Tag Archive | Nguyễn Trọng Khôi

Chúc Mừng Sinh Nhật Nhà Văn / Nhà Thơ Trần Hoài Thư

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet


Nhà văn Trần Hoài Thư năm 1967 – thời vừa viết vừa đánh giặc.
Hình chụp khi làm trung đội trưởng thám kích /sư đoàn 22BB.
Chú ý lon chuẩn úy gắn trên cổ áo rằn.
Hình trích từ tác phẩm “Nhà văn Việt Nam” của Lương Trọng Minh.

Trần Vấn Lệ

Mừng Sinh Nhật Trần Hoài Thư

Năm mươi năm mừng sinh nhật bạn mình. Tính từ ngày hai đứa cùng vào Thủ Đức (*). Mừng cả hai là vẫn còn chưa mất. Thương Luân Hoán mất một bàn chân. Thương Nguyễn Ngọc Hương vừa mới ra quân… để lại một bàn tay trên rừng Bình Định. Thương những thằng nửa đường gãy gánh, tuột ba-lô đi vào Thiên Thu!

Mới Thứ Bảy này, anh em nhắc Trần Hoài Thư, con gà trống bây giờ đúng là con gà trống, chị Yến thì đã vào Nursing Home tìm hy vọng… Cuối đời người ai cũng hắt hiu!

Mới Thứ Bảy này bè bạn không nhiều, nhưng còn được đứa nào còn mừng đứa nấy… Mừng bởi vì chúng ta còn Thứ Bảy, còn những tách cà phê còn những chai bia, còn những chia lìa Trời kêu ai nấy chịu! Cuộc họp bạn bè càng ngày càng thiếu, nhắc Nguyễn Xuân Hoàng, Đinh Cường, Trần Ngọc… lung tung. Nhắc đến chị Yến, đôi khi, ai cũng thấy đau lòng, tự hỏi Trần Hoài Thư có gì vui không trong cuộc sống? Sách ôi sách, sách từng chồng từng đống! Chàng còng lưng se chỉ luổn kim? Thỉnh thoảng chàng chắc có gọi “Em”… và chị Yến nghe gì đâu mà đáp!

Năm mươi năm, làm bài thơ Sinh Nhật, gửi bạn mình đây, nhận nhé Trần Hoài Thư! Hãy mở ra nhìn rồi xếp làm tư như xếp lá thư tình ngày xưa để vào túi áo. Bốn mươi năm đi tìm cơm gạo, nhớ thương về… áo não Quê Hương! Bè bạn lạc bốn phương, chí lớn khi không đi vào ngõ nhỏ… Mẹ Cha già đâu còn nữa mà chờ. Mừng thấy bạn vẫn còn làm thơ. Tôi cũng mừng tôi còn làm thơ gửi bạn…

Năm mươi năm… hai đứa mình tóc trắng
Nhớ thương nhau nhìn mây trắng cuối trời!

Trần Vấn Lệ

(*) Khóa 24 SQTB Thủ Đức khai mạc vào tháng 11 năm 1966, kết thúc giữa tháng 8 năm 1967.
xem tiếp

Nguyễn Trọng Khôi và Những Viên Đá Cuội

Tôi biết vì sao anh vẽ ly thủy tinh
vẽ những viên cuội như có linh hồn

Là lời ghi khi nghe khúc requiem buồn anh làm khóc bạn, nhà thơ Nguyễn Tôn Nhan, mất vào một ngày giáp tết, cũng là thời gian anh vẽ những phác họa chân dung bạn bè bằng bút chì rất tới. Rồi tháng vừa qua chúng tôi có cuộc bày tranh chung (phòng tranh mùa xuân Đinh Cường – Nguyễn Trọng Khôi – Trương Vũ tại Arlington Gallery, Virginia từ 1 đến 24-4-2011 ), có thời gian gần gũi nhau hơn, ôn lại nhiều kỷ niệm và hiểu thêm nhiều tâm tư khi vẽ tranh… tôi đặc biệt yêu thích những viên đá cuội trong tranh anh.

