Archive | May 2019

Hồn Mùa Hạ Gió Bay Lang Thang

tranh Nguyễn Đình Thuần

Cao nguyên không có phượng đỏ, cao nguyên vẫn có mùa Hè! Ba tháng cổng trường không mở, Thầy, Cô, học trò về quê!

Chỉ còn ông Cai tập họp / bầy gà sáng sáng cho ăn… rồi ông đi vòng quanh lớp, đôi khi ông lau cửa gương!

Chín tháng đủ nhiều mến thương! Ba mùa của bầy con trẻ / nhường cho mùa Hạ mênh mông / nhường cho sân trường vắng vẻ!
xem tiếp

Advertisements

chén tui chén bác

tranh đinhtrườngchinh

ai noái chi mược ai
thơ tui mần vẫn có
chút thù tạc lai rai
với bạn bè thân hữu
cùng chương sự dài dài

bạn mền mới khỏi bệnh
răng không tặng một bông
hồng hương lai láng tỏa
ngát thơm vị đồng lần
xem tiếp

Hoa Mùa Cổ Tích

Vào những ngày này trong vườn nhà Duyên đã rưng rưng những hạt lệ nhỏ Muguet, những hạt lệ reo chuông báo tin hạnh phúc, Mùa Xuân vẫn ở đó. Chép lại những bài này để tặng Duyên, người yêu hoa Muguet.  KM

Ảnh: KM

Ảnh: KM


HOA MÙA CỔ TÍCH

Tôi sẽ đến trong một ngày tháng 5 vàng nắng. Mùa hạnh phúc chạm vào cánh hoa sáng trắng. Tiếng chuông reo trong tay. Tiếng chuông ngân nga trong ngực.

Em, hoa muguet ngày cũ. Em biết, anh vẫn đợi. Trên con đường hò hẹn.

Thời gian miên man trắng. Muguet của rừng sâu của suối nguồn của con đường người ta đi với bước chân đón chào hạnh phúc trong một mùa bình yên xưa cũ, âm thanh háo hức mùa xuân giục sắc mầu hối hả.
xem tiếp

Phận Rau Răm

Khuất Đẩu

Thương binh VNCH tại một buổi “Tri Ân Thương Phế Binh” tại nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế, Sài Gòn. (Hình: CTM Media Mỹ Châu)

Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

(ca dao)

Trong một lần cứu trợ thương phế binh VNCH, do Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn tổ chức (2014), nhà thơ Nguyễn Duy có gửi thư mời Tô Thùy Yên, nhưng ông không về được, chỉ gửi bài thơ Ta Về, như một chút tình đồng cảm. Bài thơ đã được đem đấu giá (không rõ được bao nhiêu tiền) để đóng góp ít nhiều vào quỹ. Điều ấy chứng tỏ ông thương người ở lại xiết bao.

Và trong một bài thơ dài (không nhớ tên), ông đã dùng 3 chữ “phận rau răm” để nói về thân phận mình. Tôi thấy không chữ nào nói lên được tình cảnh chua xót của hàng chục ngàn thương phế binh bị bỏ lại bên đời bằng ba chữ ấy, nên tôi xin mượn để đặt tên cho bài viết này.
xem tiếp

Trịnh Y Thư, thơ ở quảng trường Siêu thực,

Du Tử Lê

Nó khởi đầu từ thủ đô Paris, Pháp quốc. Tới nay, trong Bách Khoa Toàn Thư, Wikipedia – Mở vẫn còn ghi nhận sự thành hình của trường phái này:

“Trường phái Siêu thực (Surrealism) là khuynh hướng nghệ thuật bắt nguồn từ chủ nghĩa Tượng trưng và Phân tâm học, đặt phi lý tính lên trên lý tính. Theo chủ trương, khuynh hướng nầy nhằm giải phóng con người khỏi mọi xiềng xích xã hội, thể hiện nội tâm và tư duy tự nhiên, không bị gò bó bởi lý trí, lôgic, luân lý, mỹ học, kinh tế, tôn giáo. Những sáng tác phẩm của những nghệ sĩ Siêu thực ghi chép tất cả những trạng thái tâm lý luôn luôn chuyển biến trong tiềm thức, không phân biệt thực hay mộng, tỉnh hay điên, đúng hay sai.”
xem tiếp

Đọc bài thơ TA VỀ của TÔ THÙY YÊN

Khuất Đẩu

Nguồn: Internet

Tôi không dám có ý phê bình, chỉ muốn ghi lại một vài cảm xúc sau khi đọc bài thơ rất nổi tiếng Ta Về của thi sĩ Tô Thùy Yên, người vừa mới qua đời.

1. Hình ảnh một bóng trên đường lớn, trong bài Ta Về, rất giống với một vệt nâu giữa nền nhung trong bài thơ Cánh đồng con ngựa chuyến tàu.

Một ở câu đầu, một ở câu cuối. Như mở ra và đóng lại một vở kịch dài mà thời gian là lịch sử như một cuộc đảo điên/ sắt thép kinh hoàng va chạm nhau.
xem tiếp

Một bài thơ cho Tuấn

Chân dung Y sĩ Trung úy Nghiêm Sỹ Tuấn qua nét họa của Y sĩ Đại úy Lê Văn Công, Virginia, USA 2018
[size 16 x 20’’, acrylic on canvas]


Tao để tiểu đoàn 6 lại cho mày
Trạm Cứu thương
Có thằng Khiên mù
Có thằng Như ngọng
Tao để Vũng Tàu lại cho mày
Bãi trước bãi sau
Gió biển ngây ngây mùi gái
Tao để căn phòng cư xá lại cho mày
Đèn mười hai giờ khuya mới sáng
xem tiếp