Tag Archive | Kiệt Tấn

Dục tình huyền ảo của Kiệt Tấn

Khuất Đẩu

bia_dem_co_tuyet

Có lần tôi bảo, đọc ông đôi lúc tôi tưởng như đọc Bồ Tùng Linh. Ông hỏi tại sao? Tôi giả nhời, vì hai người “liền giao hoan cực kỳ thích thú”. Ông vẫn tưởng tôi đùa, nên trong truyện Vườn chanh miệt biển gửi tặng tôi, ông có ghi chú riêng: “truyện có hương vị Liêu Trai”.*

Trong truyện đó, khi ẩn khi hiện một người con gái ngồi đàn, có mái tóc bạch kim, nhưng chỉ là bóng dáng của những yêu nữ năm xưa, chứ không phải những con chồn tinh tu luyện lâu năm cần tinh khí đàn ông để thành người, hay những con ma dưới mồ hoang mả lạnh ấm ức vì chết mà chưa được ai yêu!
xem tiếp

Lục Bát Phù Sa

(đọc Lục Bát Điên của Kiệt Tấn)
Bài của Khuất Đẩu

Chân dung Kiệt Tấn
tranh đinhcường

Chằng chịt như kênh rạch miền Nam, mênh mang như sông nước Cửu Long, non 3000 câu lục bát kết thành một chuỗi dài 200 khúc, từ tháng 10 đến tháng 12 năm 2008 , Kiệt Tấn đã làm nên một mùa nước nổi ngập tràn phù sa hoài niệm ở ngoại ô Paris.
Và ông mở đầu con nước nổi bằng những câu lục bát dị thường:
xem tiếp

Đọc “Em Điên Xõa Tóc” của Kiệt Tấn

Huyền Chiêu

Đọc Kiệt Tấn thấy quanh quẩn hai nỗi thèm.
Thèm chết và thèm đàn bà.

Trong “Thư Cho Lộc” ông viết: “Nhiều lúc em thèm chết vô kể. Em muốn mình mất tích, không còn để lại một dấu vết nào trên quả địa cầu yêu dấu này.”
“Quả nhiên, em đã nhiều lần trải qua dự tính tự hủy diệt. Và lần cuối cùng kéo dài liên tiếp trong bốn tháng…”
xem tiếp

Đọc THƠ KHÔNG ĐIÊN của KIỆT TẤN

Khuất Đẩu

Kiệt Tấn
Ngọc Dũng vẽ năm 1966

Mặc dù ông bảo thèm làm thơ như thèm đàn bà, nhưng chưa bao giờ ông nhận mình là thi sĩ. Chẳng cần tìm vần chọn chữ, ông mặc sức để cho năm giác quan của mình no nê tận hưởng. Và đây là mùa hè rực rỡ ngọt ngào dưới mắt nhìn thèm thuồng của ông:

trên cánh đồng mượt tiếng chim ca thanh vắng
người con gái thả đôi vú trần dậy thì thanh tân phơi nắng
và hoa cúc vàng rộ nở chi chít
trên đồi ngực tinh khiết nàng

xem tiếp

Em Về

Image result for rainy day painting
Rainy Day (oil painting) by Stanislav Sidorov

hạ vàng hạ vàng nắng
chiều qua chiều qua mau
đường quạnh đường quạnh vắng
ngõ đón ngõ đón chào
xem tiếp

KIỆT TẤN, đôi khi thèm chết nhưng vẫn mê đời

Bài viết của Trương Văn Dân

(Bài đã đăng trên Tập san nghiên cứu & sáng tác vhnt Quán Văn số 29 – tháng 4-2015. Đây là bản đầy đủ)

Một luồng gió mới đầy thơ nhạc

Thời còn sống và làm việc ở Milano (Ý) tôi có đọc một số truyện ngắn của nhà văn Kiệt Tấn trên nguyệt san Văn Học do nhà văn Nguyễn Mộng Giác chủ biên và sau này có đọc ông trên các trang mạng văn chương.