xem tiếp

Bạn Cũ


CẢM HỨNG ĐẦU THU
sơn dầu trên bố, 30″ X 24″
Trương Vũ thực hiện tháng 9.2017

Cách đây khoảng 20 năm, họa sĩ Đinh Cường có triển lãm tranh ở Đại Học George Mason, Virginia. Đến dự triển lãm, đi một vòng xem tranh, tôi bỗng khựng lại khi bất ngờ trông thấy một bức chân dung của mình bằng sơn dầu do Đinh Cường vẽ. Tranh đề bán, với giá rẻ mạt. Tôi không hề biết là Cường đã vẽ chân dung tôi. Hỏi, Cường chỉ mỉm cười. Tôi biết, bạn tôi thường đùa rất tế nhị. Dĩ nhiên, tôi hãnh diện và vui lắm. Cho đến lúc đó, dù có nhiều bạn bè trong giới họa sĩ, ngoài những bức chân dung do chị tôi vẽ, tôi không có một bức chân dung sơn dầu nào của mình từ một họa sĩ khác. Bức chân dung này được mang về nhà, treo một thời gian, rồi không hiểu vì sao sau vài lần thay đổi chỗ ở, nó biến mất. Tôi lục lọi nhà kho và cùng khắp, vẫn không tìm ra. Tôi cũng không có hình chụp bức tranh đó. Tôi tiếc vô cùng, và vẫn tiếp tục tìm. Bài viết ngắn này chỉ sẽ được xem là hoàn tất khi nào tôi tìm thấy nó.

xem tiếp

Giấc Mộng Trên Đồi Thơm

Hôm nay là kỷ niệm hai năm ngày lễ tang của họa sĩ Đinh Cường.
Thân mời quý bạn thưởng thức nhạc phẩm “Giấc Mộng Trên Đồi Thơm”
của họa sĩ / nhạc sĩ Nguyễn Trọng Khôi do chính tác giả trình bày để cùng nhớ về anh Đinh Cường.


xem tiếp

Giã biệt một bóng tài hoa

Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi ngày đẹp trời tại Georgetown April 11, 2014

Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi ngày đẹp trời tại Georgetown April 11, 2014

 

Tất cả những hoàn cảnh ra đi vào cõi vĩnh hằng mà chúng ta ai cũng biết, phải thực tế mà chấp nhận nó như một điều tất nhiên, tuy vậy lại không một ai mong nó đến sớm, nhất là những người thân.

Những ngày gần đây liên tục những tin buồn đến với tôi. Những người bạn sống quanh tôi và thân thiết với tôi lần lượt ra đi. Sáng sớm ngày thứ sáu 8 tháng 1, tin từ Virginia do Trương Vũ và Phạm Cao Hoàng phát đi cho tôi biết họa sĩ Đinh Cường vừa qua đời đêm hôm qua, tôi nghe thấy mà lặng đi, hụt hẫng, giống như mất một cái gì quý giá lắm, tôi ngẩn ngơ và hoang mang. Luống cuống, tôi đi tìm một cái gì đó mà không rõ. Tự nhiên tôi muốn mọi người phải biết đến hung tin này mà chia sẻ, mà tiếc nuối, không hiểu tại sao tôi lại muốn như thế.
xem tiếp

Một cách “đối họa” của người được vẽ chân dung

Bài viết của Nguyễn Huệ Chi

Tôi quen biết họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi ở Boston từ 2001. Biết anh là một họa sĩ kiêm nhạc sĩ-ca sĩ có danh nhưng lại đến đất Mỹ khá muộn vì vào những ngày gấp gáp cuối tháng Tư năm 1975, sau khi lo liệu cho vợ con xuống Vũng Tàu tạm ổn anh bèn vọt lẹ về thu xếp nốt vài việc cuối cùng ở Sài Gòn, dự định xuống lại ngay Vũng Tàu đến điểm hẹn cùng gia đình lên thuyền nhổ neo ra tàu lớn đang chờ ngoài khơi để vượt “nghìn trùng hải lý”; nào ngờ tính chậm đi một bước, khi chiếc honda rồ máy được gần nửa quãng đường thì con đường Sài Gòn – Vũng Tàu đã bị án ngữ bởi một cánh lính miền Bắc. đọc tiếp