Tag Archive | Đặng Mai Lan

Tết Nhớ

Đặng Mai Lan

tranh Đinh Trường Chinh

Xa quê hương đã lâu. Khoảng đời tôi sống nơi quê người nhiều hơn ở quê nhà và hầu như không bao giờ tôi có Tết. Một cái Tết đúng nghĩa cả tây lẫn ta. Lễ lộc hàng năm của tôi là ngày Giáng sinh, ngày đoàn tụ gia đình. Tôi phải xăn tay áo đáp ứng mọi nhu cầu cho con cháu. Đến chiều hai mươi lăm kể như tàn tiệc. Tất cả mọi thứ đều trở lại bình thường, ngoài cây thông Noel giữ lại ít ngày cho vui nhà, khỏi bõ công trang hoàng nhiều ngày trước đó. Nhưng đó chỉ là tôi riêng. Lũ trẻ thì khỏi nói, còn những người đồng trang lứa với tôi cũng rộn rịp xôn xao chờ tống cựu nghinh tân. Chuẩn bị thướt tha áo xống cho một buổi dạ vũ nào đó.
xem tiếp

Advertisement

Ngày Đông Nhớ Bạn

Đặng Mai Lan, photo 2023 by Mi Vân

Bạn thân,
Miệt mài cùng chữ nghĩa, nhưng tôi không phải là người viết nhanh, kịp theo những chuyển biến thời sự hay những tình cảm nhạy bén cá biệt. Viết như bút ký, tường thuật lại không phải là điều tôi thích. Nếu viết được như thế, có lẽ tôi đã trở thành một nhà báo. Tôi chỉ viết khi những cảm xúc chìm xuống. Như những lớp bột cà phê, phải cần có thời gian thẩm thấu nước đúng độ sôi mới tuôn ra được những giọt tinh tuyền.
Bây giờ là mùa đông, cái lạnh khiến tôi thèm những ánh nắng và tôi đang nhớ đến bạn, một đêm vui của chúng ta, trong những ngày hè đã qua.
Bạn, những khuôn mặt quen và lạ. Không hẳn là bạn văn nghệ để có thể dễ dàng “đồng thanh tương ứng” khi bất ngờ gặp ở một nơi nào đó.
xem tiếp

Trên đường Leopold Robert

Đặng Mai Lan

File:TroiS puits 08415.jpg - Wikimedia Commons
Làng Trois-Puits (nguồn: Internet)

Con đường nhỏ, ngắn, lọt thỏm giữa hai đại lộ. Ngoài những quán hàng, còn có vài tòa nhà cao tầng. Những tòa nhà kiên cố, được đóng kín bằng các cánh cửa sắt nặng nề màu xanh lục với những nắm xoay cửa tròn bằng đồng sáng bóng.
Chín giờ sáng, những cửa tiệm chỉ vừa mở hé. Các nhân viên trong tiệm còn đang dọn dẹp sắp xếp, chuẩn bị cho một ngày buôn bán.

Tôi đậu xe sát một cửa garage đối diện với khu nhà, hy vọng không có chiếc xe nào ra vào để tôi phải dời chỗ. Vì nếu một trong những cánh cửa xanh lục kia mở ra, tôi cũng còn kịp rời khỏi xe và nhanh chân chạy đến, bước vào bên trong. Không chính xác là tòa nhà nào tôi muốn bước vào. Trí nhớ chỉ giữ lại giùm tôi hình ảnh trước mắt, một dãy bốn tòa nhà liền lạc. Dĩ nhiên, vì chúng giống nhau quá. Và tôi đang chờ từ nơi đó một cánh cửa mở, thấy ai đó sẽ bước ra.
xem tiếp

Tìm nhau trong muôn thuở

“Tìm nhau trong muôn thuở” như những lời tự tình, tâm tình của Đặng Mai Lan cùng độc giả. Là bài viết cuối cùng đánh dấu ba mươi năm đời viết được in trong tập sách “Văn Tuyển 30” vừa mới phát hành.
Nguyệt Mai trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.


