Tag Archive | Tôn Nữ Hỷ Khương

Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương

Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương qua đời ở tuổi 86
Nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương (1935 -2021)

LẼ VÔ THƯỜNG

Biến thiên là lẽ vô thường
Cuộc đời như giấc mộng trường đó thôi!
Quên buồn, đổi lấy niềm vui
Cho non sông ấm nụ cười tao nhân

 

CHỈ VỊ TÌNH

Đời vốn phù du mặc kệ đời
Ta theo ngày tháng cứ vui chơi,
Thơ là thuốc bổ ngâm không chán
Rượu có mùi hương cứ rót mời
xem tiếp

Tưởng nhớ chị Hỷ Khương

Tôn Nữ Hỷ Khương & Thái Kim Lan

Thế là đêm nay thức giấc không ngủ được
Ngọc Hân báo tin khẩn chị Hỷ Khương mất
Chị ơi thế là không còn kịp
Lần hẹn cuối năm ngoái trước khi về Huế:
khi mô vô nhớ thăm tui không thôi tui giận… tui nhớ bà một tỷ lận!
Những hẹn hò như thuở còn con gái
Bíu vai nhau mà cười, mà giận, mà lẫy
Cầm tay nhau không muốn rời… nhưng rồi cũng không cưỡng nổi… có lần buông xuôi… Người ở lại chỉ còn biết níu vào dĩ vãng…
xem tiếp

Cơm Mo Cau Giữa Lòng Thành Phố

Nhà thơ / Họa sĩ Lê Ký Thương cho hay Nữ sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương đã lìa cõi tạm sáng nay 24-12-2021 sau thời gian lâm trọng bênh.
Xin giới thiệu với các bạn bài tạp văn của anh Lê Ký Thương kể về bữa cơm mo cau được thưởng thức ở nhà nữ sĩ cùng những người bạn quen vào năm 2001, như một nén hương tưởng niệm người quá cố.

Nữ sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương qua đời
Nữ sĩ Tôn Nữ Hỷ Khương (1935 -2021)

Lê Ký Thương

CƠM MO CAU GIỮA LÒNG THÀNH PHỐ
(Kính tặng Anh Trần Bá Thùy và Chị Tôn Nữ Hỷ Khương)

Chị Hỷ Khương điện thoại mời vợ chồng tôi, “tối chủ nhật tới chị ăn một bữa cơm gia đình cho vui, nhớ đi nghe, chị sẽ đãi tụi em một món hết sức đặc biệt!”

Quả thật, đối với chị thì “còn gặp nhau thì hãy cứ… ăn.’’ (*)
xem tiếp

Thơ Xướng Họa Trần Văn Khê – Tôn Nữ Hỷ Khương – Đỗ Hồng Ngọc – Thái Kim Lan

Thái Kim Lan

Ảnh tư liệu của Thái Kim Lan.

Ảnh tư liệu của Thái Kim Lan.

 

Lời giới thiệu:
Trong khi giở lại tài liệu cũ, tình cờ chuỗi thơ xuân năm Ất Dậu 2005 của Thầy Trần Văn Khê xướng họa với chị Tôn Nữ Hỷ Khương và anh Đổ Hồng Ngọc rơi vào mắt.
Ất Dậu 2005 – Đinh Dậu 2017, thời gian xoay tròn một con giáp, tưởng như mới hôm qua, còn nghe như khánh ngân tiếng cười nói của Thầy, tiếng ca, tiếng đàn từ Paris, Saigon, Hà Nội, Huế, München và những đâu nữa, khắp năm châu. Xướng họa thi ca đã trở nên một tập tục đầu xuân từ khi Thầy về nước với các bạn bè thơ nhạc, nhất là với nhóm Lắng khúc tri âm của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương. Từ đó đêm Giao Thừa dù không có pháo nổ như thuở trước, lại rộn rã tiếng thơ của Thầy gửi đi, bay vèo trong gió xuân đến bạn bè khắp nơi và ai ai cũng vội vàng chấp bút theo Thầy. Chắc chắn bài thơ xuân Ất Dậu đã có rất nhiều xướng họa và đã được đăng trong các báo năm trước. Nhưng có một bài thì không. Dạo ấy có đứa học trò cũng tấp tểnh làm thơ họa nhưng làm xong thì giữ lại cho mình ở góc phố Munich xa xôi, không gửi.
Đinh Dậu xuân này không còn tiếng thơ của Thầy vang mọi nẻo, xin gửi chuỗi thơ và bài thơ giấu kỹ để tưởng nhớ đến vị Thầy lỗi lạc, nhân hậu của mọi thế hệ Việt nam vừa khuất bóng, người đã trao tặng rất nhiều mùa xuân nhân ái cho đời
.
xem tiếp