Archives

NGÀY NƯỚC THẾ GIỚI 2017 VỚI CHỦ ĐỀ NƯỚC THẢI – ĐI THĂM KHU NHÀ MÁY XỬ LÝ NƯỚC THẢI VÀ HỆ THỒNG BỔ SUNG TẦNG NƯỚC NGẦM TẠI QUẬN CAM

Gửi Bộ Tài Nguyên và Môi Trường Việt Nam
Gửi Nhóm bạn Cửu Long

NGÔ THẾ VINH


Hình 1: GWRS, nơi đây mỗi ngày sản xuất và cung cấp 100 triệu gallons (378.000 mét khối) nước tinh khiết cho cư dân Quận Cam, từ phải Phạm Phan Long, Becky Mudd, Ngô Thế Vinh.

NGÀY NƯỚC THẾ GIỚI 2017

Cách đây 24 năm, kể từ 1993, Liên Hiệp Quốc đã chọn ngày 22 tháng 3 mỗi năm là Ngày Nước Thế Giới / World Water Day, do sáng kiến từ Hội nghị Môi Sinh và Phát Triển/ United Nations Conference on Environment and Development/ UNCED tại Rio de Janeiro, Brazil [1992].


Hình 2a: Logo Ngày Nước Thế giới 2017

xem tiếp

Advertisements

Yêu Tinh

Hồ Đình Nghiêm thưa chuyện cùng nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh.

Chân dung Nguyễn Thị Khánh Minh
photo by Lê Quý Sơn 2013

Sáng hôm nay, nổi hứng, tôi bách bộ ngoài công viên nằm gần nhà. Cây cỏ chưa bị mùa màng tác hại, thu đã về nhưng lá vẫn xanh. Trong đầu, quàng xiên hiện lên mấy câu thơ của Nguyễn Đức Sơn: “Sáng mênh mông. Ta đi thơ thẩn trong vườn hồng. Ồ bông, ồ mộng, ồ không”. Ở xa, có lùm cây nở những đốm bông lạ thường, bước tới gần lại nhớ những đoản văn chất đầy sắc màu của chị Khánh Minh, hồng, tím, vàng, đỏ, xanh lay động cùng “mưa nắng thềm nhà”. Heo may đi ngang, tôi quá bộ trở về, tự cười thầm khi cố tình “đạo” một đoạn trong trang đầu cuốn tản văn “Bóng Bay Gió Ơi”:
xem tiếp

Đọc “Bàn tay nhỏ dưới mưa”

                          Image result for hinh bia sach ban tay nho duoi mua                     

Tiểu thuyết đầu tay của tác giả Trương Văn Dân có tựa đề là “Bàn tay nhỏ dưới mưa” *, một tựa đề khá độc đáo. Nhìn qua ta có cảm giác một cái gì lãng mạn nhưng mong manh dễ vỡ.

Tác giả đã viết về hình ảnh này: “Trong cuộc sống, tôi biết từ đây và mãi mãi về sau, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể giật nẩy mình về những cơn hồi tỉnh bất ngờ của ký ức, và tôi lại thấy bóng dáng người đàn bà mảnh mai, một tay dắt con đi dưới cơn mưa lất phất, bàn tay còn lại đưa lên che những giọt nước từ trời rơi xuống. Những bàn tay quá bé nhỏ nên không sao ngăn nổi định mệnh của đất trời.”
xem tiếp

Giai Nhân và Vần Điệu

Hồ Đình Nghiêm
par Đinh Cường (Virginia 11.7.1995)

Hồ Đình Nghiêm

Có một nhận định chúng ta mãi nghe: Người Việt ai cũng có máu thi sĩ! Chỉ nghe vậy thôi, chẳng mấy ai lấy đó làm điều, gân cổ cãi chày cãi cối.
Thì cũng tốt thôi, khi nói ra một câu ngắn, chú trọng tới vần điệu, ví dụ: Ăn mặn nói ngay hơn ăn chay nói dối. Hoặc dài hơn, hai câu:

Nước mắm chanh dành ăn bánh hỏi
Tui thương nàng theo dõi bao niên.

