Tag Archive | Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

COVID-19 Từ Những Góc Đời

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Cảm tác từ những điều đã trải qua hoặc học hỏi được qua dịch bệnh COVID-19, Cam Li xin phép không nêu tên người thật và địa điểm thật trong những “truyện rất ngắn” sau đây, bởi nó chỉ bằng một phần trăm hay một phần ngàn chuyện trong đời thật.

Nguồn: Internet

Chỉ là cảm cúm?

Đây không phải là câu chuyện mà tôi muốn kể, và cũng không mong đó là chuyện của chính tôi để mà kể. Nhưng tôi quyết định kể để mong các bạn hãy suy nghĩ hai lần trước khi định đi đâu đó không cần thiết, hoặc ra phố mà không mang mask hay không muốn giữ khoảng cách xã hội.

Tôi nghi là mình đã nhiễm virus từ ngày 7 tháng Ba, trong một cuộc họp mặt đông người, trước cả khi tình hình tại Washington trở xấu trong lúc phần còn lại của đất nước này hầu như chẳng có ai quan tâm đến loại virus ấy. Tôi không có một triệu chứng nào cả, cho đến ngày 17 tháng Ba, tức 10 ngày sau, xuất hiện những triệu chứng nhẹ là hắt hơi và sổ mũi, giống như bị dị ứng hoặc cảm lạnh thông thường, rất dễ lờ đi. Rổi thì đến ngày thứ ba, tôi bắt đầu sốt nhẹ, ớn lạnh, mệt mỏi, đau nhức, quặn bụng, chóng mặt dữ dội, ho khan, đau thắt giữa ngực và lan thấu ra sau lưng. Ghê gớm nhất là khó thở. Tôi nằm thẳng trên giường, chỉ tập trung vào việc thở, cố gắng hít thở thật sâu, và cố gắng không để mình hoảng sợ.
xem tiếp

Bé yêu, người bạn mới

Be yeu

Làm mẹ? Ôi! Mình đã làm mẹ sao?

Vân mở mắt sau một giấc ngủ ngắn – Vân biết là ngắn, vì đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, thấy chỉ độ ba mươi phút từ khi được đưa từ phòng sinh về đây. Căn phòng này thật xinh xắn nhờ những vật dụng trang trí đơn giản nhưng sáng sủa và thanh nhã. Mấy bức tranh vẽ phong cảnh treo trên các bức tường. Một lọ hoa tươi vui đặt gọn gàng trên chiếc kệ ở góc phòng. Một máy TV nhỏ đặt vừa tầm mắt. Chiếc giường Vân đang nằm thì êm ái lắm. Có cả chiếc giường dành cho người nhà ở lại nữa. Và, ô kìa! một chiếc giường nôi be bé đặt bên cạnh giường Vân. Chỉ cần một cái với tay, Vân đã có thể vịn lấy thành nôi thấp, và bồng lấy em bé ra với mình.
đọc tiếp

Cái Ôm

Truyện ngắn của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

35 Best Mother clipart images | Mother clipart, Clip art, School ...
Source: Internet


1

Mẹ ngồi xem lại những tấm hình, những đoạn phim quay lúc đi chơi. Mẹ cười thích thú.

“Chỗ này vui quá! Đông người, nghẹt thở luôn, nhưng mà Mẹ thích lắm! Mai mốt cho Mẹ đi lại chỗ này đi con!”

“Dạ.”

An cười, nhưng chợt khựng lại với ý nghĩ không biết bao giờ mới có thể cùng Mẹ đến những chỗ đông vui như vậy. Hơn hai tuần lễ thực hiện điều “ở yên trong nhà” mà thấy lâu như cả năm. Mặc dù An đã kéo hết công việc về làm tại nhà, không phải đi đến sở, An thấy vẫn còn nhiều thì giờ trống. Chính là những lúc trước đây dành cho việc chạy bộ tập thể dục, là những lúc đẩy xe cho Mẹ đi dạo để hít thở chút khí trời trong lành, là những buổi họp mặt bạn bè, đàn ca hát xướng cho vui… Nhiều lắm! Khi bình thường không ai để ý những điều đó, đến khi phải sống trong một bầu không khí mới, sẽ thấy có sự khác biệt rõ ràng.
xem tiếp

Mùa Xuân Của Ông Ngoại

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

mai

1.

“Con là bé Na.”

“Ông biết mà!”

Tôi suýt kêu lên vì vui mừng. Tôi nhớ có lần ông nói ông không biết bé Na nào hết, làm tôi chưng hửng. Đó là sau khi ông bị stroke, ông không nhớ có đứa cháu ngoại là Na. Ông và tôi đã phải đi lại từ đầu.

Tôi ngồi bên ông, nơi băng ghế trước nhà. Ông nói đây là nơi ông té xuống và không còn biết gì hết. Ông bị stroke! Đã mười năm kể từ đó. Và từ đó ông đã trải qua những tháng ngày thật khó khăn. Như người lạc vào một khu rừng tối, ông lần mò đau đớn tìm lối ra. Từ chỗ không còn ý thức, ông dần dần nhớ lại từng đoạn đời. Từ chỗ không nói được, ông đã sắp xếp câu, chữ, và hát được, diễn tả ý nghĩ ra lời nói. Không dễ dàng gì đâu! Ký ức và hiện tại như những vết roi quất trên người ông rất tàn nhẫn. Ông nhiều phen gục xuống, tưởng như hoàn toàn thất bại…
xem tiếp

Chờ Nghe Tiếng Còi Tàu

Tác giả: Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Kính tặng các chiến sĩ Hải quân VNCH
Ngày tưởng niệm Hoàng Sa 19/1/1974

**

HQ_10_Nhat_Tao

Thuở nhỏ, tôi thường chờ đợi nghe tiếng còi tàu trong những dịp đặc biệt, nhất là phút đón chào năm mới. Sau khi chuông chùa và chuông nhà thờ đổ rồi sẽ đến tiếng còi tàu. Còi hụ rất lâu, từ bến tàu Sài Gòn. Tôi nao nức lắm, tưởng tượng những con tàu thật lớn đang neo đậu, đang cất lời cùng với con người ca ngợi giây phút thiêng liêng. Không biết có bạn nhỏ nào giống như tôi không? Như thế đó! Và thật bình yên, tôi mở một trang giấy mới, ngồi ngay ngắn, “khai bút” đầu năm.
đọc tiếp

Bay Đi, Tro Ơi!

