Archives

Xúc cảm cùng thơ Tô Thùy Yên

Đinh Trường Chinh

Thủ bút nhà thơ Tô Thùy Yên

ví dù ta ngủ không còn dậy
ắt hẳn lòng ta cũng dửng dưng

đã đôi lần, tôi đã rơi vào cảm giác ấy. chỉ muốn ngủ một giấc thật dài. dửng dưng tạm biệt cuộc đời vô lượng. nhưng rồi khi thức dậy, thấy mặt trời lên bừng cháy, lòng lại không khỏi reo vang.
xem tiếp

Advertisements

Phá Tam Giang bây giờ đã cạn

Chiều trên Phá Tam Giang
Nguồn: Internet

Chiều trên Phá Tam Giang, đã chiều.
Ánh lửa nào nháng qua tim, anh vụt quên
Ngoài khơi đen đâu là Trường Sa đảo
Anh phải về trước lúc đêm tàn…
Dập dềnh chếnh choáng là mặt nước
Đảo côi đón bước
Anh ôm đảo gầy xem lại khúc phim Tráng Sĩ
Vó ngựa nâu tung bạt cánh đồng xanh
Rượt đuổi con tàu gió
xem tiếp

This entry was posted on May 24, 2019, in Thơ and tagged .

Từ Tạ

Tô Thùy Yên
đinhtrườngchinh vẽ

      Chợt tin người đã thiên thu
Dưng không trời đổ sa mù trong tôi
           Ôi Trời!
                     Ôi Đất!
                              Ơi Người!
Sao đi bỏ chữ… mồ côi, từ rày!

Cao Vị Khanh

Đi

Vĩnh biệt anh Tô Thùy Yên

Chân dung Tô Thùy Yên
sơn dầu trên canvas 16 x 20 in
đinhcường

Đi

Bài thơ cài trên cửa
Sau cùng đã khuất duy
Những con chữ rơi xuống
Tan theo bóng thầm thì
Đường lớn ôi đường lớn
Ừ thì đi. Rồi đi.
xem tiếp

Vĩnh Biệt Tô Thùy Yên

Tô Thùy Yên
sơn dầu trên vải bố 40 x 40 in
đinhcường

“Người về một bóng trên đường lớn!”
Mới đó… Trời ơi! Một Bóng Ma!
Tin ở Houston qua, báo vậy
Tô Thùy Yên… mãi mãi Đi Xa!

Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp… mà thôi Hết-Gặp-Rồi!
xem tiếp

đọc thơ Tô Thùy Yên

Cao Vị Khanh

“The scream” by Edvard Munch (1893)

Tô Thùy Yên-Tôi giựt giành đổ máu với tôi
Từng chữ một.

Tôi đọc truyện ngắn của Tô Thùy Yên khi còn đâu ở trung học, những năm sáu mươi. Lớp mấy cũng chẳng nhớ. Truyện có tựa gì cũng đã quên luôn. Cái điều chưa quên là lúc đó, cuộc chiến tranh khốn nạn do những người cộng sản phát động chỉ mới vừa manh nha dù đã âm ỉ từ lâu ở Mạc Tư Khoa, Bắc Kinh … Nay có tin một ông xã trưởng ở làng xa đêm qua vừa bị ám sát. Mai báo đăng quốc lộ số 4 bị đắp mô đâu ở khoảng Cai Lậy, Cái Bè. Mốt nghe tin một đồn dân vệ ven biên vừa bị mấy tên du kích vác oảnh-tầm-xào bắn phá lốc chốc mấy phát rồi bỏ chạy. Còn nhớ chắc thêm một điều, truyện được đăng trên tạp chí Hiện Đại của Nguyên Sa, vừa bỏ Paris với khói sóng sông Seine trở về Sài-Gòn, đem hương thơ và hơi văn mới thổi phà vào sinh hoạt văn học của miền Nam thuở đó. Mười mấy tuổi chớ gì. Cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới. Vậy mà ngay lúc đó, truyện đã nhéo vào cái bộ não non xèo của tôi một cái nhéo đau nhói. Rồi nhớ hoài.
Đâu như là …
xem tiếp

Điền Vào Chỗ Trống

Thiếu nữ Blao
sơn dầu trên canvas 24 x 30 in
đinhcường

Người đi, để lại đằng sau trống
Ta biết điền gì đủ nghĩa đây?
Hai chữ Nhớ Thuơng… không có nghĩa
Thôi thì… chỗ đó chữ Trời Mây!

Bạch vân thiên tải người ơi người
Tàu sắt còn chìm ở biển khơi!
Trái đất rồi tan thành khói bụi
Còn chăng trôi nổi trái tim tôi!
xem tiếp