Archives

Trong Cõi Riêng Buồn

Lưu Na

https://i2.wp.com/t-van.net/wp-content/uploads/2017/12/trong-coi-rieng-buon.jpg
Tác Giả và cơn mưa Houston

Tôi đặt chân xuống Houston vào giờ tấp nập của một ngày.  Như bất cứ thị thành nào trên nước Mỹ, Houston 6, 7 giờ tối là giờ ngọn tỏ ngọn lu nên cứ hai bên đỏ vàng nối đuôi nhau mà lăn mà vượt.

Tôi vào nhà, căn nhà to như cái đình trong khu tĩnh mịch làm mình cũng thấy hơi rụt rè, nhưng lao đã phóng thì dấn cho tới!!  Cất va-li vào phòng xong, đại tẩu dọn món phở gà với bảo đảm gà nông trại không sợ mỡ.  Tôi giở trò lục lọi – lục tủ lạnh tìm củ gừng, lục ngăn kéo tìm cái xiên, đại tẩu la bài hải. Căn nhà rộng chợt ấm vì mùi thơm, vì tiếng cười, vì giềng mối của một gia đình Việt vẫn được nâng niu gìn giữ.  Bát phở nóng hổi nên tôi và đại tẩu phải nhẩn nha gậm cánh gà trong khi đại ca lùa 4 đũa là xong, tô nước dùng vẫn còn nóng.  Thông lệ thứ nhất: đại ca cắt cam từng khoanh cho cả nhà ăn tráng miệng.  Dọn bàn rửa chén xong, đại tẩu lôi ra tấm giấy viết công thức làm bánh bò nướng.  Chúng tôi nhìn nhau cười rồi lắc đầu, mai.  Tôi về phòng ngủ một giấc êm ả.
xem tiếp

Advertisements

Cõi Miền Chịu Chơi

Bùi Giáng
sơn dầu trên carton
đinhcường

((Yêu cầu cô bán cho tôi, một bó rau muống chịu chơi quê nhà – BG)

Hồ Đình Nghiêm – để nhớ anh Đinh Cường.

Biết mình thích thơ Bùi Giáng, họa sĩ Đinh Cường từ Virginia gửi tặng cuốn “Đười Ươi Chân Kinh” do nhà xuất bản Nhã Nam mới phát hành trong nước. Sách đến vào ngày Montréal đổ tuyết đột ngột, tuyết lạ thường chẳng lạnh một mảy may. “Hn ph th đ lc hn cõi l, su ph xanh t ba n em đi, tuyết tri Tây có nguôi lãng nhng gì”.
xem tiếp

Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Cao Vị Khanh

tranh đinhcường

Từ tiền chiến, Nguyễn Xuân Sanh, người làm thơ tượng trưng đã viết một câu tượng trưng hết sẩy. Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Năm chữ ngắn ngủi, cộc lốc, rạch ròi đủ tỏ ra cái vẻ dứt khoát, thẳng thừng, không có gì để bàn cãi nữa. Thư, viết thì gởi – dẫu đã có biết bao nhiêu lá thư đã được viết ra mà không được gởi kiểu ông Lôi Tam từ những năm sáu mươi. Nếu em trách tôi sao hờ hững, tôi chỉ mỉm cười mà chẳng dám thanh minh. Em đâu biết ́tôi đã thức suốt năm canh viết lên bóng tối muôn vạn bức thư tình chẳng bao giờ chấm dứt…    (Ờ nhưng mà đó lại là chuyện khác, thứ chuyện nhũng nhẵng nhùng nhằng, loại có có không không ma mị của địa hạt…ái tình!). Còn thơ, dù viết làm hay mần gì cũng đều dứt khoát là không gởi. Đã có lần Dương Khuê nói về cái chuyện thơ-không-gởi này nghe mà thương hết sức. Câu thơ nghĩ đắn đo không viết. Viết đưa ai ai biết mà đưa.

