoàng rưng
(Đóa Hồng Sau Ngày Valentine, tr. 162)

có phải ta
          mộng tháp tùng?
chào nguyên sơ
nghi hoặc
         dung nhan mờ
một cuộc chơi
cốt cách hờ
có thật chăng những bến bờ trầm luân?
(Bến Bờ, tr. 32)

em một sớm rạng đông hường
chưa khẽ nhón
ngày vô thường vụt ngang
(Phôi Pha, tr.30)

hoa rụng trên triền sóng
muôn trùng lời vô âm
sao rơi về giếng lóng
dư ảnh một lòng không
(Hoa Rụng, tr. 131)

Tiếng rụng của hoa trên sóng, đâu là tiếng vỗ của sóng đâu là tiếng chạm xuống bờ anicca của cánh hoa vô thường? Và mặt giếng lóng ánh sao rơi, Muôn trùng vô âm…  hoa kia lời nọ chẳng qua rồi, một lòng không… Tâm người như giếng lặng, chẳng lưu chẳng giữ cứ theo đi theo đi và như thế, và như thế, …

em có biết hạt sương đầu cỏ
lóng bình minh sợi nắng tà huy
(Tháng Giêng, tr.16)

và sương trong lóng
bình minh
ở tôi
ngấn tích
một hình bóng
không…
(Bước Chân, tr. 214)

Nhỏ đến thế một hạt sương đong đưa trên đầu cỏ mà lóng vô lượng trong suốt của bình minh dẫu có le lói tà huy, còn ta, ngấn tích gì? Chỉ là bóng. Không. Ôi hình đây bóng đấy, sum vầy đâu, chia tan đâu, âu cũng chỉ là chút ráng hồng, tóc sương phai, giữa hai triền mộng, hạnh ngộ chút phù du, vậy mà vẫn nghe ra mảnh trăng vỡ kia loang tiếng hoa cười, mới biết rằng trong hoại diệt lúc nào cũng hờm sẵn một mới lạ sinh sôi. Để an nhiên nói cùng nhau, về bước lại nhịp mai sau không cùng… trăm lối rẽ, lai khứ chùng… nghe chân còng tạc hư loang cát bồi… đừng kéo lệ/ sẽ bình yên/ khơi bếp lửa…

Tích trữ tôi nỗi trước sau,
về bước lại nhịp mai sau không cùng.

hồ mị ngày, bóng mây ngang,
nghe chân còng tạc hư loang cát bồi.
(Lặng Lẽ, tr. 102)

người xa xăm
cuộc sum vầy
bay cùng ráng đỏ một ngày xưa lâu
(Nhật Mộ, tr. 154)

Tôi kể em những điều của gió
Đi tìm mây quên hết tháng ngày
Heo may lạnh chiều nhân gian tím
Bỗng nhớ về một sợi tóc bay

Em có biết giữa hai triền mộng
Sương bay ngang trắng ngát mái đầu
(Tôi Kể Em Những Điều Tháng 9, tr. 203-204)

Dặm khuya lời tình tự
phơi phới nõn tâm từ
hoa cười loang trăng vỡ
hạnh ngộ chút phù du
(Khương Hoa, tr. 117)

chiều biếc về sương ghé mênh mông,
niềm riêng ta gửi nhớ thương nồng
điểm nước chuồn bay chiền chiện gọi,
người đâu? Sau trước một ráng hồng
(Chiều Biếc, tr. 161)

Gió, mây, và thời gian, từ những điều bay, tan, trôi ấy, một nỗi tím nhân gian chất ngất trong hồn chiều heo may đẩy đưa bến bờ buồn vui, tan hợp. Ơ, Sau trước một ráng hồng... Một thoáng -nhớ- này lại vin vào một thoáng -sợi tóc bay- nọ! Trọn vẹn điều gì, không thành tựu điều chi trong chỉ một điểm nhỏ chân chuồn động vô thanh mặt nước hay hư ảo sợi tóc mảnh bay, tiếng hát vừa nghe đó bỗng thành sương không lưu dấu lối về? Nếu không thấm thía tuệ giác vô thường thì sao mà tận mặt được những một thoáng ấy?

