Archives

Mùa Thu New England

Trần Doãn Nho

Image result for new england fall images
Mt Washington Road, New Hampshire. Photo: Getty

Tháng 9 năm 1993, trên con đường di chuyển từ vùng miền nam nắng ấm lên phía bắc, không biết đến một đoạn nào đó, tôi bắt đầu chú ý đến sự thay đổi màu sắc của cây lá hai bên đường. Dưới bầu trời mùa thu trong vắt, theo tốc độ di chuyển của xe từ bang này đến bang khác, các rừng cây chuyển từ xanh tới lấm tấm vàng, vàng cháy, vàng hoe, đậm dần, rồi đỏ, tía, đỏ hung… Hoa nở! Kỳ lạ thật! Tôi ngỡ ngàng vì không thể nào tưởng tượng được rằng vào mùa này hoa lại nở rực rỡ như thế. Vợ con tôi cũng ngắm nghía màu sắc thiên nhiên. Và chúng tôi bắt ðầu cãi nhau. Tôi thì cho rằng đó là hoa đang nở. Vợ và con gái tôi cho rằng đó là lá. Hai mẹ con nhất quyết không tin rằng hoa có thể nở vào mùa thu. Tôi dùng mọi lý lẽ để chứng minh rằng không thể có lá nào mà đủ màu sắc như thế. Lại nữa, theo như tôi biết, Hoa Kỳ là ðất của “kỳ hoa dị thảo”, nên có hoa vào mùa thu cũng là chuyện bình thường, không có gì khó hiểu. Hai người chịu thua, tuy vẫn không hết ấm ức.
xem tiếp

Advertisements

Nguyễn Thị Minh Ngọc và “Cải lương dẫy chết” (kỳ 3)

Trịnh Thanh Thủy

Gần đây thông tin và những bài báo trong nước có nêu lên và thỉnh thoảng lại hát điệp khúc “Cải lương vẫn hấp hối”. Đầu năm 2017, nhà hát cải lương Trần Hữu Trang ra mắt vài vở mới trình diễn trong mùa tết, nhưng cũng không tạo được tiếng vang hay dấu ấn đặc biệt đối với công chúng. Trong khi đó sân khấu cải lương tư nhân Lê Hoàng vẫn còn có thể cầm cự một cách ngắc ngoải. Nhớ đến ngày nào năm xưa, trước 75, trong xóm nghèo lao động tôi ở, tiếng vọng cổ từ Radio của những nhà hàng xóm, lúc nào cũng được mở to hết cỡ, bất kể sáng, trưa, chiều, tối. Đến mùa hè tôi về Lái Thiêu thăm gia đình, trưa nằm đu đưa trên võng trong vườn sầu riêng nặng trĩu quả, gió mát rượi, xa đưa tiếng hát Út Trà Ôn, Ngọc Giàu nhà ai vẳng lại, thấy ấm cả lòng, đã gì đâu. Thời hoàng kim của vọng cổ đã thật sự tắt rồi sao? Không tin, tôi hỏi đạo diễn Nguyễn Thị Minh Ngọc từng giảng dạy tại trường đại học Sân khấu & Ðiện Ảnh Thành Phố và Nhà hát Trần Hữu Trang, tôi được chị cho biết như sau:
xem tiếp

Elena Pucillo Trương: Đi Ngược Để Xuôi Dòng

Nguyễn Thị Tịnh Thy

Elena phác thảo viết sharpie màu đinhcường - October 21, 2015

Elena Pucillo Trương
phác thảo viết sharpie màu
đinhcường – October 21, 2015

Trong làn sóng di dân của nhân loại từ xưa đến nay, người ta thường bỏ nơi nghèo khó để đến xứ giàu sang, bỏ nơi lạc hậu để đến vùng văn minh… Nhưng ở thế kỷ XXI này, có một nữ tiến sĩ người Ý lại đi ngược so với mọi người; chị bỏ nơi giàu sang, văn minh để về với nghèo khó, lạc hậu. Đó là Elena Pucillo Truong.

