Tag Archive | Khuất Đẩu

LỮ QUỲNH, BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN!

Lữ Quỳnh ghi trong sổ với mấy dòng nhạc nháp của TCS đinhcường

Lữ Quỳnh
ghi trong sổ với mấy dòng nhạc nháp
của TCS
đinhcường

* Khuất Đẩu

Tôi gặp anh lần đầu ở tuổi ngoài bảy mươi. Anh từ Sài Gòn ra, tôi từ Ninh Hòa tới, trong căn nhà lộng gió của Nguyễn Lệ Uyên, ở Tuy Hòa.
Gặp nhau lần đầu nhưng không bỡ ngỡ. Vì trước đó, chúng tôi đã từng biết nhau qua những trang viết. Mà những trang viết của mỗi người, tuy không nói về mình, nhưng cái “hồn” của người viết vẫn cứ hiện ra: tôi, dữ dội, cay chua, anh thâm trầm, nhân ái.
Trong buổi gặp đó, tuy không uống rượu (vì bệnh), nhưng anh vẫn lấy từ trong túi xắc ra một chai whisky, có lẽ mang từ Mỹ về để mừng cho buổi gặp mặt.
Chúng tôi, uống ít thôi, nhưng nói khá nhiều. Nói đủ thứ chuyện, không đâu vào đâu.
Khoảng 2 giờ tôi xin xuống ga, về Ninh Hòa (vì đã lấy vé khứ hồi). Nhưng các anh bảo về chi vội, để tối cùng đi với Quỳnh và Minh, tôi thấy cũng được, nên ở lại.
Chiều, Nguyên Minh đi thăm sui gia, rồi chúng tôi cùng đến nhà Trần Huiền Ân, ăn Tết muộn.
đọc tiếp

Nhớ thương Hồ Tịnh Tình (1944-2021)

Khuất Đẩu giới thiệu

Hồ Tịnh Tình (Hồ Thanh), sinh 1944, tại Huế, mất ngày 7/8/21. Là một người khuynh tả, sau 1968 ra Bắc với tất cả mê say vì lý tưởng và thiên đường CS. Nhưng sự thật tàn nhẫn khiến anh sống trong nỗi u uất. Nỗi niềm của anh được kín đáo ghi lại trong thơ.

Dưới đây là một vài bài thơ và tranh của anh.
xem tiếp

Kiếp sau mơ làm Chử Đồng Tử

Khuất Đẩu


Anh ở đây – Tranh: Thanh Châu

Phật dạy rằng có vô số lượng kiếp, và tôi đang sống đây là kiếp người, nhẽ ra cũng đáng mừng, nhưng lại là người dưới thời “chưa bao giờ tốt đẹp như bây giờ”, nghe ra thật mỉa mai nếu không muốn nói là rất đắng cay. Sau 75, các xe xích lô ở Nhatrang phải vào hợp tác xã, có ghi biển viết tắt XLNT. Hỏi bác xích lô nghĩa là gì, bác tỉnh bơ: Xin Làm  Ngựa Trâu!

Ôi chao, người miền Nam và tiếng Việt Nam! Hay thấm thía!
xem tiếp

Sài Thành, tứ đại danh ca

Khuất Đẩu

Lệ Thu: “Khánh Ly nhỏ tuổi nhưng hay tỏ ra là đàn chị” | Báo Dân tríNữ danh ca THANH THÚY | Một thời Sài Gòn
Tứ đại danh ca – Nguồn: Internet

Nghe tin nữ danh ca Lệ Thu qua đời, tôi bỗng nhớ hai câu thơ trong bài Long thành cầm giả ca của đại thi hào Nguyễn Du.
“Tây Sơn cơ nghiệp nhất đán tận tiêu vong
Ca vũ không lưu nhất nhân tại”!

(Tây Sơn cơ nghiệp tan rồi/ Chỉ còn sót lại một người cầm ca!).

Chỉ trong vòng 20 năm, cơ nghiệp của Tây Sơn, tuy chưa hiển hách như của Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, nhưng cũng có thể nói là rất oai hùng với chiến thắng long trời lở đất quân Xiêm ở Rạch Gầm, Xoài Mút và quân Thanh ở gò Đống Đa. Một triều đại với các danh tướng như Trần Quang Diệu, Ngô Văn Sở, Bùi Thị Xuân và các nhà mưu lược như Nguyễn Thiệp, Ngô Thì Nhậm… thế mà chỉ sau cái chết của vua Quang Trung, tất cả đã sụp đổ tan tành trước một đội quân của Nguyễn Ánh suốt bao năm chỉ lo trốn chạy từ Côn Lôn đến Phú Quốc và cầu viện hết quân Xiêm đến quân Pháp.
xem tiếp

Chúc Mừng Sinh Nhật Nhà Thơ Lữ Quỳnh

Related image
Nguồn: https://en.picmix.com/

Kính chúc anh Lữ Quỳnh một sinh nhật thật vui bên gia đình, người thân và bạn bè.
Trang blog TTNM và các bạn

xem tiếp

Bài 13. Trở Về Với Số Không!