Kính dâng hương hồn Chú Nguyễn Văn Thuận (1937-2019)

Image result for hình ảnh ngọn nến
Nguồn: Internet

Sẽ theo gió cho hồn bay về Đất Mẹ
Thổi vào đồng lúa chín nỗi nhớ nhung
Đặt nụ hôn lên sông núi muôn trùng
Tình bất diệt cho Quê Cha vời vợi

Sẽ tan trong mưa cho thấm vào lá mới
Đời vẫn xanh như cây cỏ xanh màu
Như ước mơ cho tuổi trẻ vươn cao
Từng xây đắp một thời trai chiến đấu
xem tiếp

Giống Như Một Ngày Tựu Trường

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Đại học Dược Khoa Sài Gòn
Nguồn: Internet

Hôm nay giống như một ngày tựu trường. Đơn giản, vắng một thời gian không ngồi ở lớp học, nay trở lại, thế là tựu trường. Ngày còn bé, mỗi lần nghỉ hè xong, lên lớp mới, trong lòng vừa hồi hộp vừa vui sướng. Có bao nhiêu chuyện để dành chờ gặp bạn là kể tíu tít. Nhưng bên cạnh đó là nỗi lo khi sắp gặp các thầy cô mới… Mỗi năm đều có ngày tựu trường như vậy, nói chung là khá giống nhau, trong đời học sinh.
xem tiếp

Ngày Gió Lên

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

1

Bác sĩ bảo cứ để cho Mẹ ăn uống thứ gì Mẹ thích. Thế nhưng Mẹ không thích nữa. Đúng hơn là Mẹ không thể thích. Mẹ hầu như đã mất khẩu vị. Lúc trước, cảm thấy thèm ăn, mỗi ngày Mẹ ra một “menu” cho tôi mua hoặc nấu, khi thì bún bò, khi thì bún riêu, rồi nào là phở, mì, bánh xèo, cơm tấm… Món gì Mẹ ăn cũng thích thú. Tôi không thấy bận rộn gì thêm, bởi vì phần lớn là tôi mua, chứ không thể bày ra nấu nướng, trừ những ngày nghỉ. Tôi quá bận rộn với việc sở. Có khi không kịp ăn sáng, tôi cứ vừa lái xe vừa gặm chút bánh mì, cũng xong. Nhưng tôi cảm thấy thích thú với những món ăn Mẹ yêu cầu. Nếu Mẹ cứ ăn được như vậy hoài thì quá tốt.
Chỉ mới đầu tháng trước, Mẹ trở nên biếng ăn. Chuyện này trùng hợp với kết quả xét nghiệm đột ngột xấu hẳn đi. Mẹ không còn đáp ứng với thuốc nữa. Các bác sĩ hội chẩn và quyết định ngừng trị liệu. Cả nhà đều biết phải làm gì.
“Mẹ ơi! Ly sữa nguội quá rồi!”
“Mẹ biết. Cứ để đó, khi nào Mẹ uống thì Mẹ hâm lại.”
“Mẹ cứ nói, con hâm.”
xem tiếp

Đá Đợi

Truyện ngắn của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Đá Đợi – Ảnh của An Nguyễn

1
Đợi, và đợi. Có đến khoảng gần một trăm người xếp hàng đợi. Mới có năm giờ sáng thôi! Trời Đà Lạt đổ sương xuống nghe ướt tóc, ướt vai. Phòng bán vé còn đóng kín cửa. Sáu giờ mới bán vé. Biết vậy rồi, nhưng đám đông người này vẫn đến sớm chờ đợi. Chẳng qua là số xe có giới hạn, mình đến sớm mới mong có xe đi, nếu không thì phải về và trở lại vào ngày mai. Người ta nhìn nhau, như ngầm nói qua đôi mắt rằng đến sớm chắc ăn hơn. Mà không chừng có người đã ngủ đêm trước phòng bán vé để được xếp hàng phía trên cùng.
xem tiếp

Lời Gió Mang Xuân Về

Truyện ngắn của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

tranh đinhtrườngchinh

1
Ông pha cho mình một ly trà. Nói là “pha” cũng hơi quá, vì chỉ cần bỏ túi trà vào ly, đổ nước sôi vào, chờ màu nước vừa đủ đậm là có thể uống được. Tự lúc nào, những thói quen hàng ngày đã được đơn giản hóa tối đa. Ông mỉm cười, mở máy. Bài viết dang dở đang chờ ông tiếp tục. Ông nhắp một ngụm nước trà, cúi xuống bàn phím.
“Năm ấy, chàng mãn khóa, chờ ra đơn vị. Những gì cần phải làm là thu xếp mớ “hành trang” còn bề bộn trong trí, là tận hưởng những giây phút “còn được tự do” để thăm hỏi bạn bè, để dạo phố cùng người yêu, và nhất là để về thăm Mẹ nơi quán nhỏ trên đồi…”
xem tiếp