Hình như lúc đó, thời 1990/1995, sau nhiều năm nghỉ xả hơi ông vừa cầm bút trở lại, viết về những điều mình sống và chẳng mấy chốc đã nổi đình nổi đám trên văn đàn VN ở hải ngoại. Nổi đình vì những ý tưởng ngược theo chiều gió. Nổi đám vì dám nói thẳng nói thật những trần trụi của cuộc đời mà những người cầm bút thường e dè (và bẽn lẽn dừng lại ở lằn ranh mà mình tự vạch). Còn ông, chuyện riêng, chuyện tư…đều được ông tự nhiên bóc trần trên trang giấy, như những thước phim quay chậm để người đọc thỏa sức nghe, nhìn. Nói cách khác cái chất sống của KT xuất hiện ngồn ngộn trong các trang viết tham lam và cuống quít, đến nỗi hơi thở cũng phải rướn cong vì mê đắm…
đọc tiếp

Điên như Kiệt Tấn – Bài 3: Em điên xõa tóc

em dien

Bài viết của Khuất Đẩu

Bệnh viện Paul Brousse, ngày…

“ Có hai điều tôi sợ nhất trên đời là bệnh tật và cô đơn. Mà rồi bây giờ tôi cô đơn và bệnh tật. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi ở nhà thương điên…”

Đó là những dòng mở đầu cho nhật ký của ông. Và câu chuyện ở nhà thương điên, cho dù là nhà thương điên của Tây có mỹ từ là bệnh viện tâm lý thì cũng như Nguiễn Ngu Í và Bùi Giáng ở Chợ Quán Biên Hoà, có chi mà đáng nói đáng viết. Đúng là không có chi nếu không có cái sự vụ một em tóc vàng sợi nhỏ cũng điên như ông!
đọc tiếp

Điên như Kiệt Tấn – Bài 2: Năm nay đào lại nở

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet

Bài viết của Khuất Đẩu

Ờ, đào lại nở trên đất Paris! Lại một mùa xuân rưng rức hoa đào làm lạnh thêm một người xa xứ. Để ấm lòng, ông Kiệt Tấn hết nhớ em vịt vàng bé xíu lại nhớ đến những người đàn bà mà có lẽ chỉ có ông trên đời này mới nhớ tới họ mà thôi.

Những người đàn bà ấy, một bà lượm lon, một bà bán cà-rem, một bà bán đậu phộng. Ba người ấy là những “mối tình đầu” theo như cách nói của ông. Mối tình đầu của tuổi học trò! Ông có đùa dai không đấy. Sao không là Diễm để những chiều mưa sao em không lại? Sao không là Ngọ để theo Ngọ về? Sao không là người em xóm học để em ơi “khoóc” đi em? Mà lại là những bà cụ hom hem chít khăn mỏ quạ đi dép Nhựt cũ đến nỗi cao su bè ra, hoặc đội một chiếc nón rách tơi tả, hoặc để đầu trần đi cẳng không, áo trắng rách lưng đã ngả màu vàng xỉn!
đọc tiếp

Điên như Kiệt Tấn – Bài 1. Em vịt vàng nhỏ của tôi ơi!

Kiệt Tấn Ngọc Dũng vẽ năm 1966

Kiệt Tấn
Ngọc Dũng vẽ năm 1966

 

Bài viết của Khuất Đẩu

Thuở còn bé, St Exupéry vẽ một con trăn nuốt con voi mà bao nhiêu người lớn nọ cứ tưởng là vẽ một cái mũ. Cái hồn mộng mị mà người lớn không sao hiểu được ấy, mãi sau này, giữa sa mạc mông mênh, giữa chết và sống, chú mới tìm được người đồng cảm. Đó là một cậu bé mong manh như ánh trăng từ một tinh cầu bé xíu đi lạc xuống trần gian, nhờ vẽ cho một cái rọ bịt mõm. Phải mất một lúc lâu, từ người lớn trở lại làm đứa bé, anh mới vẽ được một cái thùng hình hộp đủ cho trí tưởng tượng của chú bé tin là mình đang nhốt một con cừu.
đọc tiếp