Hoặc:

Mình đã hai mươi mấy mùa lá đổ
Nhưng chưa một lần nắm cổ tay ai!

xem tiếp

Trần Hoài Thư & Thủ Đức Gọi Ta Về

Vương Trùng Dương


Nhà văn Trần Hoài Thư năm 1967
Hình trích từ tác phẩm “Nhà văn Việt Nam” của Lương Trọng Minh

“Cái truyền thống của Thủ Đức cũng giống như các trường đào tạo quân đội khác, cũng đàn anh gắn Alpha cho đàn em. Cũng cuối năm là hành quân cuối khoá, cũng trốn trại về phố và cũng bị nhốt vào trại kỷ luật… Nhưng có lẽ ở trên đồi Tăng Nhơn Phú này, có một truyền thống mà chắc là không có trường nào có. Cái truyền thống miễn đi bãi vào ngày Thứ Tư kể từ sau Khóa 24 của chúng tôi, dành đặc biệt cho những người Sinh Viên Sĩ Quan biên tập viên của tờ nguyệt san Bộ Binh Thủ Đức”
(Trần Hoài Thư – Thủ Đức Gọi Ta Về)
*
Trần Hoài Thư tên thật Trần Quí Sách, sinh năm 1942. Dạy học, nhập ngũ Khóa 24 Trường Bộ Binh Thủ Đức. Tuy bị cận thị nặng nhưng lại phục vụ tại Đại Đội 405 Thám Kích, Sư Đoàn 22 BB. Năm 1971, Trần Hoài Thư đổi về Vùng IV Chiến Thuật, “Diều Hâu 405” (biệt danh của Trần Hoài Thư) làm phóng viên chiến trường trường (Khối Chiến Tranh Chính Trị Quân Khu 4) vẫn thích bộ quân phục rằn ri cùng chiếc mũ rê Biệt Kích.
xem tiếp

Huỳnh Công Ánh, Người Vượt Thoát

Related image

 

*SONG THAO

Huỳnh Công Ánh là một nhạc sĩ. Anh sống với nhạc. Nhạc tranh đấu. Tháng 3 năm 1985, anh cùng các nhạc sĩ Việt Dzũng, Châu Đình An, Phan Ni Tấn, Hà Thúc Sinh và Nguyệt Ánh thành lập phong trào Hưng Ca. Trước đó, khi đi tù cải tạo anh cũng vác nhạc theo. Trong tù, khi các “đồng chí tù” bị ngồi hát, cán bộ cần một người điều khiển hát đồng ca. Anh cán bộ, người miền Bắc, hỏi: “Ai biết cầm càng?”. Cả nhóm tù ngơ ngác không hiểu cầm càng là chi. Sau đó họ mới “học hỏi” được một từ mới. “Cầm càng” là bắt nhịp cho mọi người hát đồng ca. Cán bộ hỏi tiếp: “Anh nào biết hát nhạc cách mạng?”. Hỏi “ngụy” hát nhạc “cách mạng” coi như bù trất. Huỳnh Công Ánh kể lại: “Thấy mọi người ngồi yên, tôi mới hỏi lại: “Nếu cán bộ có bản nhạc có nốt thì tôi hát được”. “Nốt là cái gì thế?”. “Nốt là cung bậc thấp cao, viết theo ký âm pháp”. Anh cán bộ coi chừng chưa hiểu, đứng nghệch mặt ra, nhưng cũng ráng hỏi: “Anh chắc làm được chứ?”. “Thưa chắc”. Sáng hôm sau, anh cán bộ đưa xuống đội một tập nhạc dày cộm: “Anh gì đấy? Cái anh hôm qua, đây này, anh xem và hát thử xem nào!”. Hôm đó cả đội đang tập trung phê bình kiểm điểm công tác lao động. Tôi cầm tập nhạc, mở ra một trang, đó là bài hát có tựa đề là “Gái Sông La”. Tôi xướng âm từng nốt nhạc và lẩm nhẩm hát lời, đến giờ nghỉ, tôi nói: “Tôi có thể hát được rồi, cán bộ!”. “Đâu, anh hát đi”. Khi tôi hát, anh em trong đội ai cũng lắng nghe. Xong bài, mọi người ai nấy đều vỗ tay, riêng anh cán bộ, ngạc nhiên, đứng ngẩn ra: “Thế năm nay anh bao nhiêu tuổi?”. “Tôi 29”. “Vậy anh nghe đài Hà Nội bao giờ mà anh biết hát?”. “Tôi cả đời chưa nghe đài Hà Nội bao giờ. Tôi hát là hát theo từng nốt nhạc trong sách”. “Thế nà thế lào?”. “Đây là ký âm pháp quốc tế, ai có học qua nhạc lý và học xướng âm đều hát được”. Anh cán bộ vẫn đớ ra chưa hiểu ký âm pháp là gì!”.
xem tiếp