Nhà văn Trần Hữu Hội đã từng có một nhận định rất chính xác về Elena: Chị chọn định cư ở nước ngoài không vì mục đích kinh tế, chính trị, mà là vì tình yêu, đơn – thuần – vì – tình – yêu. Tình yêu đã khiến chị đi ngược so với nhiều người, chấp nhận một đời sống vật chất và tiện nghi thua kém xa quê mẹ, để rồi thích nghi và yêu mến quê chồng như chính nơi chôn rau cắt rốn của mình. Từ tình yêu với một người, Elena yêu muôn người; từ tình yêu với mảnh đất Bình Định quê chồng, chị yêu luôn cả đất nước Việt Nam; từ tình yêu với “bánh ít lá gai”, chị yêu luôn cả mắm ruốc tương cà…
xem tiếp

Nguyễn Thị Minh Ngọc: Thoại kịch ở Việt Nam đang hấp hối (kỳ 2)

Trịnh Thanh Thủy

Pic 5 Minh Ngọc ngày mới lớn
Nguyễn thị Minh Ngọc ngày mới lớn

Trong dịp phỏng vấn đạo diễn Nguyễn Thị Minh Ngọc về sân khấu hài và thoại kịch lần trước, chị có nhắc đến kịch tác gia Vũ Khắc Khoan và vở kịch bi tráng Thành Cát Tư Hãn của ông sáng tác trước năm 1975. Chị tiết lộ, chị từng là học trò của thầy Vũ Khắc Khoan ở đại học Tri Hành. Chị còn giữ bản thảo Ga Xép của thầy. Thời gian đó chị cùng các bạn đang chuẩn bị làm vở kịch Le Malentendu (Ngộ Nhận – bản dịch Bùi Giáng) và Les Justes (thầy Lê Tuấn dịch) của Albert Camus, Les Mains Sales của J.P. Sartre, và The Glass Menagerie của Tennessee Williams. Sau năm 75, chị được đóng vai Amanda trong The Glass Menagerie. Sang thế kỷ 21, chị sém dựng vở Thành Cát Tư Hãn ở California, Hoa Kỳ. Thật tiếc, dự định bất thành. Đối với chị, dựng và thực hiện được những vở kịch này đều là những cơn trường thiên đại ảo mộng. Hệt như trước năm 75, có một lần chị được xem đoàn kịch Pháp sang diễn vở Caligula của Camus ở Trung tâm Văn hóa Pháp. Trên một sân khấu tối xanh đầy mạt cưa, kịch đã mở đầu bằng câu hỏi của Caligula: “Khi ta chết rồi, ai sẽ cho ta ánh trăng?” Tôi được chị cho biết thêm tình hình thoại kịch ở Việt Nam hiện đang lâm vào tình trạng sống dở, chết dở, nhất là các vở kịch có tính triết lý hay nghệ thuật cao.
xem tiếp

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

Tô Thẩm Huy

Thơ Ngắn Đỗ Nghê

Thơ Ngắn Đỗ Nghê là những bài thơ ngắn mà không ngắn chút nào.  Mời đọc một bài.  Lưỡng ngôn, tam cúCả bài thơ vỏn vẹn sáu chữ, tựa đề: Trái Đất.

Giữa đêm
Thức giấc
Giữa ngày…

Sáu chữ.  Thinh không bỗng vang vọng lời kinh Bát Nhã:
xem tiếp

Nhóm Văn Nghệ Boston, Nhớ Một Thời…

Hai Trầu

Image result for boston images
Boston (Source: Internet)

Hồi đó khi đứa em tôi bảo lãnh, gia đình tôi đến Pawtucket tiểu bang Rhode Island, nơi nhà em tôi ở đó. Sau vì để tiện việc đi học cho hai đứa con, chúng tôi lên Boston đâu khoảng 1992. Nhớ lại hồi ấy, cách nay khoảng đâu chừng 25 năm, sinh hoạt của nhóm văn nghệ Boston có lẽ bắt đầu từ khi có những buổi họp mặt ở nhà của Trần Trung Đạo trên đường Thornden vùng Dorchester (Boston) vào những ngày tôi mới tới thành phố Boston này…

Trong số báo Thư Quán Bản Thảo số 82, tháng 11-2018, chủ đề: Nhà Văn Trần Doãn Nho do Trần Hoài Thư và Phạm Văn Nhàn thực hiện, có bài viết về Trần Doãn Nho của Phan Xuân Sinh với tựa: “Boston, Ngày Nào Với Chúng Tôi”, tác giả viết:
xem tiếp