Tag Archive | Huyền Chiêu

Lại Đến Nơi Này

Huyền Chiêu

Café Dejà Vu – Ninh Hòa – 8/2017

 

Người già hay gọi nhau là “bạn hiền”. Hai chữ “bạn hiền” nghe thiệt dễ thương. “Đã tàn mộng mị khát khao” (*) những “bạn hiền” thích ngồi yên lặng bên nhau trong một quán vắng, bên tách cà phê nóng, nhìn đất, nhìn trời, nhìn những cành phượng lòa xòa trên mặt hồ, nhìn những chiếc lá bàng đỏ rực bình thản rơi xuống. Rồi họ nói với nhau những câu bâng quơ, nhắc lại một kỷ niệm cũ kỹ.
Lòng ta có khi tựa như vắng ai
Nhiều khi đã vui cười
Nhiều khi đứng riêng ngoài.” (*)
xem tiếp

Con Chồn Bông Lau

Truyện ngắn của Huyền Chiêu

Minh họa: Huyền Chiêu

Sau “giải phóng” một năm, Tí đi học mẫu giáo. Tí vui lắm, nó là đứa bé ham khám phá, say mê những điều mới lạ xảy ra hàng ngày trong đôi mắt trong veo của nó.
Đi học về Tí hát nghêu ngao:

Em yêu trường em
Với bao bạn thân
Và cô giáo hiền như yêu quê hương
Cặp sách đến trường con bướm vàng yêu thương.
xem tiếp

Thơ gửi học trò

Tĩnh vật hoa muguet
sơn dầu trên canvas
đinhcường

Hãy bước trên đôi chân của em
Dẫu con đường đá cứng chân mềm
Dẫu mồ hôi đổ theo từng bước
Dẫu đắng cay đầy theo tháng năm
xem tiếp

Nỗi Buồn Trong Thơ Trần Tế Xương

Trần Tế Xương
Nhà thơ Trần Tế Xương – Nguồn: Internet

Huyền Chiêu

Cuối năm học lớp đệ tứ, thầy giáo dạy Việt văn tổ chức một buổi tổng kết về các tác giả. Thầy đặt câu hỏi cho cả lớp: “Trong chương trình Việt văn chúng ta vừa học, em thích nhà thơ nào nhất?”

Câu trả lời của đa số là Nguyễn Du với Truyện Kiều. Một vài bạn nói thích Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát. Chỉ mình tôi trả lời là Trần Tế Xương.
xem tiếp

Ru em hoài bé dại *

Tác giả: Huyền Chiêu

À ơi !
Thương nhau cau sáu bổ ba
Ghét nhau cau sáu bổ ra làm mười.

Từ thuở nằm nôi, tôi đã nghe bà tôi hát câu hát ấy. Lớn hơn một chút, được nằm chung võng với bà, tôi vẫn chờ nghe bà hát như thế, không bao giờ chán. Và trong trí tưởng đầu đời của tôi luôn có hình ảnh một ai đó đang loay hoay cầm dao bổ trái cau thương ghét ra làm ba, làm sáu làm mười… Rồi tôi lại ngủ thiếp đi trong tiếng à ơi…
đọc tiếp

Gặp Lư ở Tuy Hòa

Huyền Chiêu


Nhà thơ Phạm Ngọc Lư

Ngàn sau hồn chữ rêu phong
Miên man thiên địa… tấc lòng du du
(Thơ Phạm Ngọc Lư)

Thuở trai trẻ, Lư từ xứ Huế vào dạy học ở Củng Sơn, một nhiệm sở  ít ai dám đến sống,  làm việc.
Củng Sơn là một quận nhỏ, heo hút, nằm dựa lưng vào dãy Trường Sơn cách Tuy Hòa khoảng ba mươi cây số:

Bốn phía rừng xanh màu nước độc
Đông tây nam bắc núi chận đường
Một lũng đất bằng khu chén nhỏ
Trói chân ta vào chân Trường Sơn (1)
xem tiếp

Bếp Lửa Chiều

Huyền Chiêu

Minh họa của Huyền Chiêu

Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay
(Nguyễn Bính)

Có phải buổi chiều làm người ta nhớ nhà hơn buổi sáng?
Có phải làn khói cơm chiều tỏa lên từ mái tranh nghèo làm mình nhớ quá ngày còn thơ bên dáng mẹ hiền?
Có phải vì “lúc chiều về là lúc yên vui” (*), khi mình nhìn thấy xa xa bóng mục đồng dẫn trâu về chuồng?
xem tiếp