Archives

Từ Tạ

Tô Thùy Yên
đinhtrườngchinh vẽ

      Chợt tin người đã thiên thu
Dưng không trời đổ sa mù trong tôi
           Ôi Trời!
                     Ôi Đất!
                              Ơi Người!
Sao đi bỏ chữ… mồ côi, từ rày!

Cao Vị Khanh

Advertisements

“thảng như con ngựa già vô dụng | chủ bỏ ngoài trăng đứng một mình” – tranh Đinh Trường Chinh

Được tin nhà thơ Tô Thùy Yên đã mệnh chung vào lúc 9:15 giờ đêm giờ Houston (tức 7:15 giờ chiều giờ California) ngày thứ ba 21/5/2019, hưởng thọ 81 tuổi.
Tô Thùy Yên tên thật là Đinh Thành Tiên, sinh ngày 20 tháng 10 năm 1938 tại Gò Vấp. Ông bắt đầu có thơ đăng trên báo Đời Mới (thập niên 1950) trước khi xuất hiện và nổi tiếng trên tạp chí Sáng Tạo. Tô Thùy Yên, Mai Thảo, Thanh Tâm Tuyền, cùng với các họa sĩ Duy Thanh, Ngọc Dũng là những người nòng cốt của nhóm Sáng Tạo, một nhóm sáng tác đã từng được biết đến với phong trào khai sinh “Thơ Tự Do” trên văn đàn miền Nam vào thập niên 1960. Ông là người miền Nam duy nhất trong nhóm Sáng Tạo. Cuối năm 1963 ông nhập ngũ, phục vụ ngành chiến tranh chính trị. Chức vụ cuối cùng là Thiếu Tá, Trưởng phòng Tâm lý chiến. Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ông bị nhà cầm quyền CSVN cầm tù ba lần, tổng cộng gần 13 năm. Cuối năm 1993 cùng gia đình sang Hoa Kỳ theo hồ sơ tù nhân chính trị, định cư ở Houston, tiểu bang Texas.
Tác phẩm đã ấn hành:
— Thơ tuyển (xuất bản ở Đức năm 1994; Minnesota, Hoa Kỳ, 1995).
— Thắp Tạ (An Tiêm, Houston, Hoa Kỳ, 2004).
— Tô Thùy Yên Tuyển Tập Thơ (Kẻ Sĩ, Hoa Kỳ, 2018)


thảng như con ngựa già vô dụng
chủ bỏ ngoài trăng đứng một mình

(thơ TTY)
để kính tiễn ông.
sơn dầu trên bố. đtc

Đi

Vĩnh biệt anh Tô Thùy Yên

Chân dung Tô Thùy Yên
sơn dầu trên canvas 16 x 20 in
đinhcường

Đi

Bài thơ cài trên cửa
Sau cùng đã khuất duy
Những con chữ rơi xuống
Tan theo bóng thầm thì
Đường lớn ôi đường lớn
Ừ thì đi. Rồi đi.
xem tiếp

Vĩnh Biệt Tô Thùy Yên

Tô Thùy Yên
sơn dầu trên vải bố 40 x 40 in
đinhcường

“Người về một bóng trên đường lớn!”
Mới đó… Trời ơi! Một Bóng Ma!
Tin ở Houston qua, báo vậy
Tô Thùy Yên… mãi mãi Đi Xa!

Mãi mãi từ nay mất một người
Mà nghe ngàn triệu tiếng Than Ôi!
Chào anh! Vĩnh Biệt Người Anh Lớn
Hẹn gặp… mà thôi Hết-Gặp-Rồi!
xem tiếp

Hoàng Ngọc Biên với con đường tiểu thuyết mới và thời gian tìm thấy lại

Ngô Thế Vinh

Thiên đường thật là những thiên đường đã mất.
Les vrais paradis sont les paradis qu’on a perdus
(Marcel Proust, Le Temps retrouvé )

ngo_the_vinh-hoang_ngoc_bien
Hoàng Ngọc Biên và Ngô Thế Vinh trong garage sách
San Jose 02-05-2008
[photo by Nguyễn Xuân Hoàng]

TIỂU SỬ HOÀNG NGỌC BIÊN

Hoàng Ngọc Biên, tên thật cũng là bút hiệu, sinh ngày 18 tháng 1 năm 1938, làng Bích Khê, phủ Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Học sinh trường Thánh Mẫu Teresa Quảng Trị. 1942, theo cha chuyển sở làm, cả gia đình vô Huế, sống ở Vỹ Dạ mấy năm, sau đó lại theo cha vào Tourane / Đà Nẵng một năm rồi trở ra Quảng Trị. Năm 1950 “du học” Huế. Năm 1952, trở về Quảng Trị học tiếp trung học.
xem tiếp

Cuộc Đời

Mẹ
tranh đinhtrườngchinh

Cuộc đời
là những lần chạy giặc
Mẹ nằm trên bãi biển Quy Nhơn
ngày lạc mất bà Ngoại
một tên lính Tây
chĩa súng vào đầu
Mẹ ngước lên nhìn
đôi mắt nhung thật to
gã lính Tây tha chết cho đứa con gái 8 tuổi
Mẹ nằm đó
với sóng biển Quy Nhơn
dạt đẫm vào người.
xem tiếp

Một Vài Bài Thơ Cũ Mới

Nguyễn Đình Toàn


Tác phẩm sơn dầu trên bố “Ngồi bên Sông Hương” của Đinh Cường (1973)


KHÚC CA PHẠM THÁI

Ta tráng sĩ hề, lòng không mềm bằng kiếm,
Ta anh hùng hề, sự nghiệp có đầy đôi mắt Trương Quỳnh Như.
Chí nhỏ lòng kiêu, đổ thừa vận rủi,
Tài sơ sức mỏi, trách với thời cơ.
Lòng chua cay uống mãi rượu giang hồ,
Nâng chén lửa đốt tàn dần năm tháng.
Hồn đau thương những đêm trường bốc cháy,
Ngựa ngông cuồng khua gót nhớ quan san.
xem tiếp