Mưa Trên Đèo Bảo Lộc

Tháp Bưu điện Bảo Lộc đón bình minh. Ảnh: Võ Đình Quýt - Báo Lâm Đồng điện tử
Tháp Bưu điện Bảo Lộc đón bình minh. Ảnh: Võ Đình Quýt
Nguồn: Báo Lâm Đồng điện tử

Mưa trên đèo Bảo Lộc, xe chạy như mò đường, không thấy rừng trong gương / chỉ là mưa trước mặt…

Vườn Nam Nhi mù, khuất. Núi, đồi, đường nối đuôi. Mưa, nước chảy về xuôi, vài chiếc xe lội ngược…

Nam Mô A Di Phật… chùa Phương Lâm hiện ra, trước chùa mấy chùm hoa / rơi rơi từng giọt nước…

Nhà Thờ Ngọc Sơn ngước / cái mặt lên nhìn mưa. Mưa có lẽ không thưa. Mưa mùa, đành phải chịu!

Tôi thật tình không hiểu / nãy giờ tôi nghĩ gì? Hình như chỗ rẽ kia / đường đi về Hoài Đức?

Tự dưng tôi nhớ tóc / ai xanh như chòm cây… Tự dưng tôi nhớ mây / đậu bờ vai ai đó…

Tôi đang về thiên cổ… Bảo Lộc hay B’Lao? Lòng tôi nghe nao nao… tiếng mưa trào tiếng súng…

Bây giờ… còn tiếng vọng / đồi thông từ Di Linh? Những bà sœurs tóc xanh / quấn gọn trong cái loupe…

Bảo Lộc còn ánh mắt / người xưa xuyên đồi trà… Bảo Lộc xa… đường xa! Tơ vàng mong nắng thức…

Xe tôi đang xuống vực. Rồi sắp tới đồng bằng. Người tù binh lang thang / sắp tới đường ngả rẽ…

Ai về Tánh Linh nhỉ? Và ai về Sài Gòn? Xe lửa qua Trảng Bom / chắc rú còi thê thiết?

Mấy mươi năm biền biệt… Xe tôi trong cơn mưa… Tôi đang trong cơn mơ… Tôi đang chờ quên lãng!

Tôi nhớ chữ ngao ngán / trong thơ Chu Mạnh Trinh… (*)

Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Chu Mạnh Trinh:
Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng,
Ngàn liễu rung cương sóng gợn tình.
Man mác vì đâu ngao ngán nỗi,
Đường về chiêng đã gác chênh chênh!

Ghi chú:
1) NM đọc được ở một bản khác, không phải “ngao ngán nỗi” mà là “thêm ngán nỗi”, xin được chia sẻ:
Man mác vì đâu thêm ngán nỗi!
Đường về chiêng đã gác chênh chênh.

http://www.bachhoavien.com/p1/viewtopic.php?t=340

2) Bạn đọc Hai Trầu đã đóng góp thêm một nguồn tài liệu khác về bài thơ này của Chu Mạnh Trinh, xin được chia sẻ cùng quý bạn:

“Xin ghi thêm nguyên văn bài thơ của Chu Mạnh Trinh có tựa:

Kiều Đi Thanh Minh
“Mùa xuân ai khéo vẽ nên tranh
Nô nức đua nhau hội Đạp thanh
Phận bạc ngậm ngùi nơi chín suối
Duyên may dun dủi khách ba sinh
Dưới hoa nép mặt gương lồng bóng
Ngàn liễu rung cương sóng gợn tình
Man mác vì đâu thêm ngán nỗi
Đường về chiêng đã gác chênh chênh”

[Theo Văn Đàn Bảo Giám do Trần Trung Viên sưu tập tháng Chạp năm Ất Sửu (Février 1926) với:
– Dương Bá Trạc đề tựa, tháng Giêng năm Bính Dần.(Theo lịch Vạn Niên, năm Bính Dần là năm 1926) {Ghi chú thêm của HT}
– Tản Đà đề tựa le 22 Janvier 1934.
– Trần Tuấn Khải duyệt lại
– Nam Kỳ Hán-Việt văn biểu đầu năm 1932.
– Hư Chu hiệu đính 1968.
– Trần Vy Hoàng sắp xếp lại năm 1998.
Nhà xuất bản Văn Học, Hà Nội 2004.
(trang 159):

Dưới hoa” thay vì “Dãy hoa”
Thêm ngán nỗi” thay vì “ngao ngán nỗi”
(Có điểm đặc biệt là tất cà các bài thơ trong Văn Đàn Bảo Giám đều không có dấu chấm hoặc phết sau mỗi câu)”
Nguồn: Trích từ điện thư ngày 22.6.2022 của anh HT Lương Thư Trung