Khuất Đẩu

Vòng hoa tình yêu
sơn dầu trên giấy
đinhcường

Ai sinh ra ta?
Mẹ!
Ai sinh ra mẹ?
Mẹ của mẹ!
Ai sinh ra mẹ-của-mẹ?
Mẹ-của-mẹ-của-mẹ!
Hỏi tới chiều thì đến Mẹ Âu Cơ!
Hỏi tới sáng thì Mẹ Trái đất!
Hỏi nữa, thì Tạo hóa!
Rồi ai sinh ra Tạo hóa?
Tự nhiên!
xem tiếp

Bài 12. Có Những Đêm Về Sáng

Khuất Đẩu

Chân dung Khuất Đẩu
đinhcường 20.01.2015

Đây là những đêm cuối đời, dài tưởng chừng như vô tận, chờ mãi mà trời vẫn chưa chịu sáng. Ngoài phố đêm, tiếng nổ cành cạch của xe chở hàng về khuya, rồi tiếng còi toe-toe cố kéo dài ra để đánh thức những người dậy sớm đi tắm biển, mãi mới nghe được bước chân rời rạc của những người sáng sớm tập thể dục, đi bộ.

Cái thân tứ đại suốt một đêm dài cũng đã mỏi quá rồi, nghiêng bên nào cũng đau cũng nhức, cứ muốn nằm dài mãi ra rồi chảy tan thành nước.

Ừ nhỉ, chết mà được như cục nước đá để ngoài trời, cứ mỏng dần, mỏng dần rồi tan biến lúc nào không hay, thì hay biết mấy. Chỉ cần đặt một cái thau hay cái chậu dưới gầm giường, rồi nằm im mà nghe xương thịt của mình nó tan chảy ra, nhỏ xuống từng giọt không hơn là nằm khò khè giữa tường trắng lạnh căm? Ít giờ sau, người nhà cứ việc bưng đi đổ, thế là xong một đời!
xem tiếp

Bài 11. Có Những Chiều…

Khuất Đẩu

Nhà văn Khuất Đẩu
Duyên vẽ theo một tấm hình ngày xưa 19-8-2020.

Những chiều chưa tắt nắng, không dưng bỗng thấy buồn, một nỗi buồn nhè nhẹ như khói như sương, mà sao lòng vẫn cứ thấy nao nao.

Đó là chiều “trên đường về nhớ đầy” “ngỡ lòng mình là rừng/ ngỡ hồn mình là mây” của Hồ Dzếnh.

Là, “chiều xanh không thấy bóng Ba Vì” của Quang Dũng.

Là, chiều tím, “tím cả chiều hoang biền biệt” của Hữu Loan.
xem tiếp

Dục tình huyền ảo của Kiệt Tấn

Khuất Đẩu

bia_dem_co_tuyet

Có lần tôi bảo, đọc ông đôi lúc tôi tưởng như đọc Bồ Tùng Linh. Ông hỏi tại sao? Tôi giả nhời, vì hai người “liền giao hoan cực kỳ thích thú”. Ông vẫn tưởng tôi đùa, nên trong truyện Vườn chanh miệt biển gửi tặng tôi, ông có ghi chú riêng: “truyện có hương vị Liêu Trai”.*

Trong truyện đó, khi ẩn khi hiện một người con gái ngồi đàn, có mái tóc bạch kim, nhưng chỉ là bóng dáng của những yêu nữ năm xưa, chứ không phải những con chồn tinh tu luyện lâu năm cần tinh khí đàn ông để thành người, hay những con ma dưới mồ hoang mả lạnh ấm ức vì chết mà chưa được ai yêu!
xem tiếp

Yêu Nhau Giữa Mùa Đại Dịch

(tặng Kiệt Tấn)

Coronavirus street art - in pictures | World news | The Guardian
Nguồn: Internet

Bỗng dưng và bỗng dưng là
Một cơn đại dịch cấm ta lại gần
Cấm ta cùng ở chung phòng
Cấm chăn gối cả đèo bòng nọ kia
Cấm hôn môi cấm hắt xì
Khẩu trang khóa miệng khác gì công an
xem tiếp