Archives

Đọc tập truyện TRÊN ĐỒI LÀ LÔ CỐT của LỮ KIỀU

Khuất Đẩu

Trên đồi là lô cốt

Tôi gặp anh giữa lúc cả hai đang ở rất gần bến bờ của “cõi trời quên”. Cho nên, những điều cần nói, muốn nói, chỉ có thể tìm thấy trên những trang viết mà thôi.

Tập truyện Trên Đồi Là Lô Cốt với 14 mẩu chuyện nho nhỏ, theo cách nói của anh, là quá thật, nhưng chẳng phải hồi ký, mà cũng không phải nhật ký. Đó là những thoáng hồi niệm rất mong manh, mỏng, nhẹ và đẹp như những phiến mây nhỏ trên nền trời ký ức.

Anh có lối viết cô đọng, nên mỗi chữ mỗi câu nhỏ xuống hồn ta như những giọt sương đêm. Trong tĩnh lặng tưởng chừng có thể “nghe được tiếng cỏ mọc”, tôi đọc anh thuở bốn mươi năm cũ và bồi hồi thấy mình trẻ lại một cách đau đớn.
xem tiếp

Advertisements

Thái Kim Lan và những mùa thương nhớ Huế

Phi Hà


Tập tản văn “Mai rồi mưa tạnh trong xuân” của tác giả Thái Kim Lan.

Giáo sư Thái Kim Lan, xa Huế sang Đức với triết học, vẫn thường luôn trở về với Huế, với Việt Nam và bây giờ lại trở lại với “Mai rồi mưa tạnh trong xuân”. Tập tản văn do NXB Kim Đồng ấn hành lần này, ra mắt nhân ngày Sách Việt Nam, chỉ càng cho thấy, không có mùa thương nhớ Huế nào thiếu Thái Kim Lan trong đó.

Vẫn giọng văn chương “thi vị và trong sáng”, làm mê hoặc những người yêu văn chương của bà, “Mai rồi mưa tạnh trong xuân” khiến người ta thấy nhớ đến Huế như một tiếng “thương” thật dài, thật nhẹ.
xem tiếp

Nỗi Lòng Của Đất

Lương Thư Trung

Tranh làng quê Việt Nam
nguồn: Internet

Tôi là đất. Tôi là bùn. Bạn ơi! Bạn có bao giờ nghĩ rằng tôi đã làm được những gì cho bạn không? Tôi thì dường như chưa lần nào tự hỏi mình đã hiện diện trong vũ trụ này bao nhiêu thiên niên kỷ rồi. Thực sự điều đó khó mà đếm được, khó mà biết chính xác được cho dù bạn là những nhà khảo cổ, những nhà địa chất học…

Có cần không để phân loại tôi thành loại đất này, loại đất khác? Chẳng hạn đất mẹ, đất ải, đất bãi, đất phù sa, đất bồi, đất cát, đất pha cát, đất hợp thực, đất phân, đất phèn, đất sứ, đất lâm, đất mới khai khẩn, đất vôi, đất sét, đất sét mỡ gà, đất thịt, đất bùn và còn nhiều tên gọi khác nữa… Tất cả những phân tích, phân loại như vậy chỉ vì đó là công việc của loài người. Tôi vốn dĩ rất giản dị, thấp hèn nên không bao giờ tự tách bạch mình ra từng loại, từng loại để làm gì. Tôi nói ra điều này vì đó là một thực tế; chứ không phải vì tôi khiêm nhường, khách sáo hay tự hạ thấp mình quá đỗi đâu!
xem tiếp

Nguyễn Thị Khánh Minh: Những quả bóng bồng bềnh hương ký ức

Trịnh Y Thư

Đọc tản văn Nguyễn Thị Khánh Minh [Bóng bay gió ơi, Sống xuất bản lần thứ nhất, 2015; Lotus Media tái bản, 2019, có hiệu đính và bổ sung] chúng ta nên đọc thật chậm. Như đọc thơ. Bởi đấy là thơ. Bởi chị viết văn như làm thơ, chữ nghĩa nuột nà tung tỏa, lôi cuốn như có bùa phép – hay bùa hương, chữ của chị – làm mê hoặc người đọc. Đọc chậm để có thể thẩm thấu tầng chữ nghĩa của văn chương và qua đó họa may chúng ta hòa nhập lên tầng cảm xúc và phần nào nhận ra tâm hồn của tác giả. Đọc văn, hoặc thưởng ngoạn bất kỳ tác phẩm nghệ thuật nào khác, chúng ta không tìm kiếm những tình tiết, chi tiết có tính thông tin, thậm chí chẳng cần khai tâm mở trí làm gì. đọc tiếp

Nguyễn Đình Toàn: Từ Chữ Nghĩa Tới Âm Nhạc

NGUYEN DINH TOAN_nguyen dinh toan
Nhà văn/ Nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn

Phan Tấn Hải

Chữ nghĩa của Nguyễn Đình Toàn là một phần rất lớn trong thời đi học của tôi. Cũng như sương buổi sớm, không mấy ai thấy rõ, nhưng sương vẫn bay phả khắp trời – chữ của Nguyễn Đình Toàn là như thế trong trí nhớ tôi thời còn mang sách tới trường. Bàng bạc, nhưng làm ướt tóc, ướt vai.

Trong cái nhìn thời mới lớn của tôi, Nguyễn Đình Toàn là hiện thân của Hà Nội, là những gì rất mực tinh tế, nhạy cảm. Tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, bạn trong xóm toàn Nam Kỳ rặt, bước ra đầu hẻm là một tiệm hớt tóc lúc nào cũng có bàn cờ tướng cho mấy bác trong xóm tụ họp khề khà, hễ đi xe đạp ngang qua tiệm thường là nghe từ la-dô (máy radio) để nơi một kệ trong tiệm vang lên mấy câu ca từ những tuồng cải lương, thí dụ: “Ngày mai đám cưới người ta, tại sao sơn nữ Phà Ca lại buồn”… xem tiếp

chữ khơi, lời mở nguyên rằm, ba nghìn thế giới tơ tằm nguyệt gieo…

Vũ Hoàng Thư

Rằm tháng giêng, ngày rằm đầu tiên của năm, tôi đọc thơ Rằm của Thi Vũ. Chỉ nội tên Rằm đã chất ngất uyên nguyên Việt tính. Không có ngôn ngữ nào khác trên thế giới có chữ rằm. Rằm gọi ngay thời điểm mặt trăng sáng nhất trong tháng, nói về trăng mà không nhắc đến tên trăng. Chỉ còn sự giao hòa giữa người và trăng, không cần đến ngón tay chỉ mặt trăng rắc rối thế gian cứ mãi vin vào. Rằm ngự trị đêm cho tình yêu hội tụ. Rằm lấp lánh tinh anh cho ta quên đi sự chói chang của mặt trời. Mọi ngày rằm trong năm là những ngày lễ, vía, những dấu mốc quan trọng trong đạo Phật. Rằm mở lối để nhìn vào một thế giới khác của con người, nơi đó tịch mịch, trầm tư và rộng lượng hơn là thế giới ồn động ban ngày.
xem tiếp