Archives

Sự Kỳ Ngộ Trong Bài Thơ “Niệm Khúc” của Nguyễn Lương Vỵ

Tô Đăng Khoa

Related image
Nguồn: Internet

“Trong u tịch, xương máu bỗng khua vang
Cho ta rơi giữa trời sâu không đáy…”

Niệm Khúc? Khúc nhạc của sự hoài niệm? Thi sĩ vì nhân duyên gì mà tấu lên Niệm Khúc này? Ngôn ngữ thi ca của Nguyễn Lương Vỵ sẽ đưa chúng ta chạm trán điều gì qua ba đoản khúc trong sự liên hoàn hoài niệm của bài thơ Niệm Khúc?

Hoài niệm về quá khứ là một việc làm liều lĩnh, nếu không muốn nói là nguy hiểm. Nhưng ở đâu có hiểm nguy, ở đó có sự thoát hiểm. Sự thoát hiểm chính là nguồn lực hiệu quả nhất giúp con người chuyển đổi nhận thức. Đó chính là vị thầy lớn nhất mà chúng ta nên học. Nguyễn Lương Vỵ đã liều lĩnh hẹn hò với cô quạnh và tan vỡ của bóng ma quá khứ để tấu lên bài Niệm Khúc này, và qua đó đã cống hiến cho các độc giả hữu duyên một Sự Kỳ Ngộ hy hữu đệ nhất. Nhưng mà Kỳ Ngộ với Ai? Với Cái gì? Làm sao ông đã thành tựu sự Thoát Hiểm ngoạn mục này? Ta hãy thong thả theo dõi cuộc hẹn hò của Nguyễn Lương Vỵ với bóng ma quá khứ khi ông vừa châm lửa mồi điếu thuốc trên môi, mở màn cho một cuộc hoài niệm phiêu bồng:
xem tiếp

Cung Giũ Nguyên: Tác giả và Tác phẩm

(Bài viết sau đây nguyên là bài thuyết trình của Trương Vũ đọc trong buổi ra mắt tác phẩm Le Boujoum, do các học trò cũ của nhà văn Cung Giũ Nguyên tổ chức tại giảng đường đại học George Mason, Virginia vào tháng 11, 2003.)


Nhà văn Cung Giũ Nguyên (1909-2008)

Nhà văn Cung Giũ Nguyên sinh năm 1909 tại Huế. Lấy tên thật làm bút danh. Cựu học sinh trường Quốc Học Huế. Trước 1954, làm phóng viên và biên tập viên nhiều nhật báo và tạp chí tiếng Việt và tiếng Pháp. Chủ bút nhật báo Le Soir d’Asie (Á Châu Buổi Chiều) (1940-1941) và nhật báo La Presse d’Extrême-Orient (Viễn Ðông Thời Báo) vào 1954. Từ 1947, dạy Pháp văn ở trung học và sau đó làm hiệu trưởng trường trung học Lê Quý Ðôn ở Nha Trang. Từ 1972 đến 1975, giáo sư và chủ nhiệm ban Pháp văn tại Ðại học Duyên hải Nha Trang. Từ 1989 đến 1999, giáo sư ngôn ngữ và văn chương Pháp tại trường Cao đẳng Sư phạm Nha trang. Ông là thầy của rất nhiều thế hệ học sinh và sinh viên Nha Trang, kể cả thế hệ đầu tiên, bước chân vào trường trung học Võ Tánh năm 1947, lúc đó còn mang tên Collège de Nha Trang.
xem tiếp

Dòng Sông Con Sông

Related image
St. Croix River painting by Christopher Copeland

Tôi viễn xứ nhận ra điều có lẽ
Tim mỗi người đêu có một dòng sông?

