Archives

Tản Văn Thi – Nguyễn Thị Khánh Minh

Nguyệt Mai đã nhận được:

TẢN VĂN THI
(Gồm những bài thơ được viết từ 1978-2018)
của Nguyễn Thị Khánh Minh
VĂN HỌC Press xuất bản lần thứ nhất 2018
Tựa: Tô Đăng Khoa
Bạt: Hồ Đình Nghiêm, Vũ Hoàng Thư, Trịnh Y Thư
Tranh bìa: Chiều mưa dông tới © Đinh Trường Chinh
Phụ bản: Đinh Cường, Nguyễn Khiết Minh, Duyên, Huyền Chiêu
Ảnh tác giả qua ống kính Lê Quý Sơn
Thiết kế bìa và dàn trang: Lê Giang Trần

xem tiếp

Advertisements

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

Nguyệt Mai vừa nhận được:

THƠ NGẮN ĐỖ NGHÊ
Nhà xuất bản Văn Nghệ – Cty Sách Phương Nam xuất bản 2017

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

xem tiếp

Tình Yêu, Tình Dục và Cái Chết Trong Tiểu Thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa”

Theo tôi, cái chết của Gấm là cái chết đẹp nhất trong tình yêu và cuộc đời mà xưa nay ít thấy trong văn học.                                                                                  Lê Viết Yên

Image result for hinh bia sach ban tay nho duoi mua

Đây không phải là bài nhận định mà tôi viết để tự giảng nghĩa cho tôi những điều mà tôi cảm nhận. Tôi mong rằng nhiều bạn đọc sẽ nhận thấy và đồng cảm cùng tôi khi đọc tiểu thuyết BTNDM. Tôi không phải là nhà nghiên cứu, càng không phải là nhà phê bình, đơn giản tôi là bạn đọc.

Mỗi thế hệ thường có những bạn đọc của một tác phẩm, mỗi tác phẩm đều có một linh hồn. Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” đã cho tôi thấy mình thuộc về thời nào và cái cách mà tôi nhẩn nha từng con chữ trong cuốn tiểu thuyết đó ra sao?
xem tiếp

Đọc “Yêu Dấu Tan Theo” của Sương Mai

Trang Châu

Related image
Ảnh minh họa lấy từ Internet

Vào thập niên 90, thỉnh thoảng tôi đọc được trên các báo văn học vài bài thơ tình ký tên Sương Mai và thích những câu thơ chân thật, dễ thương, đậm đà nhạc tính của tác giả. Không ngờ ngót hai chục năm sau tôi vui gặp tác giả vừa sang định cư ngay tại Montréal, thành phố tôi đang ở kể từ khi bỏ nước ra đi năm 1975. Vui hơn nữa tác giả nhận lời gia nhập Văn Bút nơi vùng tôi đang trách nhiệm cùng ký tặng tôi tác phẩm thứ 4 của bà: Thi phẩm Yêu Dấu Tan Theo, xuất bản tại Hoa kỳ năm 2003.
xem tiếp

Để Nhớ Một Ngọn Núi — Họa Sĩ Võ Đình

Phan Tấn Hải

Tôi có một vài ký ức về họa sĩ Võ Đình. Gặp nhau thực sự không nhiều, nhưng hình ảnh về anh vẫn khắc sâu trong trí nhớ.

Trong những ngày tôi cư trú ở Virginia, gặp họa sĩ Võ Đình thường là trong một số sự kiện cộng đồng, có khi tại nhà một vài người trong giới văn nghệ — mà thời đó, những năm cuối thập niên 1980s, tôi là một người tuổi nhỏ, so với các bậc tôn túc có dịp quen thân và làm việc chung, như Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, nhà văn Trương Anh Thụy, nhà bình luận Trương Hồng Sơn (bây giờ là họa sĩ Trương Vũ)…
xem tiếp

Cơn Mưa Xuân

Vũ Hoàng Thư
tản mạn

Related image
Nguồn: Internet

Cơn mưa cuối mùa đổ xuống, hiếm hoi như tự bao giờ. Có thể gọi mưa xuân, thức dậy những mầm khô đang đợi? Những lọn trắng, lọn xám và đen bay mãi xuống cuối chân trời. Và người đợi, khô thèm từng giọt nước. Phía dưới chân trời là cõi đợi. Mây dâng mù lượng nước hay em vời lộng cõi nhớ hư hao? Quê hương. Thần linh. Hay chốn về đã mất. Ngóng là hành động ngước lên và trông đợi. Có khi là em, có khi là huyễn tượng. Mà cần chi, chỉ cánh tay với mới là điều đáng nói với thi sĩ. Với được hay không là chuyện sống chết của người đời, kệ họ, không quan trọng gì với bọn làm thơ. Chớ sợ hãi kiểu “Đừng cho không gian đụng thời gian” (PD). Phạm Duy lúc đang yêu băn khoăn về hai chiều của vũ trụ nhập làm một. Một thoáng ý chia ly mở ra viễn tượng tận thế, một chút xa rời liền len lỏi dự kiến phôi pha. Không gian và thời gian là hai thông số độc lập trong vũ trụ vật lý Newton, qua đến thuyết tương đối của Einstein thì hai điều này là một, bất khả phân. Vậy thì hãy dang tay với, cho dù hai cột mốc có chạm vào nhau. Cách ngăn sẽ tan biến khi ta cùng em… Tình yêu và thi ca có lẽ tay trong tay tự muôn đời, từ lúc Adam cắn vào trái cấm. Không gian với thời gian chung hòa khi hai kẻ yêu nhau ngồi kề, mặc cho ông Newton hay ông Einstein gán ghép một định nghĩa nào khác.
xem tiếp

Khánh Minh, những bóng, mơ, đêm huyền, và thoại

Vũ Hoàng Thư

 

Ngày nguyên đán, ngày khởi đầu, nguyên xuân gọi hoa nở màu ban sơ. Có gì đúng điệu hơn ở ngày Tết, bình minh lên thắp ánh thiều quang gọi bừng thế giới hoa nở rộ. Như thể xuân lóe, như thể Tuệ Trung bắt gặp ánh quang,

Nhất điểm xuân quang, xứ xứ hoa
(Thị học – Tuệ Trung)

Và buổi sáng phiêu nhiên, cái gì đang trôi trong không gian, điệu nhạc? Không nghe âm, chỉ một ngất ngưởng chuyển mình, không nói ra, tôi đang trôi, tôi lờn vờn trong từng âm điệu.

Mở cửa
Dòng nhạc trôi ra ngoài. Ban mai dậy sóng
Nắng lụt tôi trong căn phòng nhỏ
Và tôi. Đang ngộp thở ban mai
Bạn cảm thấy sao khi vừa mở cửa
đã rơi ngay trước mặt mình tiếng chim hót
Và bạn sẽ làm gì với những nốt nhạc ấy?

(Những nốt nhạc, Những buổi sáng)
xem tiếp