Tag Archive | Tô Thẩm Huy

Tống Biệt

Đàn Bách Kiếm

Related image
Nguồn: Internet

Ông Thế Lữ Nguyễn Thứ Lễ có hai câu thơ đọc lên nghe tê tái cả cõi lòng:

Tôi là ai giữa mùa thay đổi ấy,
Sao bâng khuâng sao ngần ngại thế này!

Tôi ngờ là ông Vương Duy cũng ba phen bốn bận ngậm ngùi, tái hồn tê phách như thế.  Nhưng ông làm khó chúng ta, ông không nói thẳng ra, mà để lời thơ lãng đãng giữa trời mây trắng.  Ông là Phật Thi, là Vương Ma Cật, thơ ông trùng điệp ẩn ngữ, bàng bạc cõi Không của nhà Phật, mà tuyệt không thấy một lời trong Bát Nhã kinh, một chữ trong Kim Cương điển.  Ông có 6 câu thơ ngũ ngôn, thoáng đọc tưởng là ông và một người bạn đang uống rượu chia tay, ngậm ngùi tâm sự.  Để đánh lừa người đọc, ông đặt cho nó cái tựa là Tống Biệt.
xem tiếp

Advertisements

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

Tô Thẩm Huy

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

Thơ Ngắn Đỗ Nghê là những bài thơ ngắn mà không ngắn chút nào.  Mời đọc một bài.  Lưỡng ngôn, tam cúCả bài thơ vỏn vẹn sáu chữ, tựa đề: Trái Đất.

Giữa đêm
Thức giấc
Giữa ngày…

Sáu chữ.  Thinh không bỗng vang vọng lời kinh Bát Nhã:
xem tiếp

Về bài thơ “Bông Hồng Cho Mẹ”

Đỗ Hồng Ngọc

Related image
Mother And Child by Hermel Alejandre

Mùa Vu lan.  Thật may mắn cho những ai được cài đóa hồng trên ngực áo. Bởi họ còn Mẹ. Tôi thì cài bông trắng. Nhưng điều tôi tin chắc là mẹ tôi đã gặp… bà Ngoại, và vì thế, mẹ đã có thể gài lên ngực một đóa hồng thật tươi từ đó…

Bông hồng cho Mẹ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông…

Đỗ Hồng Ngọc
(Vu Lan 2012)
xem tiếp

Thay Lời Tựa Nhan Kim Dương Thi Tập

Tô Thẩm Huy

Những người muôn năm cũ. Hồn ở đâu bây giờ?
– Thưa ở đây. Ở những trang sách quý vị đang cầm trên tay.
– Thật vậy ư? Tác giả sinh năm 1921. Còn kém những vài ba năm nữa mới là đủ một trăm. Sao lại bảo là ngàn năm, là muôn năm cũ?
– Thưa, thuấn, tức, bách niên năng kỷ thì (1). Một chớp mắt, một hơi thở, một trăm năm dài ngắn khác nhau là bao? Thì dẫu có là ba trăm năm, hay một nghìn năm chăng nữa, âu có khác gì hơn ba lần chớp mắt, mười lần hấp hô! Vả lại, chuyện văn chương vốn là tấc lòng gửi vào thiên cổ.
– Thì?
– Thì sá gì chút quang âm tấc bóng, chút thoáng ghé qua của thiên thu vạn đại (2).
Nhan tiên-sinh thuộc thế hệ trước, thế hệ cha chú của kẻ tiểu sinh này. Đọc thơ tiên sinh không khỏi chạnh nhớ đến người xưa, đến cụ Vân Đình Dương Khuê:
xem tiếp

Lại Đùa với VỊN VÀO LỤC BÁT

Nguyễn Âu Hồng

Thấy ông Tô Thẩm Huy “Đùa với Vịn Vào Lục Bát” vui quá, hay quá nên “đồ” thêm. Lại đùa! “Vui thôi mà”. Căn do cũng tại ông Tô Thẩm Huy (TTH) chỉ cho thấy cái hay của hai chữ “lại” trong cặp lục bát của “Kim Mao Sư Vương Trần Hoài Thư” (THT):

Em đi buồn lại dòng sông
Bên này, buồn lại nửa vầng ngọc lan.

Ông khen: “Hai chữ lại chắp cánh theo nhau bay một cách ảo diệu”. Phải chăng, nhờ có người bạn đời đã gánh chịu khổ nạn trần gian nên nhà thơ mới có cơ hội chắp cánh mà bay, nên ông Tô đã đem mối lương duyên của Trần Hoài Thư – Nguyễn Ngọc Yến ra so với thơ Hồ Dzếnh gửi vợ. Xưa, Hồ Dzếnh viết: “Mình vừa là chị là em,/ Tấm lòng người Mẹ, trái tim người tình.”; thì nay, Trần Hoài Thư viết: “Hay là em chuộc giùm chồng/ Như xưa Chúa đã chuộc giùm thế gian?”. xem tiếp

30 Tháng Tư

Tô Thẩm Huy

 

Image result for hình ảnh vnch
Nguồn: Internet

Lịch sử đôi khi là một cuộc tái diễn tình cờ.  Năm 975, đúng một ngàn năm trước khi miền Nam Việt Nam sụp đổ, một tiểu vương quốc bên bờ Trường Giang là nước Nam Đường, một trong mười nước thời Ngũ Đại-Thập Quốc đã bị xóa tên trong lịch sử.

Trong suốt 150 năm cuối của triều đại nhà Đường (618-907), bắt đầu từ cuộc nổi loạn của An Lộc Sơn, Trung Hoa đã triền miên lâm vào cảnh binh đao loạn lạc. Việc đất nước bị chia năm xẻ bảy, soán đoạt quyền bính, đánh chiếm lẫn nhau, cùng với sự quấy nhiễu của các binh đội ngoại xâm Hồi Hột, Thổ Phồn ở phương tây và sự nổi loạn của các phương trấn khắp nơi, đã đẩy Trung Hoa vào cảnh Ngũ Đại Thập Quốc. xem tiếp

Đùa Với Đường Thi

Related image
Nguồn: Internet

Đường thi như đôi cánh hạc nghìn đời bay lượn trên thân phận con người.  Tôi bơi lội trong Đường thi, ngậm ngùi, đùa giỡn.  Lấy chút hồn cổ nhân về cấy sinh tử phù vào lòng mình.

Đôi cánh hạc có thật đã bay, bay mất?  Sao thoáng vút vàng tung trong nháy mắt, mà thiên thu hiu hắt đến bây giờ?

Mục Đùa Với Đường Thi nhất định không phải là nơi biên khảo hay nghiên cứu về Đường thi, hay về bất cứ điều gì.  Chỉ là nơi dìu dặt đón đưa mấy vần thơ từ những mùa hội cũ trở về với trời thơ hôm nay.  Khi thì vỗ về, yêu mến nó, lúc thì bỏ bê, loanh quanh đi chơi đây đó.  Khi thì nghịch ngợm một cách nghiêm chỉnh, lúc thì đùa giỡn một cách lai rai.  Mọi cuộc dịch tự trong tinh thể của nó vốn là một cuộc đổi dời di dịch.  Lời thơ có dịch về cõi miền nào khác cũng là điều tự nó.  Mọi điển tích có di về ngôn ngữ hôm nay cũng là điều tự nhiên.

Bay về ổ chín tầng cao,
Con chim giã biệt quên chào mái hiên  (BG)

Đôi cánh hạc đã bay về ổ, thì xin một lần gắng gượng gọi nó trở về.

Đàn Bách Kiếm

彈    柏    劍
—–
xem tiếp