Archives

Tranh Nguyễn Đình Thuần


Tranh số 1
Nguyễn Đình Thuần

Advertisements

Từ tính trẻ thơ tới cổ tích trong tranh Nguyễn Đình Thuần

blank
Dưới Ánh Trăng 45″x40″, sơn dầu trên bố, 2018, tranh Nguyễn Đình Thuần

1.
Tôi không biết có phải linh hồn họa sĩ Đinh Cường, sinh thời, rất thương mến người em văn nghệ của ông là Nguyễn Đình Thuần; hay vì sự thôi thúc của một số bằng hữu, đã dắt tay Nguyễn, trở lại, đứng trước giá vẽ, sau một thời gian dài lâu chia tay khung vải?
Tôi không biết! Và cũng không bận tâm bởi, với tôi, sự trở lại với hình tượng và, màu sắc của Nguyễn, là điều đáng nói, hơn bất cứ một điều gì khác.
Theo tôi, bất cứ một trở lại, quay về nào, sau một thời gian chia tay dài lâu, đều mang đến cho kẻ trở lại, một trong hai trạng huống: Lúng túng, ngỡ ngàng nơi những giây phút ban đầu. Hoặc mừng rỡ, hân hoan như gặp được, sống lại với tình yêu thứ nhất.
xem tiếp

Lê Ký Thương – Tranh và Cóc

Nguyệt Mai đã rất thích những bức tranh ký họa của anh Lê Ký Thương cho tập thơ Mây Trong Những Giấc Mơ (nhà xb Văn Mới 2015) của nhà thơ Lữ Quỳnh. Nên khi chị Huyền Chiêu, sau khi đọc bài Luyện Văn – Luyện Tư Cách của anh, ngỏ lời mong được biết con đường nào đã dẫn anh LKT đến với hội họa, Nguyệt Mai đã đề nghị anh chia sẻ.
Sau đây là bài phỏng vấn họa sĩ Lê Ký Thương của nhà thơ Phan Vũ nhân cuộc triển lãm Tranh và tượng gốm “Họ nhà Cóc” tại Gallery Tự Do năm 2007.

—-

Không có vẻ “sĩ”, ăn mặc xuềnh xoàng, Lê Ký Thương ngồi ở quán Du Miên với đám đông người đương đại càng nổi bật như một kẻ đã quá thời. Ông có dáng dấp của một thầy ký dễ thương, đúng với cái tên. Nhiều người đã rất quen với những bức sơn dầu trong loạt tranh Ký Ức Tuổi Thơ. Cuộc triển lãm tác phẩm của Lê Ký Thương tại phòng tranh Tự Do (khai mạc 14-10-2007) hơi lạ lẫm về sự thay đổi.
xem tiếp

Nguyễn Đình Thuần: Sự vật vỡ vụn trong một thế giới hỗn mang

Trịnh Y Thư

Màu sắc có sức mạnh trực tiếp chuyển hóa tâm hồn.
Wassily Kandinsky [1866-1944]

Không hề có nghệ thuật trừu tượng. Bạn luôn luôn phải bắt đầu với cái gì,
rồi sau đó mới có thể xóa bỏ tất cả các dấu vết của hiện thực.
Pablo Picasso [1881-1973]


Họa sĩ Nguyễn Đình Thuần

1.

Có lẽ từ rất sớm trong sự nghiệp hội họa của mình, họa sĩ Nguyễn Đình Thuần đã chọn con đường phi biểu hình, bởi ông thấy đó chính là phương tiện thích hợp nhất cho ông biểu đạt cảm xúc từ trái tim và khối óc. Nghệ thuật Nguyễn Đình Thuần có chủ ý tiếp lực khả năng gợi cảm của hội họa hầu biểu hiện những cảm xúc, cảm quan, cảm thức nằm ngoài đường biên của ý thức hằng ngày. Ở chừng mực nào đó, Nguyễn Đình Thuần là họa sĩ nhưng tâm hồn ông lại là một thi sĩ. Ông làm thơ không bằng hai mươi mấy con chữ mà bằng vô lượng màu sắc, đường nét, ánh sáng, và một lược đồ bố cục của riêng ông. Ông không miêu tả sự vật, sự vật được ông thổi bùa phép tiếp nạp cảm xúc, một cảm xúc trữ tình và hình như đều được biểu đạt bằng trực quan, bằng cái nhìn có tính vô ngôn, như một công án Thiền, khó có thể sử dụng văn tự để giải thích hay bình phẩm. Hình thái ngôn ngữ hội họa của Nguyễn Đình Thuần là một hệ thống tín hiệu được hình thành từ thực tại, cách điệu hóa và cùng lúc trừu tượng hóa để trở nên khái quát, nhờ thế nó không còn là “cái cụ thể” nữa và có khả năng chuyển tải một nội dung hàm súc lớn hơn, cô đúc hơn. Trong khi hiện thực có những giới hạn không thể tránh, trừu tượng giúp nghệ sĩ “nhìn thấy” cái gì thị giác khiếm khuyết, cảm nhận cái gì nằm ẩn giấu bên dưới tầng ý thức. Nó là sự khai phóng tâm trí người nghệ sĩ, giúp thăm dò những vùng ẩn mật của hiện tồn, rút tỉa từ cái hữu hạn để nhìn thấu cái vô hạn. Tương tự như âm nhạc, hội họa trừu tượng không có sức mạnh miêu tả hay biểu hiện thế giới ngoại tại với sự vật hữu quan, nhưng bù vào đó nó có một khả năng thâm hậu biểu đạt cảm xúc nội tại. xem tiếp