Tôi kể em những điều sương lạc
Bay ngang ngang phủ trắng đường quanh
Cả lối về dường như mất dấu
Ai hát mơ hồ sương mong manh
(Tôi Kể Em Những Điều Tháng 9, tr. 203)

Cũng bởi ta là bạn đồng hành, nên chia sẻ được bước vấp vì một mộng đầu hoài nghi, có khi ngẩn ngơ giữa nghi hoặc đến đi – mất còn, cuộc mơ sai khiến con rối bắt quàng. Nhưng bạn ơi, sẽ mau quay về thôi vì chưng Hưng phấn khơi/ đoạn rã hàng…

mất nhau từ dạo bước đi
lạc nhau vừa mới từ khi ghé về

Mất nhau là dạo bước đi
Phôi pha dấu tích hoài nghi mộng đầu
Đôi khi bất chợt hương màu
Hàng xanh ngõ giậu tự đâu kéo về
(Lưu Vong, tr. 217)

Hưng phấn khơi
đoạn rã hàng
trò vui con rối bắt quàng cuộc mơ
(Bóng Mờ, tr. 55)

Em trở về đây mộng giữa đêm
Cho ta vùi ngủ cõi êm đềm
Mộng trung hữu mộng đời ngon giấc
Mở mắt còn ai? Ta hay em?
(Mộng, tr. 21)

Kiếp nhân sinh này giấc mộng lớn, Em, người mộng trong giấc mộng… Thức giấc, chẳng còn ta hay em, tỉnh mộng lưu vong là đã tâm gọi cùng về, một trở về sâu lắng, đến và đi/ mây bay xa/ giọt nước rơi/ giữa phôi pha về nguồn.

Nhưng sao nghe như có chút chùng chình, dùng dằng trên muôn trùng xê dịch đến đi… Nó đến đấy ư? Không chỉ dường như Một Thoáng. Nó đang ở hay vừa đi? Ôi hay Một Thoáng dừng nơi vô tận Giấc Mơ? Cho ta êm ấm chút trong ý niệm Mãi Mãi. Bị kẹt rồi thì phải. Bạn ơi, nếu trong ta còn vướng víu nghiệp thơ thơ mộng thì âu cảm xúc ấy là chút ảo diệu nhân từ của vô thường! Nên chi trên hành trình chập chững ta có khựng lại vì một cánh hoa vàng đang nở và muốn Một Thoáng ấy rưng rức mãi phút chạm mặt cùng nhau thì, trầm trọng chi… nên tôi rất cảm thán cái nỗi hiền triết ngẩn ngơ này trước dòng thời gian mộng ảo,

có phải lâu là không mau?
lâu hơn bữa trước mộng đầu còn xanh?
có phải mau hơn nắng hanh?
một chớp mắt nhân ảnh hành trang không?
có phải trôi đám mây bồng?
về vô xứ bóng nhạn hồng cuối hôm?
(Hỏi, tr. 34)

Vô Thường ơi, hết kẹt rồi nhé. Nếu không có cái biết một chớp mắt nhân ảnh hành trang không thì làm sao coi nhẹ được cõi ta đang ở đây để dứt áo hệ lụy mong cầu được mất, cho ta rất nhiều kinh nghiệm về thực tại của thiền giả trên con đường gặt hái thực chứng riêng mình.

ở đây
          đi đến
                     thường thôi
cõi này
(Lá Thu, tr. 179)

tưởng là đắm?
     – thoáng qua thôi
gọi là mơ?
     – đùa chốc rồi sẽ quên

em sẽ đi?
     – tôi nào chờ
đi là đến chốn ơ hờ của nhau
(Đến Và Đi, tr. 38)

sương trong lóng, một nghi từ,
giọt trong trẻo, gieo lời hư buổi đầu.
tinh mơ nào những mong cầu,
ngày vô hạn ngắn, trước sau mộng trường
(Gió Thu, tr. 45)

ở buổi mai, hoa ngóng sương/ sớm tinh mơ giọt vô thường ghé qua (Hoa), là phút phút thấu sâu thẳm sinh diệt: tinh mơ sớm -phiền lụy xa. bình minh- lạc dương tà. Thanh tân kia hiển lộ mớ xương hoa, ta bất quá đất nước gió lửa tụ tan, vậy còn gì mà sinh lòng ta, của ta nữa?