Đặng Mai Lan – California 7/2022
Photo by Minh Hà

TÌM NHAU TRONG MUÔN THUỞ

Tinh sương, tất cả những ngôi nhà trên con đường đều im lìm trong màn không khí mờ đục, thứ không gian dang dở của đêm và ngày. Chỉ riêng ngôi nhà đó, nơi có ánh đèn như một điểm sáng ấm áp giữa lòng đường tối mờ, lạnh lẽo, được tỏa ra trong một diện tích khiêm nhường từ một ngọn đèn nào đó ẩn trong những bức tường. Nhìn vào, có thể nhận ra ngay đó là một phòng ăn, một gian bếp. Những chiếc nồi xưa sáng ngời màu đồng, được treo thứ tự từng kích cỡ trên giá gỗ dưới ánh đèn đã nói lên vị trí của căn phòng. Trong ngôi nhà, bếp cũng là một nơi, là đời riêng của người phụ nữ.
xem tiếp

Đặng Mai Lan: Trong nỗ lực chinh phục

“Văn tuyển 30” là một tập hợp gồm những truyện ngắn, tùy bút và những bài viết của nhiều tác giả nhận định về cõi viết của nhà văn Đặng Mai Lan. Sách đã được Nguyệt Mai giới thiệu trên trang nhà vào tháng 6/2022… Nhưng như lời tâm tình của chị, tác phẩm đã được ra đời một cách vội vàng để kịp giới thiệu cùng thân hữu trong chuyến đi California vừa qua, nên có những điều chị không vừa ý. Do đó, cuốn sách đã được in ấn lại như một “tái bản”.
NM trân trọng giới thiệu lại cùng bạn đọc “Văn Tuyển 30” bằng một bài viết của nhà thơ Lưu Diệu Vân. Ngắn nhưng đầy đủ nói lên văn chương của Đặng Mai Lan.

***

ĐẶNG MAI LAN: TRONG NỖ LỰC CHINH PHỤC

 

Văn Tuyển 30

xem tiếp

Mưa Ngày Cũ

Trong số 48 truyện ngắn, “Mưa ngày cũ” là bài thứ nhất tác giả chọn đăng vào tuyển tập “Văn Tuyển 30” vừa mới phát hành. Vì đó là truyện ngắn đầu tiên được viết ở hải ngoại mà Đặng Mai Lan ví như “tình đầu”. Mối tình non dại với văn chương.
Mưa quá khứ, mưa đìu hiu nơi đất lạ, quê người…
Mời bạn bước vào không khí lan man những giọt mưa của Đặng Mai Lan từ 30 năm trước.

Nhà văn Đặng Mai Lan


xem tiếp

Vết Chàm

Truyện dài “Sương Ký Ức” của nhà văn Đặng Mai Lan xuất bản đã gần hai năm. Chị vừa trích một chương trong truyện gửi cho NM và chia sẻ một thư ngắn của một độc giả chị chưa từng gặp. Chị nói, đã có những văn hữu viết bài nhận xét cuốn sách này. Nhưng chị cảm động quá sức khi đọc những dòng ngắn ngủi của một người không dính dáng gì đến văn chương. Chữ nghĩa giản dị nhưng cho thấy độc giả này đã đọc rất kỹ nên mới có một cái nhìn rõ ràng về tác phẩm. Đây là một hạnh phúc của người cầm bút. Bức thư cũng là động lực để chị gửi chương truyện này đến NM.
Đặng Mai Lan đã bằng lòng cho NM đăng bài cùng thư độc giả. Vì theo chị cũng là một cách tỏ lòng trân quý với người đã yêu mến văn chương của chị.
Xin mời bạn đọc bước vào một cảnh đời trong “Sương Ký Ức”.

Giới Thiệu Sương Ký Ức và Đi Tìm Quá Khứ của Đặng Mai Lan | Trần Thị Nguyệt Mai

xem tiếp

Bóng Tình, trong chữ nghĩa Đặng Mai Lan

(Nhà văn Trần Thị Diệu Tâm giới thiệu
trong buổi ra mắt tập truyện Phòng 111
của tác giả Đặng Mai Lan tại Paris)

đọc “Phòng 111”-Truyện Đặng Mai Lan(Reims/Pháp) | ĐỒNG HƯƠNG KONTUM
Nhà văn Đặng Mai Lan

Tập truyện đầu tay của Đặng Mai Lan được trình bày như những dòng nhật ký độc thoại với chính mình, dàn trải trên nỗi niềm chua xót của một tâm hồn vọng tưởng về hạnh phúc tình yêu đã mất.

