Thơ Nguyễn Tường Giang

SEN TRONG HỒ SÚNG
Sơn dầu trên bố, 30”x30”, Trương Vũ thực hiện 2015.

NOSTALGIA (Chớm Thu)
Tặng Nguyễn Mạnh Hùng

Ngày dần dần ngắn lại
Đêm bắt đầu dài thêm
Tôi ngồi trong bóng tối
Nhớ một mùa hè xa

Nhớ em cười trong nắng
Nhớ em áo mỏng bay
Nhớ mùi hương tóc rối
Và hơi thở thơm mềm

Nhớ một thời tuổi trẻ
Đã xa đã xa rồi…

9/19/2021
.

TÀN THU

Ngồi nhìn qua cửa sổ
Một chiếc lá vàng rơi
Sân sau đầy lá chết
Mùa thu đã hết rồi

Xương tàn như củi mục
Chờ tuyết lạnh mùa đông
Lửa đốt lên lần cuối
Tro tàn vào hư không

Quê nhà xa ngàn dặm
Mẹ có chờ con không …

11/11/2019
.

NẰM BỆNH
( Có O. trong phòng cấp cứu )

nằm trong vùng bóng tối
may có em bên mình
nỗi đau là hơi thở
bàn tay em rất mềm

tôi thèm được nhắm mắt
trở về căn nhà xưa…

9/20/2021
.

MỘT MÌNH
(tặng một người bạn vong niên)

hai năm mùa đại dịch
người chết không kịp chôn
trẻ thơ khóc đòi mẹ
lão ông hơi thở tàn

nằm trong viện dưỡng lão
vợ chết con tỉnh xa
trệu trạo cơm xứ lạ
ngủ không tròn giấc mơ

thân già như củi mục
thèm trộn đất quê xưa
cách đại dương xa thẳm
biết đâu là quê nhà

hồn bơ vơ vất vưởng
bao giờ quy cố hương…

01/28/2022 (27 tháng chạp)

Nguyễn Tường Giang