Archives

Thơ, hay Văn Xuôi, hay Thơ Văn Xuôi?

Hồ Thị Ngọc Trang

(Nhân bài tản văn anh trai tôi viết sau đây:

PLATERO AND I

Tháng 2 năm 1985 lần đầu đặt chân đến nước Anh, hôm đó tuyết đầy trời. Không như mưa, tuyết rơi nhẹ nhàng. Bông tuyết bay lặng lẽ, đậu lên cành cây, trên nóc nhà, càng lúc càng dày đặc. Lần đầu trong đời nhìn tuyết rơi đẹp như cảnh thần tiên, nhưng lòng không khỏi nao núng và buồn bã khi chợt nghĩ đến thân phận kẻ lưu đày từ đây vĩnh viễn không thấy lại quê nhà.
xem tiếp

Advertisement

Vai diễn đời người

Nguyễn Quang Chơn

Biểu Tượng Mặt Nạ Sân Khấu Hai Bên Mặt Nạ Đen Trắng Thiện Và Ác Vector Minh Họa Cho Thiết Kế Web Hình minh họa Sẵn có - Tải xuống Hình ảnh Ngay bây ...
Nguồn: Internet

Đã sống trong đời, thì dĩ nhiên phải vui, buồn, sướng, khổ, sân, hận, si mê, hạnh phúc, mơ ước, tuyệt vọng, hội ngộ và chia ly!…

Đời là một sân khấu của những bi hài kịch được dàn dựng bởi đạo diễn, kịch bản, nhà làm đạo cụ sân khấu tài ba tới mức thượng thừa. Từ diễn viên chính, phụ, đến quần chúng…, đều không được xem kịch bản, đọc lời thoại, song vẫn diễn tròn vai một cách vô cùng xuất sắc!…

xem tiếp

Khánh Trường – Người Kết Nối Muôn Phương

Trần Thị Nguyệt Mai

Đi thăm họa sĩ Khánh Trường và cô giáo cũ
Khánh Trường (Đinh Cường vẽ)

Tháng 10/1991, Hợp Lưu ra đời. Tôi đã có mặt ở Mỹ vài năm, còn thuộc diện dân mới nhập cư. Cảm thấy không kham nổi việc làm nặng nhọc với vóc dáng “mình hạc xương mai”, nên dù đã xa tuổi thiếu nữ, tôi vẫn cố công đèn sách tạo dựng tương lai. Xứ sở mới, ngôn ngữ không là tiếng mẹ, đầu óc tiêu thụ chậm, nên trong khi người khác chỉ cần học một giờ thì tôi phải ngốn gấp ba bốn lần nhiều hơn. Cộng thêm gia đình, con nhỏ… chẳng còn thời gian nào để nghĩ đến chuyện văn chương. Thành phố tôi ở có ít người Việt, sách báo tiếng Việt cũng không. Mà nếu như có, chắc tôi cũng đành phải giả đò ngó lơ “cầm bằng như không biết mà thôi”…

Tôi bắt đầu nghe tên anh khi đọc bài viết “Khánh Trường, Sức Mạnh Của Im Lặng” của họa sĩ Đinh Cường vào tháng 1/2012 nhân dịp anh bày 30 bức tranh Thiền. Lúc đó, tôi chỉ biết anh là một họa sĩ như anh Đinh Cường đã nhận xét, “Tôi thật sự cảm phục bạn ở Sức Mạnh Của Im Lặng và tìm chốn nương tựa cho tâm hồn mình: Đức Quan Thế Âm Bồ Tát. Như Nietzsche với hình ảnh Zarathustra đã gợi lên lộ trình sâu rộng của một bậc Đại Bồ Tát giữa lòng đen tối của thế gian. Khánh Trường là hình ảnh của Zarathustra “Trong tất cả những tác phẩm, ta chỉ yêu những tác phẩm nào đươc tác giả viết bằng máu của chính mình. Ngươi hãy viết bằng máu rồi ngươi sẽ biết được rằng máu chính là tinh thần.” Zarathustra đã nói như thế Khánh Trường đã vẽ như thế.” [1]
xem tiếp