Nhân vật xưng tôi trong truyện là một người đàn bà mang một trái tim dịu dàng và mơ mộng, luôn luôn khắc khoải về ý nghĩa đích thực của tình yêu. Người ấy pha trộn lẫn nhau giữa mộng và thực, giữa cơn mơ với đời thường, rồi tự hỏi đâu là ranh giới giữa đôi bờ.

Bởi vì mộng là có, thực là không. Thế giới trong mơ là thế giới đầy nắng ấm, thế giới đời thường âm u, lạnh lẽo bóng tối. Trong mơ Tôi có anh, Tôi hạnh phúc. Với ngày thường Tôi không còn anh, Tôi mất anh, Tôi cô quạnh. Đây là một chủ đề diễn tả cái tâm thức phức tạp rối rắm, giằng co giữa điều Tôi muốn đạt tới và cũng là điều Tôi muốn phủ nhận. Nó nói lên trạng thái bất ổn của tình yêu.
xem tiếp

Sinh Nhật

Đặng Mai Lan

Tháng Hai, nhạc sĩ Trần Duy Đức có trình làng một youtube giới thiệu bài “khúc tháng Hai” qua tiếng hát của nam danh ca Tuấn Ngọc. Tôi nói với anh, tôi biết đến tên tuổi và âm nhạc của anh từ bài hát này.

Tháng hai trở lại những con đường
thấy tôi trên những tàng cây cũ,
và những ngôi nhà đã bỏ không. (1) 

Bài thơ của cố thi sĩ Du Tử Lê mang tâm thức của sự cô đơn, u hoài tưởng tiếc về một khoảng đời đã mất. Nhưng giòng nhạc của Trần Duy Đức không buồn bã, ủy mị. Kỹ thuật viết nhạc của bài hát này rất lạ. Những nốt lên-xuống, chuyển âm đòi hỏi người hát phải có trình độ. Sự nhận xét của một người không biết hát hò như tôi thì đây là một bài ca khó hát, nhưng lại không khó nghe.
xem tiếp

Về một nơi khác

Đặng Mai Lan

Irene Sheri mosaic block brushstroke beauty oil painting - iNEWS
Art by Irene Sheri

Chẳng bao giờ Hiên có thể giận được Hải. Dù thế nào, Hải vẫn là của Hiên, một khoảng riêng thầm kín, cất giấu đâu đó. Một nơi trở về, một nơi không thể cắt lìa, dứt bỏ lãng quên. Trừ phi Hiên chết.
Lâu lắm rồi, lòng Hiên nôn nao bồn chồn. Và cô đã cầm máy lên gọi cho Hải.

Trong những cuộc điện đàm, người nói nhiều lúc nào cũng là Hiên. Nói huyên thuyên hết chuyện này sang chuyện khác mà sau đó nhớ lại, chính Hiên cũng không hiểu vì đâu lại có những câu chuyện xen vào, chẳng mảy may dính dấp gì đến cô và Hải. Hải chỉ nghe, chỉ im lặng. Và bao giờ cũng thế, khi Hiên bảo “Thôi em cúp nhe”. Lúc đó chàng mới tỏ một phản ứng. Cũng chẳng có gì sôi nổi hơn. Hải lại im lặng một lúc rồi mới ậm ừ… Tiếng ừ thật nhỏ, như sau một do dự, ngần ngừ ghê lắm, nó mới được thốt lên. Hiên vẫn có cảm tưởng như chàng muốn nói một điều gì đó với Hiên. Nhưng lạ lùng là không bao giờ Hiên có thể đặt ngược lại một câu hỏi nào đó để tìm hiểu, tháo gỡ nỗi nghi vấn đó. Hình như Hiên cũng bị khựng lại, bối rối trong tiếng ừ có vẻ gì như là nuối tiếc của Hải. Hiên cúp máy thật nhanh. Hiên luôn là người gác máy trước. Và Hải có lẽ chỉ chậm chạp bỏ máy xuống, sau khi nghe tiếng máy cúp từ phía Hiên.
xem tiếp