Tag Archive | Huyền Chiêu

Nguyễn Nhược Pháp, Chàng Hoàng Tử Ngủ Trong Rừng

Huyền Chiêu

(Tưởng nhớ Nguyễn Nhược Pháp, 80 năm ngày mất 1938- 2018)

Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp
Nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp

Năm 1916, tại Hà Nội có một người đàn bà dùng súng lục bắn vào đầu tự sát bỏ lại đứa con trai mới lên hai.
Đứa bé đó tên Nguyễn Nhược Pháp.
Lớn lên, đứa bé trở thành nhà thơ với những bài thơ hồn nhiên, tươi tắn không nhuốm chút bi lụy của cuộc đòi .
Nhà phê bình Hoài Thanh viết về thơ Nguyễn Nhược Pháp: “… lúc nào hình như cũng thoáng thấy bóng một người đương khúc khích cười.”
Tuổi thơ tôi không có truyện trẻ em, không truyện tranh, không phim hoạt hình.Thuở ấy, không có một nền văn học dành cho trẻ em và với tôi Thơ Nguyễn Nhược Pháp lộng lẫy, sinh động không thua phim hoạt hình của Walt Disney.
Hình ảnh của Mỵ Nương có gì đó rất giống với công chúa Bạch Tuyết:
xem tiếp

Advertisements

Mái Nhà Năm Xưa

Huyền Chiêu

Minh họa của Huyền Chiêu

Mỗi khi có dịp ngồi trên xe lửa tôi luôn thích ngắm nhìn những ngôi nhà nhỏ xíu đứng giữa những vạt rừng quạnh quẽ. Những ngôi nhà ấy thường chỉ có bốn tấm vách ván, mái lợp tôn, không có hàng rào và thỉnh thoảng có một đứa bé áo quần rách rưới, mặt mũi lấm lem, đứng trước nhà nhìn theo đoàn tàu lao qua vun vút. Có lẽ đoàn tàu chạy ngang nhà là điều thú vị lạ lùng nhất đối với nó.
Nếu phải sống giữa vạt rừng này, trong ngôi nhà quạnh hiu kia, có lẽ tôi không chịu nổi quá ba ngày và nếu mang đứa bé kia về thành phố cho nó sống trong một chung cư cao ngất thì chắc chắn đó là điều ác độc nhất.
xem tiếp

Chiều Nay Thấy Hoa Cười Chợt Nhớ Một Người (*)

Huyền Chiêu

Ảnh của Nguyễn Văn Đông
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

Sau Tết, lòng người miền Nam chùng xuống khi nghe tin nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông qua đời tại Sài Gòn vào tối 26/2/2018 nhằm ngày 11 tháng giêng âm lịch.
Nguyễn Văn Đông là nhạc sĩ được yêu mến, ít tai tiếng và thân quen vô cùng với người dân miền Nam thuở ấy qua tiếng hát Trần Văn Trạch trong bài “Chiều Mưa Biên Giới”.
xem tiếp

Rồi Chuyện Gì Sẽ Xảy Ra

Tranh cắt giấy của Huyền Chiêu

Tranh cắt giấy của Huyền Chiêu

Viết theo một chuyện cổ tích của Đan Mạch.
Tặng các học trò nhỏ của tôi

****

Kính thưa ông Andersen,

Trước đây tôi vẫn thường kể câu chuyện này của ông cho các học trò nhỏ của tôi. Một lần nữa tôi xin phép ông được kể lại câu chuyện như một vở kịch. Rất biết ơn ông.

Huyền Chiêu
xem tiếp

Ngày Trong Thiên Đường

https://tinhthanblog.files.wordpress.com/2018/02/nttd.jpg?w=714

Đó là ngày không bao giờ có mưa to, bão lớn, thường chỉ có dịu êm phơn phớt mưa phùn. Nắng cũng không bao giờ chói chang đổ lửa. Nắng chỉ vừa sưởi ấm hồn người và gợi niềm nhung nhớ, chờ mong.
Đó là ngày mà người vợ thức dậy đã thấy nước đầy trong tất cả các lu, vò, nhà cửa không cần quét, quần áo không phải giặt. Nàng chỉ còn một việc phải làm là chải cho thật đẹp mái tóc thơm mùi bồ kết và tô một làn son mỏng lên đôi môi đã có sẵn một nụ cười. Ai đó đã đặt một bình hoa rực rỡ lên trên chiếc khăn bàn mới tinh. Nàng sẽ mặc vào chiếc áo đẹp nhất và đôi má sẽ ửng đỏ trong tia nhìn ngạc nhiên của chồng. Chắc chắn hôm nay trong nhà sẽ không có tiếng cãi cọ. Cả hai đều giành phần thua và lặng lẽ biết rằng mình thật ra là người chiến thắng.
xem tiếp

Hoàng Hạc Lâu Tống Mạnh Hạo Nhiên Chi Quảng Lăng

Image result for tranh cổ trung hoa
Nguồn: Internet

Lý Bạch
HOÀNG HẠC LÂU TỐNG MẠNH HẠO NHIÊN CHI QUẢNG LĂNG

黃鶴樓送孟浩然之廣陵

故人西辭黃鶴樓,
煙花三月下陽州。
孤帆遠影碧空盡,
惟見長江天際流。

Cố nhân tây từ Hoàng hạc lâu
Yên ba tam nguyệt hạ Dương Châu
Cô phàm viễn ảnh bích không tận
Duy kiến Trường Giang thiên tế lưu

Dịch nghĩa:

Bạn cũ từ biệt tại lầu Hoàng Hạc đi về phía tây,
Tháng ba hoa khói, xuống Dương Châu.
Bóng chiếc buồm đơn màu xanh mất hút,
Chỉ thấy Trường Giang vẫn chảy bên trời.

xem tiếp

Trở Về Mái Nhà Xưa

Huyền Chiêu

Image result for đại học văn khoa sài gòn
Nguồn: Internet

Sau khi học xong trung học, tôi muốn tiếp tục việc học ở Sài Gòn. Nhưng năm đó ba tôi phải về hưu, đi học xa là không thể. Tôi buồn lắm. Má tôi khuyên: “Con ở nhà lấy chồng đi. Có mấy chỗ khá khá ngỏ ý rồi đấy. Đi học xa vất vả, má không yên tâm”. Ba tôi thông cảm với tôi hơn. Ông giúp tôi thực hiện nguyện vọng bằng hai bức thư. Bức thứ nhất gửi cho cô Năm Cầu Bông, một người bà con xa mà tôi chưa hề biết mặt vì bà bỏ xứ đi đã hơn hai mươi năm rồi. Trong thư ba tôi xin cô giúp cho tôi một chỗ ở. Bức thư thứ hai gửi cho bác TB, một người bạn cũ của ba tôi, nhờ giúp cho tôi một việc làm trong Công Ty Hóa Chất mà bác làm Tổng Giám Đốc.
xem tiếp