Archives

Limeil, những ngày mây

Tản mạn Vũ Hoàng Thư

* Gửi anh Thi Vũ


Quán Thế Âm, Limeil, France, 2015 — Ảnh VHT

Tháng 9 bay về những đám mây đen, buổi sáng đã hâm. Limeil có con nắng đầu thu như hơi thở háp từ một mùa hè còn ray rức chưa vội đi. Và cơn mưa nhẹ phớt hạt chạy dài trên khung cửa. Tháng 9 nhìn đám trẻ sắm sửa trở lại học đường đánh thức trường lớp và bài học vỡ lòng đầu đời. Tôi đi học trong lành Thanh Tịnh, buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh… Rồi những năm sau, sau nữa, mùa tựu trường gọi miên man xanh một thời ướm mộng. Cho đến khi lá ủ vàng thành khối nặng hành trang, người chùng xuống như ngựa quỵ giữa đàng. Và mặt trời cũng run rẩy hôm nay như điệu thu Prévert,

Un cheval s’écroule au milieu d’une allée
Les feuilles tombent sur lui   [1]
xem tiếp

Advertisements

VIẾT VÀ VẼ với Lê Tài Điển, Đặng Mai Lan & Phan Thị Trọng Tuyến

Lê Tài ĐiểnĐặng Mai LanPhan Thị Trọng Tuyến
cùng Trịnh Y Thư (Văn Học Press) hân hạnh mời đón
Quý vị độc giả, quý bạn gần xa đến xem tranh và tham dự ra mắt sách
ngày 30 tháng 9 tại Nam Cali & 7 tháng 10 tại Virginia.

blank

xem tiếp

Người Đưa Thư Đã Đi Qua…

tạp bút của Cao Vị Khanh

Related image
Nguồn: Internet

Nhà tôi ở lưng chừng một con dốc. Con dốc là cái rướn mình nấn níu của dãy núi chạy đùa xuống từ hướng bắc, tới giữa đảo bỗng khựng ngang, rồi cố trườn về phía con sông nước chảy xiết sau mấy dặm rừng thưa. Những ngày trở gió, hơi nước ẩm luồn qua các rặng cây cổ thụ, thổi thốc vô mặt mũi cái mùi thảo dã của đồng cỏ phía bắc. Những cơn gió thổi chừng không biết mệt, kéo ghịt người đi bộ lại từng bước. Áo choàng thả lỏng kêu phần phật, người đi lầm lũi giành từng thước đường lên. Cái hoạt cảnh đó diễn ra hằng ngày trước mắt tôi, sớm trưa chiều tối, từ hạ sang đông. Không vậy mà nhiều người vẫn cố tránh. Dễ chừng nếu không có gì hệ trọng, hẳn họ đã rẽ sang ngõ khác. Nhưng có một người không thể tránh, nắng mưa kể cả tuyết giá, ông ta vẫn lầm lì lội bộ lên cái đoạn đường quái ác đó. Người đưa thư của xóm tôi. Bộ đồng phục màu xanh biển và chiếc túi xách trì một bên vai vẫn là cái nét quen thuộc duy nhất của một khu gia cư mà những căn nhà thường đóng cửa im ỉm vốn không gợi được chút nào niềm thân mật.
xem tiếp

Làng Biển “Du Canh – Du Cư” ở Bắc Vân Phong

Tạp bút Nguyễn Âu Hồng

Bãi Võ bắt đầu từ đèo Cổ Mã kéo dài đến Hòn Gầm.


Bản đồ vịnh Vân Phong và bán đảo Đầm Môn (Hòn Gốm) huyện Vạn Ninh-Khánh Hòa.
Mũi Đôi – Hòn Đầu nằm phía đông-nam Bãi Rạng
.

Trên bản đồ có một đường xanh đậm đứt khúc từ cuối một bãi cát vừa thẳng vừa dài kéo xiên xiên hướng tây-đông, bọc qua một ngọn núi xanh, tiếp tục chạy thẳng ngoài khơi một bãi cát trông như cái mỏ lết mở rộng rồi quặp vô Bãi Rạng. Đây là đường biển đưa du khách đi tham quan danh thắng Mũi Đôi-Hòn Đầu. Bãi cát nơi xuất phát là Bãi Võ, ngọn núi xanh là Hòn Gầm, bãi cát trông như cái mỏ lết là bãi Cát Thắm.
xem tiếp

… Tựu Trường, Xa Xứ

Cao Vị Khanh

Image result for 1st day of school
Nguồn: Internet

Khám phá được sự có mặt của một nhân vật tiểu thuyết trong đời thật vẫn là một điều thích thú thầm kín của người đọc dù rằng điều đó chẳng ăn nhập gì hết đến giá trị văn chương của tác giả hay tác phẩm. Một chút vui phụ trội vậy mà.
Trong một truyện ngắn tôi đọc đã lâu, kể chuyện những ngày đầu tới Mỹ của một gia đình Việt Nam sau cuộc chạy chết năm 75. Người cha, người mẹ và đứa con trai độc nhất lên sáu tuổi. Chuyện người lớn chắc ai cũng giống nhau, không nhiều thì ít. Còn chuyện đám con nít?
xem tiếp

Chúc mừng Thư Quán Bản Thảo 17 tuổi

Thư Quán Bản Thảo chào đời vào tháng 9/2001, cùng năm và tháng với sự kiện khủng bố 911. Dịp này bọn khủng bố Hồi giáo Al-Qaeda đã cướp tổng cộng 4 máy bay: hai chiếc đâm vào hai ngọn tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới ở thành phố New York, chiếc máy bay thứ ba nhằm vào Ngũ Giác Đài ngay bên ngoài Washington D.C., và chiếc máy bay thứ tư bị rơi trên một cánh đồng ở Pennsylvania. Sự kiện này đã làm rúng động toàn thể nước Mỹ cũng như thế giới.
xem tiếp