Tag Archive | Võ Phiến

Nghĩ Về Nghệ thuật Của Thái Thanh

Georges E. Gauthier
(nguyên bản tiếng Pháp – Võ Phiến dịch)

”… Nàng là một người đàn bà hát như một người đàn bà. Nàng mang trong giọng hát những ngày vui tươi và những ngày sầu khổ của đời nàng, mang luôn cả những ngày hoan lạc nữa; khi thì là cái bộc trực của một tiếng thét, khi lại là những ngoắt ngoéo trong một trò đùa, có lúc là nỗi nhớ tiếc quãng đời đã qua, thường khi lại là niềm tin tưởng vào khoảng thời gian còn lại của cuộc sống; nhưng bao giờ nàng cũng mang trong giọng hát những đường nét của thân thể, những di động của mái tóc, những ngụ ý của ánh mắt, cho đến đỗi những ai biết nghe nàng hát cũng có thể như trông thấy được nàng. Không có gì là bí mật cả người đàn bà ấy là một nghệ sĩ xác quyết hơn bất cứ người nào khác, bởi vì ngay khi nàng thâm nhập vào một bài hát nào thì nàng trình bày lại cho chúng ta nghe với mối xúc động nhất, ý nhị nhất, khiến chúng ta hiểu bài hát ấy đến độ ngay lúc đó tất cả chúng ta đều trở thành nghệ sĩ cả …”
xem tiếp

Advertisement

Bài Thơ Võ Phiến Năm 2000

Nhà ở hai mươi năm

Võ Phiến - Ảnh: Thanh Tuệ

Nhà văn Võ Phiến – Ảnh: Thanh Tuệ

 

Thân tặng
anh chị Ngô Thế Vinh

Thoạt tiên nhà ấy nhà ai?
Dù sao, hai mươi năm ta đã ở
Quen lối thông ra các buổi mai
Quen ngõ vào buổi tối
xem tiếp

This entry was posted on January 11, 2017, in Thơ and tagged .

Câu Chuyện Văn Học – Về nhà thơ Đỗ Nghê và thi phẩm đầu tay: “Tình người”.

Tản mạn của Trần Hoài Thư

Bìa tập thơ xưa của Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) Lữ Kiều trình bày - hình cocteau - saigon 67

 

1.

Phạm văn Nhàn chuyển cho tôi bài viết của Thu Thủy (một bút hiệu của Võ Phiến)  về tập thơ Tình Người của Đỗ Nghê vào năm 1974, để chúng tôi đi vào mục Di sản Văn chương miền Nam.

Tôi nghĩ, đối với nhà thơ Đỗ Nghê, tôi cần phải  viết nhiều, và đây là dịp để tôi muốn tỏ bày những gì tôi biết về ông, và thơ ông.

Hiện nay chúng ta vẫn thường đọc những bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ở trên Net. Bài viết của ông, mặc dù là những lời  của một vị bác sĩ, nhưng là những tâm tình thật ăm ắp thi ca, bởi vì – rất dễ hiểu – trước hết ông là nhà thơ – hôm qua và bây giờ.
xem tiếp

“Một cốt cách ở đời” *

Nhân kỷ niệm 1 năm ngày nhà văn Võ Phiến rời xa cõi tạm (25/9/2016), thân mời bạn đọc một bài viết của Nhà văn/ Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
——–


Đỗ Hồng Ngọc

(Vài cảm nghĩ khi đọc Cuối Cùng của Võ Phiến, NXB Thế kỷ 21, 2009)

vophien_60807436705

 

Cuối Cùng của Võ Phiến là sự Mộc Mạc.

Suốt một đời người đeo đẳng văn chương chữ nghĩa, chẻ sợi tóc làm tư, lặn lội vào những nẻo u uẩn ngóc ngách của lòng người, bỗng dưng cuối cùng hiện ra trước mắt một vầng sáng: Mộc Mạc.
đọc tiếp

Võ Phiến: Nghìn Năm Mây Trắng Lê Thê

Bài viết của Phan Tấn Hải

Võ Phiến thời ở Qui Nhơn sơn dầu trên gỗ 22 x 28 cm đinhcường

Võ Phiến thời ở Qui Nhơn
sơn dầu trên gỗ 22 x 28 cm
đinhcường

Trọn đời nhà văn Võ Phiến (1925-2015) là những trang giấy, nơi đó ông đi nhiều hơn ngồi, ông động nhiều hơn tĩnh, ông gây bất ngờ cho độc giả nhiều hơn là lưu giữ sự lặng lẽ trên giấy.

Và chính đời ông cũng đã trải qua những chuyến đi xa, những chuyến đi ảnh hưởng tới trọn văn nghiệp của ông, khi rời thành để tham gia Việt Minh chống Pháp, rời bỏ bộ đội để về thành khi thấy không phù hợp với chủ nghĩa cộng sản, rời Miền Trung để vào Sài Gòn, và rời đất nước năm 1975.
đọc tiếp

BỐN MƯƠI NĂM VÕ PHIẾN NHÀ VĂN LƯU ĐẦY

 NGÔ THẾ VINH

 

Trước và sau thời 1954-75 ở Miền Nam, không thấy ở nơi nào khác trên đất nước ta, văn học được phát triển trong tinh thần tự do và cởi mở như vậy. [Võ Phiến nói chuyện với Đặng Tiến 28-10-1998]

*

Có thể nói Võ Phiến là một trong số các tác giả được viết và nhắc tới nhiều nhất. Trước khi quen biết nhà văn Võ Phiến, tôi đã rất thân quen với những nhân vật tiểu thuyết của ông như anh Ba Thê đồng thời, anh Bốn thôi, ông Năm tản, ông tú Từ lâm, chị Bốn chìa vôi từ các tác phẩm Giã từ, Lại Thư nhà, Một mình…
đọc tiếp