Vua Khỉ làm trò khỉ

Phiếm luận về “Trò Chuyện với Thiên Thần”

Kiệt Tấn

Trò Chuyện Với Thiên Thần - Những Tai Họa Thế Giới Và Giấc Mơ Việt Nam | Tiki
Trò Chuyện với Thiên Thần
Tiểu thuyết của Trương Văn Dân
Nxb Tổng Hợp tp HCM – tháng 6- 2020

Tây Du Ký là truyện thần thoại do Ngô Thừa Ân bên Trung Quốc sáng tác. Truyện kể Đường Tăng Tam Tạng du hành sang phương Tây, tức là Ấn Độ, để thỉnh kinh Phật về Trung Quốc hầu giáo hóa chúng sinh.  Đường Tăng được hộ giá bởi 3 đồ đệ là Tề Thiên, Bát Giới và Sa Tăng. Tề Thiên khi xưa vốn là Hầu Vương, tức là Vua Khỉ, học lóm được được 72 phép thần thông biến hóa khôn lường. Vua khỉ bèn đâm ra ngạo mạn, vác Thiết Bảng bay lên trời quậy tưng bừng, đòi Ngọc Hoàng phải nhường ngôi báu lại cho mình – để một mình độc quyền làm Trời!  Ngọc Hoàng chới với, bèn cầu cứu Phật Tổ.  Phật Tổ bày diệu kế:  Ngọc Hoàng sẽ nhường Ngôi Báu với điều kiện Tề Thiên nhảy vượt qua được bàn tay Phật Tổ. Với lòng hiu hiu ngạo mạn, vua khỉ tưởng bở, bèn gật đầu ô kê liền tù tì.
xem tiếp

Chu Văn An và Tôi

Võ Kỳ Điền

Bài viết tạ lỗi các thầy trường Chu Văn An - Truyện - Hồi Ký - Tùy Bút - Tạp Ghi - Hưng Việt
Trường trung học Chu Văn An trên đường Minh Mạng, Saigon.
Nguồn: Internet

Những ngày mới định cư ở Montréal, một thành phố lớn của Canada, tôi được người bạn thân rủ đi chơi Québec. Thành phố nhỏ, đẹp và xinh xắn y như một thành phố bên Tây (vì lúc nhỏ thường coi mấy hình chụp phong cảnh nước Pháp trong các sách vở, tạp chí). Hai đứa đi thang lang hết đường này sang ngõ kia, cảnh đẹp như tranh vẽ, tôi là dân nhà quê ra tỉnh, đâm mê man, ngó ngang ngó dọc. Chợt thấy một nhà hàng chuyên các món ăn Pháp thuần túy, có quảng cáo các món ăn ngon thêm câu ngộ nghĩnh – quý khách được coi tay miễn phí. Quảng cáo này hấp dẫn quá, tôi khoái chí kéo anh bạn bước vô liền. Sau khi ăn uống no nê, tôi đến bà thầy ngồi phòng bên cạnh, rụt rè chìa ra cái biên lai ăn uống và nhờ coi tay giùm. Gọi là bà chớ thật ra cô đầm này còn trẻ, độ chừng trên dưới ba mươi, đặc biệt là khá đẹp. Bà nắm lấy bàn tay tôi, tôi cảm thấy tay bà mát rượi, da đầm sao mà mượt mà, êm ái như nhung. Bà cười nheo mắt, chắc tại tôi hơi run…
xem tiếp