Nhặt tinh mơ sớm
gợi phiền lụy xa
gọi bình minh
lạc dương tà
lượm thanh tân giữa xương hoa nhọc nhằn
(Buổi sáng đọc e-mail, tr. 122)

Ta là ai?
nắng mây môi gió…
tuế nguyệt phôi pha
gọi tháng ngày

Ta là ai?
đất, nước, gió, lửa…
một ngày
về cát bụi xa xưa
(Ta Là Ai? tr. 119)

Và để được –hành trang không- có phải nhờ cái quẫy Ôi… lần này buồn sâu? Từ đó mới có hùng tâm hùng lực tôi nào đợi, chờ, hay, trông/ lòng vô tích, nhịp mênh mông hải triều (Hoa, tr.59), người bạn thiện tri thức ơi, đó phải là buông bỏ, là lạnh buốt cái tâm trạng lưu luyến nắm giữ, mê mờ? Hãy đi theo từng bước, từng lúc, chiêm nghiệm cái buồn sâu cõi này.

ôi… lần này buồn sâu
đâm rễ hút vạn sầu
mạch buồn thâm căn bám
nở rộ loài hoa đau

thật chăng buồn mới vào
hay đã tự kiếp nao
ghé chơi thường xuyên ở
thành bạn thiết cùng ta

hôm kia buồn đổi áo
nhảy múa với trăng sao
ta tưởng niềm vui gọi
nhập hội vẫy tay chào

hoài nghi ôm kẻ lạ
bỗng sực một điều ra
buồn vui rồi có lẽ
trong gió vô thường qua
(Hoài Nghi, tr. 127)

Buồn khổ đã ghé chơi thường xuyên, thành bạn thiết đến nỗi gọi niềm vui là khách lạ, thì nghe ra rất sáng tỏ một điều, chẳng phải mạch buồn như ngọn rễ âm u mọc từ bao thân kiếp người đó ư, để từ đó mà vui sướng sực -ngộ- ra tất cả, trong gió vô thường qua… Đây là then chốt để một ngồi xuống/ bật tiếng cười hư không (Nửa Nào, tr. 200). Và thành tựu nào không có giá của nó, người đã biết mấy trần thân – phủi bàn tay/ có ngọn gai dăm trồi- trong chữ o tròn tuần hoàn chuyển hóa, trong nỗi không của muôn duyên tụ tán.

ra quét lá 
        thử tung chiêu
quơ một vòng 
vẽ khung chiều mông lung
lá hát lên 
        lời muôn trùng
vàng lổ đổ thắp chập chùng lửa mơ
thôi
vẫy tay 
        chào ơ hờ
cõi nhân gian 
những đợi chờ phôi pha
và thoáng gặp 
        cơn gió xa
chở mùa đi 
mây gọi nhà ở không
hẹn cùng nhau 
        cời cợt bồng
nơi vô trú 
nhập sương hồng buổi mai
bến nhân duyên 
        còn một vài
phủi bàn tay 
        có ngọn gai dăm trồi 
bèn đưa gậy 
        vẽ vòng chơi
một chữ o một nhịp cời vào không
(Quét Lá, tr. 35)

Không không có có đùa chơihẹn cùng nhau/ cời cợt bồng/ nơi vô trú/ nhập sương hồng buổi mai… thì một vài nơi bến nhân duyên kia cũng thôi nhé vẫy tay chào pha phôi… Và như thế… tôi theo mây cõi trời bay/ về nơi ở chỗ không…

một con tim
còn chút này
ôm thế giới
cho vơi đầy đã nư
có lúc thật lại khi hư
nở vì ai
hoa nắng
như rộn ràng
(Chút Này, tr. 15)

Cho dù muôn sự ảo, người thơ đã rất tận tình vơi đầy đã nư từng nỗi buồn vui kiếp người để lúc mai Thức Giấc nhìn hoa nắng thấy biết cái nở rộn ràng. Vì ai. Phải chăng là nỗi hoan hỷ thấy được ánh sáng của con đường đang đi mà mỗi qua mỗi nhẹ nhàng quyến luyến?

này sông trôi
        sóng vô thường
lời kinh đêm
bước vô thường tôi qua
(Nghe Kinh, tr. 62)

ở vườn xưa
        có tiếng chim
ngọt lên khuyên hót
       xô chìm sóng khơi
ở vườn xưa
        dậy mốc ngời
để tôi ấn tích
rối bời dấu chân

ở quê xa
những cơn mưa
         bay nghiêng cuối ngõ
                   dầm đưa kéo về