Kai Hoàng

*

Một hôm “phượt” face book, tôi đọc Bích Nga một câu: “Sông ơi trôi đi đâu?“. Bích Nga đứng ngay trên con sông không sâu… vì sông không có nước! Sông ở California chắc cũng đi “phượt” ở đâu, hết rồi. Mùa mưa, sông vẫn vơi, vì mưa rất là ít. Nhiều con sông đen nghịt bầy quạ đậu kiếm ăn. Nhiều con sông lang thang… trong mắt người giọt lệ.
xem tiếp

Lại Đến Nơi Này

Huyền Chiêu

Café Dejà Vu – Ninh Hòa – 8/2017

 

Người già hay gọi nhau là “bạn hiền”. Hai chữ “bạn hiền” nghe thiệt dễ thương. “Đã tàn mộng mị khát khao” (*) những “bạn hiền” thích ngồi yên lặng bên nhau trong một quán vắng, bên tách cà phê nóng, nhìn đất, nhìn trời, nhìn những cành phượng lòa xòa trên mặt hồ, nhìn những chiếc lá bàng đỏ rực bình thản rơi xuống. Rồi họ nói với nhau những câu bâng quơ, nhắc lại một kỷ niệm cũ kỹ.
Lòng ta có khi tựa như vắng ai
Nhiều khi đã vui cười
Nhiều khi đứng riêng ngoài.” (*)
xem tiếp

Miến Điện: Dân Chủ và Thi Ca

Phan Tấn Hải

Myanmar, Chu Công Phùng, Aung San Suu Kyi, dân chủ, chính trị
Nữ sinh viên người Yangon, Ma Win Maw Oo, bị bắn trọng thương ngày 19/8/1988, đang được các bác sĩ chạy đua để cứu. Hình ảnh này trở thành biểu tượng đau thương của sự kiện 8888

 

Cuộc chiến dân chủ của Miến Điện là cuộc chiến toàn dân, của tất cả các thành phần – nhưng kiên tâm nòng cốt là từ sinh viên và văn nghệ sĩ. Trong đó, thơ đã trở thành lời kêu gọi dân chủ một cách tự nhiên và gần gũi.

Cuộc nổi dậy đòi dân chủ của sinh viên Miến Điện mang một con số tiền định, và dễ nhớ: 8888. Giới trẻ muốn đẩy đất nước ra khỏi sự cai trị dưới chế độ độc đảng của Đảng Kế hoạch Xã hội chủ nghĩa Miến Điện do Tướng Ne Win đứng đầu từ năm 1962, nhằm bung ra khỏi cái gọi là “Chủ nghĩa xã hội kiểu Miến Điện” đã biến đổi Miến Điện trở thành một trong nhữnq quốc gia nghèo nhất thế giới sau nhiều năm chính phủ tiến hành chính sách kinh tế kế hoạch theo kiểu Liên Xô.
xem tiếp

Thơ cho ngày mưa bom


I ran toward my house. By Yoshiko Michitsuji

Chúng ta đang đứng bên những bờ vực núi lửa. Không chỉ là đứng trước cơ nguy của những trận khủng bố, với những chiếc xe chở đầy bom phóng tới, hay với các phi cơ hành khách nổ giữa bầu trời. Liên tục nhiều năm, lúc nào cũng nghe Bắc Hàn hăm dọa biến Seoul thành biển lửa, và bây giờ là lời hăm dọa mưa bom nguyên tử hướng về Hoa Kỳ.

Trong tuần qua, lại nghe tin Trung Quốc hăm dọa tấn công Việt Nam nếu không chịu ngưng khoan dầu ở một lô ở Biển Đông. Hòa bình như dường không thể có trong cõi này. Thực sự hy hữu là những ngày hòa bình.
xem tiếp

Lữ Quỳnh, Những Con Chữ Lang Thang Không Ngày Tháng

Nhà văn/ Nhà thơ Lữ Quỳnh
Photo by Quang

 

Nguyễn Mạnh Trinh

Lữ Quỳnh, Với  tập truyện Cát Vàng, truyện vừa Những Cơn Mưa Mùa Đông, truyện dài Vườn Trái Đắng, ký Đi Để Thương Đất Nước Mình – nhà văn? Với tập thơ Sinh Nhật Của Một Người Không Còn Trẻ, Những Giấc Mơ Tôi, Mây Trong Những Giấc Mơ – nhà thơ? Là nhà sáng lập và công tác thường xuyên qua nhiều giai đoạn của tạp chí Ý Thức?  Là tác giả của những con chữ lang thang không ngày tháng?
xem tiếp