Archives

Giấy Vệ Sinh

* SONG THAO

View image on Twitter
Nguồn: Internet

Dịch COVID-19 mà dân Việt phiên âm thành “Cô Vi” cho dễ thương đã đưa tới một hiệu ứng phụ. Thiên hạ đổ xô nhau đi mua tích trữ. Thông tin đã đưa ra nhiều hình ảnh dở khóc dở cười về nạn tranh giành nhau tại các cửa tiệm, nhất là tại Costco. Dân lo xa phần lớn là “đầu đen” nên cách tranh giành mang nhiều nét sơ khai. Cũng tội! Quen sống trong hoàn cảnh bấp bênh nên dân ta cũng như các dân Á châu đầu đen khác cũng đã quen phòng thủ. Nhìn theo con mắt người bản xứ, chuyện này coi bộ thiếu văn minh nhưng biết sao được. Cầu mong những thế hệ con cháu chúng ta, hòa nhập với cuộc sống bên đây, sẽ không còn những chuyện “phòng thủ” không nên có này nữa.
xem tiếp

Thư gởi bạn (2.4.2020) – Về “Độc cư, Thiền định, Kham nhẫn, Tri túc” trong mùa “Cô-Vi 19”

Người ngồi tịch lặng
sơn dầu trên giấy
đinhcường

Cảm ơn bạn đã hỏi thêm câu mình nói hôm trước: Thời buổi “Cô-Vi 19” hoành hành khắp thế giới này, thì với những người đã có “tuổi hơi cứng” như tụi mình nên thực hành các hạnh Đôc Cư, Thiền Định, Kham Nhẫn, Tri Túc mà Phật đã dạy từ hơn hai ngàn sáu trăm năm trước để có một nếp sống An Lạc và Hạnh Phúc. Thực ra không chỉ với bọn mình mà cả những người bạn trẻ cũng nên học để có một cuốc sống an vui, mạnh khỏe, không mắc phải những thứ bệnh “thời đại” là những bệnh như S.A.D (Stress: căng thẳng; Anxiety: Lo âu, sợ hãi; Depression: Trầm cảm), hay “3 cao 1 thấp” (3 cao là Cao đường, Cao mỡ, Cao máu và 1 thấp là… Thấp khớp) cùng rất nhiều các thứ bệnh khác do hành vi lối sống gây ra…
xem tiếp

Ngô Vương Toại (Thạch Miên)

Ngô Vương Toại
sơn dầu trên canvas
Trương Vũ

NGÔ VƯƠNG TOẠI [THẠCH MIÊN]

ĐÁ CŨNG YÊN NẰM

{ 3 tháng tư hai ngàn mười bốn +++ }

Toại với tôi như hình với bóng. Một quãng đời kỳ lạ. Sôi nổi. Chứa chan huyền nhiệm. Kề sát bên từ tiểu học, trung học, đại học, hậu đại hoc… không rời một bước. Ra đời, Toại làm công chức, tôi cũng công bộc. Nhưng đậm dấu ấn nhất là Văn Khoa, là thời kỳ Quán Văn. Là Hoàng Ngọc Tuấn ở một nơi ai cũng quen nhau. Là Nhuệ Giang Lệ Mai Trịnh Công Sơn. Là Tấn Mốc HXGiang Phạm Nhuận… là bị đạn thù quất gục, chả nhằm nhò, đứng dậy, đi tiếp. Một bước. Từng bước vẻ vang Toại. Đấu tranh chống ác cự tà, vững như bàn thạch. Tôi chi chi, nhũn mềm, ăn theo. Và rồi đá ấy cũng yên nằm, chống chỏi với cơ trời khôn thấu. Rũ áo một ngày tháng tư lạnh buồn. Còn lại núi. Một mình chơ vơ. Tháng tư về bỗng nhớ. “Người về bỗng nhớ”. Một người đã nằm xuống.
xem tiếp

ĐBSCL 2020 Cánh Đồng Chết và 45 Năm Ảo Vọng Trí Thức

NGÔ THẾ VINH

blank
Tưởng nhớ GS Nguyễn Duy Xuân và GS Phạm Hoàng Hộ,
hai tượng đài trí tuệ kiệt xuất, bất khuất của Miền Nam.

Lời Dẫn Nhập: Giáo sư Phạm Hoàng Hộ, sau khi hoàn tất bộ sách đồ sộ “Cây Cỏ Việt Nam” mà Giáo sư gọi là “công trình của đời tôi” và vào mấy năm cuối đời, như một Di Chúc, đã đề tặng toàn sự nghiệp ấy cho:

Những ai còn sống hay đã chết trong tù vì tháng Tư năm 1975 đã quyết định ở lại để tiếp tục dâng góp cho đất nước.
Tặng giáo sư Nguyễn Duy Xuân nguyên viện trưởng Đại Học Cần Thơ, mất ngày 10/XI/1986 tại trại Cải Tạo Hà-Nam-Ninh.
Tặng hương hồn những ai trên biển Đông đã chết nghẹn ngào.

xem tiếp

Nhìn Từ Trại Tù: Thơ và Thiền

Nguyên Giác

1_Jimmy Santiago Baca_video-Phan Tan Hai
Nhà thơ Jimmy Santiago Baca đọc thơ.

Bên trong các bức tường trại giam, luôn luôn là những hoàn cảnh rất buồn của những người trải qua một thời bất trắc gian nan. Nhưng cũng từ sau các chấn song sắt, thi ca và Thiền chánh niệm đang trở thành niềm vui mới cho rất nhiều tù nhân. Trong các nhà thơ mặc đồng phục nhà tù Hoa Kỳ đó, có những người gốc Việt — có người viết bằng tiếng Việt, có người viết tiếng Anh. Trong các hoàn cảnh đặc biệt đó, nổi bật nhất trong nền thi ca quốc tế là một nhà thơ Hoa Kỳ, gốc Mễ Tây Cơ và bản xứ da đỏ Apache: Jimmy Santiago Baca, vào tù năm 13 tuổi mới bắt đầu học chữ, và rồi có cơ duyên học Thiền, bây giờ là một nhà thơ lớn với nhiều giải thưởng.
xem tiếp

Kinh nghiệm chiến đấu COVID-19 của chúng tôi ở Bergamo

BS Daniele Macchini
Thanh Trần dịch

Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định viết ra những lời này cho những người không trong giới y khoa biết về kinh nghiệm chiến đấu covid-19 của chúng tôi ở Bergamo. Tôi hiểu là chúng ta không nên lo sợ, nhưng ngày nào sự thật về sự nguy hiểm của covid chưa lọt được vào tai của những người phàn nàn về chuyện không được đi tập gym, hay không được xem bóng đá, thì tôi thấy thật run sợ và khốn nạn.

Tôi cũng hiểu nhiều người lo lắng cho ảnh hưởng tới nền kinh tế, và tôi cũng thế. Tuy nhiên, đến thời điểm hiện tại chúng ta phải chấp nhận một thực tế là hệ thống y tế Ý đã toang, tôi muốn đề cập đến khía cạnh covid tàn phá hệ thống sức khỏe của một con người như thế nào.
xem tiếp