Gởi hay Không gởi. That is the question.
xem tiếp

Họa Sĩ và Người Mẫu

Trần Thị Nguyệt Mai


Họa sĩ Trương Vũ
Ảnh Phạm Cao Hoàng (12.2015)

Kính tặng anh Trương Vũ
Thân tặng anh chị Phạm Cao Hoàng và anh chị Đỗ Thanh Tùng

Khoảng giữa tháng 10 vừa qua, chị Duyên và tôi được anh Trương Vũ cho “vời” đến Virginia để làm “người mẫu”. Anh hứa sẽ vẽ cho hai đứa chân dung. Thật là hân hạnh và cũng rất bất ngờ nhưng thích thú đối với tôi. Vì có bao giờ tôi dám nghĩ hoặc mơ rằng một ngày mình sẽ được ngồi làm người mẫu và có một bức tranh chân dung sơn dầu!

Chúng tôi đã được gia đình anh Phạm Cao Hoàng tiếp đón nồng nhiệt, lo nơi ăn ngủ. Anh Trương Vũ có nhắn nếu không ngại thì chúng tôi có thể ngụ tại nhà anh, nhưng anh Phạm Cao Hoàng đã rất chân tình mà nói rằng, để anh lo cho chúng tôi vì họa sĩ vẽ hai chân dung cùng thời gian rất mệt, lại thêm phải lo linh tinh nữa, e rằng không xuể.
xem tiếp

Về Một Bài Thơ Tự Do Độc Đáo Của Lâm Vị Thủy

Tĩnh vật
sơn dầu trên bố 18 x 24 in
đinhcường

Sáng nay, tôi đã đọc lại, như đã từng đọc lại biết bao nhiêu lần bài thơ Ngày Tháng Năm của Lâm Vị Thủy. Cám ơn thư viện đại học Cornell đã giúp tôi tìm ra được bài thơ. Nếu không có Cornell, có lẽ tôi sẽ không bao giờ có được niềm hạnh phúc lâng lâng bên cốc cà phê buổi sáng cuối năm dương lịch như thế này.

Càng đọc tôi càng tìm thêm cái hay của bài thơ. Ví dụ những câu dưới đây. thật độc đáo:

Bây giờ tháng bảy trời đương mưa  
Em lấy chồng tháng ba năm ngoái  
Tôi thiếu em những ngày xưa ngu dại 
Em nợ tôi dăm ba lời tạ từ. 
xem tiếp

Tuổi Già Thử Đọc “Thơ Ngắn Đỗ Nghê”

Hai Trầu

https://www.dohongngoc.com/web/wp-content/uploads/2017/11/Hai-Trau-DHN.jpg
Thi sĩ Đỗ Nghê và Hai Trầu bên hồ sen Kỳ Hòa (Sài Gòn)
sau cơn mưa chiều, ngày 6-6-2017. (Hình do chị HT chụp)

Nhớ có lần, khoảng tháng 5 năm 2013, tôi bắt đầu làm quen với thi sĩ Đỗ Nghê (Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc) qua trao đổi trên trang nhà Dutule.com, tôi có hỏi:

“Bài thơ đầu tiên bác sĩ gởi đăng ở tạp chí nào? … Bác sĩ có làm thơ tình lãng mạn không, nếu có, xin bác sĩ cho bạn đọc được đọc một bài mà bác sĩ ưng ý nhứt nhe bác sĩ?
xem tiếp

ISSA, hài cú sương thu

Tản mạn của Vũ Hoàng Thư

Image result for kobayashi issa haiku
Kobayashi Issa (1763 – 1828)

hạc gọi đàn
ngón tay tượng
giọt sương

Mây tháng mười cuốn lọn trôi xa, vẫn vô định như tự bao giờ. Sương buổi sáng vờn vợn, sắp tan vì ngày đang lên. Người ngồi ngây, thơ haiku đọng lại từ những mùa thu đã đi qua bỗng trở về không đợi gọi. Biết bao nước chảy dưới cầu… Sao lại hài cú sương thu? Có lẽ haiku ngắn, gọn, và bởi có nhiều thứ đáng cảm về mùa thu trước mặt, không thể dài dòng để còn bắt kịp điệu thu, mông lung đó có thể tan trong khoảnh khắc. Nói mà chi, hay chẳng cần nói nhiều, lúc đó chỉ có làn sương tụ, đọng lại trong hồn là đáng kể.
xem tiếp