Archives

Trở lại trái tim

Nguyễn Quang Chơn

Tĩnh vật Hoa Loa Kèn
sơn dầu trên bố của Nguyễn Quang Chơn (tháng 6/2016)

Vậy là sau hai ngày nằm viện, bác sĩ cho tôi về nhà với lời dặn: “Chú phải hoàn toàn thư giãn, tĩnh dưỡng. Chỉ đi lại nhẹ nhàng trong nhà. Không gắng sức. Không chống tay phải (tay nội soi đặt stent). Không được xúc động. Không uống rượu bia. Không nghĩ ngợi nhiều. Cô đừng cho chú nghe phone, nói chuyện nhiều nhé!…”
xem tiếp

Fado – Nỗi nhớ đâm mầm…

Image result for picture of fado
Big fado night in Lisbon – Nguồn: Internet

Từ cánh phi cơ, Lisbon trải dài mái ngói đỏ và tường trắng. Quê nhà thoáng hiện trong trí những mái đỏ tường vôi, những ngói âm dương phôi pha rêu cũ che hiên gió bão miền Trung. Gió Ðịa Trung Hải phảng phất mùi rêu trên công trường Praca Do Comercio thổi lộng những đám mây mù trong một ngày đầu xuân. Bức tượng đen một quân vương cỡi ngựa sừng sững giữa công trường trơ gan cùng đám bồ câu dừng chân đậu hàng trăm con. Xa xa, sông Tejo bạc trắng những cơn thịnh nộ cuối cùng của mùa biển động. Ðường sá lát đá nhỏ, xẻ phố thành chi chít những hẻm nhỏ quanh co. Tường thành Castelo de São Jorge trên đồi cao sững đứng nhìn xuống phố Lisbon lấp lánh đỏ ngói cho đến chân trời. Khẩu súng đồng một thời oanh liệt đế quốc từ Angola Phi châu nóng bỏng của mỏ vàng và kim cương sang đến tận Á châu dọa dẫm Thanh Triều chiếm lãnh Macao dựng nên chốn ăn chơi đỏ đen khét tiếng vùng Ðông Nam Á. Cũng những súng đồng cùng thời đó đã bắn lên cửa biển Hội An, Ðà Nẵng mở đầu cho một giai đoạn nô lệ của con cháu Lạc Hồng. Khẩu súng thần công ngày nay đứng buồn thảm trong một góc, láng bóng lên vì du khách tựa vào để chụp hình kỷ niệm một chuyến đi. Hưng phế một đế cường thoáng qua như một giấc mơ, ai có thể ngờ.
xem tiếp

Trái tim ngừng đập

Nguyễn Quang Chơn
qua trí nhớ Đinh Cường

 

Ngày chủ nhật, 18/6/17, là một ngày đặc biệt với tôi. Đó không phải là ngày Father’s day, mà là ngày kỷ niệm trái tim tôi đã một lần ngừng đập!…

Buổi sáng cà phê xong, tôi với Tâm về quê thắp hương bàn thờ ba mẹ. Nói thầm với ba lời chúc về ngày của cha. Rồi đi dự đám cưới con trai người bạn thân. Trong đám cưới nhiều người đề nghị tôi lên hát tặng một bài, và tôi hát bài Thoi Tơ của Đức Quỳnh. “Em lo gì trời gió, em lo gì trời mưa, em lo gì mùa hạ, em tiếc gì mùa thu. Em cứ yêu đời đi...” Rồi tiệc tan. Tôi bỗng thấy ngực mình thật nặng. Cứng ngắt và khó thở. Tôi lái xe chầm chậm về nhà. Vẫn thế. Ngực mỗi lúc mỗi nặng hơn, mồ hôi vã ra như tắm. Tôi biết mình đang bị vấn đề về tim. Nói với Tâm. Đưa anh đi cấp cứu. Anh sắp tắt thở rồi…
xem tiếp

Cây Cô Độc

Nguyễn Thị Khánh Minh


TĨNH VẬT
oil on paper – đinhtrườngchinh – 6.2017

Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương
(Fanny Fern)

Đêm khuya đèn hắt bóng rầu rầu
Lệ chữ theo hoài trang sách sâu
Cha buông nét bút sầu ẩn sĩ
Một dải sơn hà một nỗi đau

Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
xem tiếp

Một Vòng Đai Một Con Đường Một Nước Lào Đang Hán Hóa

Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

NGÔ THẾ VINH

Khi mà cố đô Luang Prabang có thêm một cây cầu, một nhà ga và một giang cảng “Made in China” thì khu Di Sản Thế Giới ấy sẽ mau chóng trở thành một “Phố Tàu – China Town” và thêm con Domino đổ xuống với cái giá phải trả là một nước Lào bị Hán hóa.

MƯỜNG LUÔNG KHU DI SẢN VĂN HÓA
Cách đây 75 năm, nữ sĩ Vân Đài (1903-1964), trong một tập bút ký Sang Lào đã có nét họa chấm phá về Mường Luông – Luang Prabang, cố đô vương quốc Lào qua bốn câu thơ:

Chuông chiều ngân trong gió
Tháp núi ẩn màn sương
Lầu vua thu bóng nhỏ
Chùa bụt lạnh hơi sương… [Vân Đài, 1942]
xem tiếp

Những Người Lính Không Già

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

TuoiHoa1-ViVi
tranh ViVi

Học trò thời nào cũng thường được gán ghép vào câu “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Trong đó, con gái cảm thấy mình bị oan, vì chẳng có mấy trò nữ sinh nghịch ngợm như con trai. Nhưng bọn con trai thì khỏi nói. Bảo họ ngồi im ngoan ngoãn thì chắc trời sập. Lúc nhỏ tôi vừa ngán vừa ghét những trò trai nghịch ngợm. Không ngờ đó lại là những gì in đậm nhất trong quãng đời đi học.
xem tiếp

Đỗ Nghê, chào em bước xuống cuộc đời

Vũ Hoàng Thư

 

Năm 1965. Năm biến động. Biến động dữ.

Quân đội Mỹ ồ ạt đổ bộ vào Việt Nam. Chiến tranh leo thang khốc liệt. Đồng Xoài, Bình Giã, Plei Me thành những địa danh thử lửa của hai bên. Biết bao người chết, máu có thể chảy thành sông, thịt xương như vun đầy gần núi. Khởi đầu của đêm đen trên quê hương. Khổ đau và bất lực gióng lên lời tình ca của người mất trí. Khánh Ly trầm trầm như lời độc thoại đêm đêm, “Tôi có người yêu chết trận Plei Me… Chết thật tình cờ, chết chẳng hẹn hò. Không hận thù nằm chết như mơ…” (Trịnh Công Sơn). Hay nếu người không trở về bằng “hòm gỗ cài hoa” thì có lẽ cũng “trên đôi nạng gỗ” để làm “bại tướng cụt chân” như lời Kỷ Vật Cho Em của Phạm Duy. Phi lý như thế đấy. Khi guồng máy lăn đè bẹp nhúm phận người. Mọi đứa trẻ sinh ra ở hai miền Nam, Bắc, dù muốn dù không cũng phải mang lấy một nhãn hiệu, bên này hay bên kia.
xem tiếp