Nước Mắm Vạn Vân

* SONG THAO


Ông Đoàn Đức Ban và cơ sở nước mắm Vạn Vân

“Dưa La, húng Láng, nem Báng, tương Bần, nước mắm Vạn Vân, cá rô Đầm Sét”, dân Bắc kỳ hầu như ai cũng biết câu…điểm danh này. Tất cả đều là những của ngon vật lạ do con người làm ra, trừ cá rô Đầm Sét là thứ bơi lội trong nước thiên nhiên. Nhưng không phải vì sự khác biệt này mà tôi muốn nói tới cá rô Đầm Sét trước khi nói về nước mắm Vạn Vân mà vì Đầm Sét nằm trong quê hương làng mạc của tôi. Tôi dân làng Giáp Bát, xã Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì, tỉnh Hà Đông. Đó là cái địa chỉ lòng thòng ghi trong khai sanh của tôi. Khi tôi được vài tuổi thì huyện Thanh Trì tách khỏi tỉnh Hà Đông, trở thành ngoại thành Hà Nội. Khi tôi trở về thăm làng cũ vào năm 2001 thì quê tôi đã nằm gọn trong thành phố Hà Nội. Làng quê tôi đã thành thị hóa, nhà cửa san sát như nơi phố thị. Chỉ còn ngôi nhà thờ vẫn còn đứng vững. Đây là một trong những thánh đường đẹp nhất tại Hà Nội do một kiến trúc sư người Việt tên Đốc Thân vẽ kiểu.
xem tiếp

Ringelnatz nhà thơ trào phúng Đức và “Con Tem” (Die Briefmarke)

Trí Ngô

ullstein bild Dtl./ullstein bild via Getty Images
Nhà thơ Joachim Ringelnatz

“Die Briefmarke” tiếng Việt “Con Tem” là tựa đề bài thơ ra đời năm 1924 của Joachim Ringelnatz, người Đức, vừa là diễn viên hài, viết kịch, truyện ngắn, vẽ tranh, làm thơ trào phúng. Nói cho đúng, những bài thơ của ông được độc giả yêu thích, đa số thuộc dòng “vô nghĩa” (Unsinnspoesie, nonsense verse). Dòng thơ này, đọc lướt qua thường thấy nó không chỉ vô nghĩa, mà còn vô bổ, vô dụng, vô duyên, vô ích, vô tích sự, đủ mọi thứ “vô”, như những đứa con vô thừa nhận, bị cha mẹ ruồng bỏ. Thí dụ:
xem tiếp

Cá Hồi Vượt… Vũ Môn

Trí Ngô


nhìn lá thấy chữ
(nhìn cây thấy rừng)

“Hằng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc …”, là câu mở đầu trong truyện ngắn bất tử “Tôi đi học” của Thanh Tịnh. “Tôi đi học” êm đềm như làn gió thoảng, thổi nhẹ vào tâm hồn trong trắng của đám học trò bé tí teo, lần đầu tiên cắp sách vở đến trường. Thế nhưng vài chục năm sau, cũng cậu học trò ngày trước, khi hồi tưởng lại quá khứ, cảm xúc bỗng đột ngột ập về dữ dội như trận cuồng phong. Xin được thắp một nén hương lòng tưởng nhớ tác giả Thanh Tịnh, nếu còn sống, nay ông đã ngoài 100 tuổi.
xem tiếp

Khánh Trường. Rượu biết rót về đâu

Lê Chiều Giang

TÁC GIẢ, VỚI CHÚNG TA Họa sĩ / nhà văn KHÁNH TRƯỜNG
Họa sĩ, Nhà văn Khánh Trường

“… Soi gương nhìn kỹ mặt mày
Cũng râu cũng tóc đủ đầy giống… ta!
Thế nhưng trong cõi ta bà
Nhiều khi những tưởng mất cha cái mình…”

[Khánh Trường]

Tôi bị ám ảnh triền miên bởi những hình tượng ốm đau, kiệt quệ. Những lặng lờ thấp thỏm, sợ hãi đợi chờ cho một ngày cuối cùng, chấm hết… Nên đã rất ít khi tôi còn dám thăm hỏi ai thêm về chuyện thở ít, thở nhiều hay đã gần ngưng thở.
Anh Khánh Trường mỗi khi tôi nhớ đến, phải là hình ảnh của một giang hồ. Một tay chơi luôn cười cợt, ngạo nghễ với đời, để nếu cần, đang ngồi café cứ quăng đại chiếc ghế lên trời cho hả cơn giận dữ. Dễ thương và may mắn nhất là anh có được những tiếng cười xòa thông cảm, những tiếng cười phá chấp từ bè bạn.
xem tiếp