ở nửa khuya
        tôi chợt nghe
giữa mùa thu
        có gió hè
               qua hiên
ở nửa khuya
nỗi ưu phiền
chợt vô thường
       tiếng suối huyền reo vui
(Ở Đây, tr. 182)

Là trong thời thiền nửa khuya? -Ở Đây- thật không, mà cảnh – vườn xưa- có mốc ngồi lựng tiếng khuyên, mà -quê xa- ẩn hiện đường mưa cuối ngõ? Thời gian nào mà hư thực hè thu. Người đang ở trong tâm nào? Và nỗi buồn sâu kia, ưu phiền nọ bỗng là đòn bẩy để nghe ra tiếng suối huyền reo vui gọi người đi về phía ấy. Phía xa xăm niềm lặng thinh của tỉnh thức.

lời không nói
         hẹn cõi miền riêng tư
yên ắng tôi
bặt ngôn từ
ngày thanh lặng
         những thốt thưa khép lời
(Sương Tím, tr. 89)

Như một ý trên đã nói, Một Thoáng là cảm xúc thực tại phút giây người thơ hiện hữu, không phải là vu vơ đối cảnh sinh tình, mà là có cái biết sâu sắc về cảm xúc ấy, nên nói phút giây Thơ là hành Thiền, tự tại điều đang ở đang đi. Từ đó người thơ nhìn sâu vào lung linh Tâm.

bây giờ một chữ cũng thừa
vô ngôn trào lộng lọt vừa khoảng không
(Vô Ngôn, tr. 26)

ngưng
thôi lời chẳng nói ra
đọng
vào ý niệm sum la vạn hình
ngưng
luôn ngôn ý câu tình
đọng
nơi chẳng trú bóng hình thất tung
ngưng
trong kỳ diệu tương phùng
đọng
về sương lạc phút lung linh này
(Ngưng Đọng, tr. 192)

mở cánh sen
        nhớ thường hằng
nghe sương rụng nỗi khăng khăng vô thường
tự nhiên thôi
ở cuối đường
hoa cười mở nụ
mười phương nguyệt rằm
(Buổi Sáng Đọc E-mail, tr. 122)

A, tự nhiên thôi! Ánh sáng của nguyệt rằm. Lúc hoa cười mở nụ là nếm được vị mát lạnh của ngọn lửa đỏ đã phụt tắt, vị của Niết Bàn (Phật)?

này em
thương thế sương bào
một viên sỏi lạnh
chạm vào thiên thu
(Hòn Sỏi Rơi, tr.225)

Trong kỳ diệu tương phùng, Viên sỏi lạnh ta quay về chạm thiên thu chân tâm?
Lặng lẽ êm, niềm thinh không, thuyền buông mái… (Lặng Lẽ, tr.102)

Tôi mơ màng như mình đang ở dưới bóng mát tàng cây sala nơi Phật tịch diệt, từng chiếc lá âm vang di huấn cuối cùng của Người “Sabbe Sankhara Anicca” (Tất cả pháp hữu vi là vô thường) …

Tôi mơ màng thấy trước mặt mình là một hồ nước trong xanh không xao động, dấu vết nào của chim bay trong bầu trời bao la, hốt nhiên bắt được cung bậc tĩnh lặng kỳ diệu của mặt hồ kia…

Và phút giây này đọng vào tôi tràn trề một niềm an lạc trước những hình ảnh ấy tan biến… bây giờ mây bổng ráng hồng/ nói năng niềm lặng thinh bồng gió theo (Vô Ngôn, tr.26)

Thêm bao nhiêu hạt bụi rơi vào trang thơ, đâu dấu vết của huyễn mơ? Những chữ thơ như làn khói mỏng tang, tất cả là Một Thoáng bay đi, và cái tôi vừa ngồi đó giở những trang thơ đã sương trắng mái đầu bên bờ mộng… Ôi, có thì có tự mảy may… Người thơ cũng quay lưng tủm tỉm gió vọng lời, rằng thưa có lúc đôi câu/ lắm khi không nói từ đầu đã không…

Gió lật những trang thơ, trắng bong không một chữ nào…

ntkm
September 23, 2019

*Thơ trích từ thi phẩm Một Thoáng của Vũ Hoàng Thư – Quê Mẹ xuất bản lần thứ nhất, Paris tháng 07/2019.