Tranh Trương Thị Thịnh

Trương Vũ

CHÂN DUNG TRƯƠNG THỊ HỒNG LIÊN
Tranh Trương Thị Thịnh
sơn dầu trên ván ép, 18″x24″, thực hiện đầu năm 1958

Cách đây hơn 64 năm, vào dịp Tết, chị tôi, Trương Thị Thịnh cùng chồng, họa sĩ Nguyễn Trí Minh, từ Sài Gòn về Nha Trang thăm nhà. Lúc đó, chị mới tốt nghiệp trường Quốc Gia Cao Đẳng Mỹ Thuật Gia Định và đang học Sư Phạm Mỹ Thuật. Thời gian này, tôi còn học trung học và chị Liên tôi (Trương Thị Hồng Liên) vẫn còn là một thiếu nữ. Chị ngồi làm mẫu cho chị Thịnh vẽ. Bức chân dung sau đó được treo ở nhà tôi trên đường Hàn Thuyên. Vài năm sau, chị Liên vào Sài Gòn, lập gia đình rồi có con. Chồng chị là một sĩ quan QLVNCH. Họ hiền lành, sống đơn giản. Tháng tư 1975, bi kịch đến với họ, như đến với nhiều gia đình khác. Bức chân dung không còn treo ở nhà tôi nữa. Tôi cũng rời Việt Nam một năm sau đó.

Hai mươi lăm năm sau, thỉnh thoảng, tôi về Việt Nam thăm gia đình. Tôi thường đến thăm chị. Chị sống một mình với các con. Các con lớn nhanh. Chị già nhanh và bệnh tật cũng đến nhanh. Những năm sau này, mỗi lần gọi điện thoại và nhìn hình ảnh chị qua phone, tôi xót xa.

Cách đây hai tuần, tôi về Cali dự lễ ra trường trung học của một đứa cháu ngoại và để thăm chị Thịnh. Một buổi sáng, tôi được các con chị Liên từ VN gọi sang cho biết chị đã ra đi tối hôm trước. Vợ chồng tôi đến apartment chị Thịnh báo tin. Những giọt nước mắt! Qua hôm sau, một đứa cháu ở Sài Gòn, gọi tôi bằng cậu, post lên FB hình chụp bức chân dung chị Liên. Đã lâu lắm, bây giờ tôi mới thấy lại bức chân dung này. Chân dung một người con gái trẻ đẹp. Chân dung do một người chị vẽ em mình, 64 năm trước.

Một đời người chấm dứt. Một người thân yêu ra đi. Nhưng, bức tranh chân dung còn đó, gợi lại cho tôi cái sống của một con người. Cái sống này không bị thời gian tàn phá.

Trương Vũ
California, tháng 5/2022