Chúc thư | Tôi biết thế nào anh cũng về…


Nhà văn Huy Phương (ông vừa từ trần ngày 25-2-2022)


Bài thơ “Chúc Thư” của Huy Phương (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

TÔI BIẾT THẾ NÀO ANH CŨNG VỀ

Tôi biết thế nào anh cũng về (1)
Không bây chừ thì dăm bữa nữa
Cuộc đoạn trường này mấy ai lần lỡ
Ga cuối đường tàu không phải chờ lâu (2)

Bước chậm rãi, dạng hình thấp thoáng
Nắng chiều hôm đỗ bóng xuống sân ga
Khô gió chướng thổi xòa tóc rối
Lạnh lùng thấm hiểu một-mình-ta

Hiểu lẽ tử/sinh- Hiểu kỳ còn/mất
Một lần “mất nước” tưởng nằm mơ
Đêm chợt thức… áo tù đẫm ươn ướt
Hóa ra đã bật khóc bao giờ?!

Sáng sớm điểm danh, tù xuất trại
Nhìn quanh không nhận ai với ai
Người bạn kia nghe quen tiếng nói
Đói lạ lùng sạm mặt, nét bi ai?

Chiều về nhìn bóng núi săm sắp
Hỏi rằng sống được đến ngày mai?
Đêm nằm nhóp nhép môi khô nhạt
Tưởng miếng cơm, nhớ bữa ngọt ngào

Cố gõ lấy đầu như gõ cửa (3)
Mà sao cửa đóng chặt then gài
Nhìn xuống đáy giếng thấy kinh hãi
Trắng phau phau bạc sợi tóc mai

Mười năm khổ thân tù xa xứ
Trở về phố cũ nhìn không ra
Thơ Hạ Tri Chương hóa không đủ
Đi về đâu? Nào “đồng bào ta”?

Nhà cũ không còn. Cửa đóng chặt
Hỏi, thưa không một tiếng trả lời
Muốn ngửa mặt kêu với trời khẩn cấp
Có hay không… Một phận, nghiệp cho người?

Vợ rày rạn tả tơi vùng kinh tế mới
Con đâu rồi… Thân gởi chốn biển khơi
Ôi bé bỏng một thời cha bế ẵm
Trôi về đâu lớp lớp sóng oan hờn

Cắn chặt răng, cố nhập thân xứ lạ
Chắc nắm tay lại khởi cuộc từ đầu
Giờ tan sở, tuổi xế già, xe cũ nát
Giữa giòng người nêm chặt… Exit về đâu?

Anh cố viết như đã từng gắng sống
Viết những gì… Và gắng sống…
Vì sao?
Quê Người – Không khứng cho “Người Thất Trận” (4)
Ôi Quê nào – Chỉ Hạnh Phúc Xót Xa! (5)

Anh vẽ hộ tôi một Chân Dung ngơ ngác (6)
Anh viết giùm tôi bản di cảo đắng cay
Có bao nhiêu Con Người Muôn Năm Cũ (7)
Còn đủ về buổi họp mặt Tháng Tư? (8)

Thôi nhé Huy Phương…
Dẫu sao cũng còn một phương trời trở lại
Ngôi trường xưa đằm thắm những dạng người
Lớp học lắng im, bóng cây bàng mát rượi
Bên giòng Sông Đá rạn giọt Mồ Hôi (9)

Nơi trường ấy, anh dạy Người Tử Tế
Hãy Yêu Thương – Hãy Chân Thật tràn trề
Nên tôi biết…
Thế nào anh cũng về nơi ấy,
Trên chuyến tàu cuối cuộc nha anh

Nhớ.
Ngày 25-2-2022
Lần Huy Phương đi chuyến tàu cuối một mình

Phan Nhật Nam

_________

Ghi chú:
#(1;3;4;5;6;7;8): Những đầu sách và bài viết của Huy Phương
#(3): Thơ Tô Thùy Yên
#(9): Sông Thạch Hãn; Trường Nguyễn Hoàng, Quảng Trị – Nơi Huy Phương dạy lớp học đời trước khi nhập ngũ Khóa 16 Thủ Đức, 1964

Nguồn: https://www.nguoi-viet.com/ & https://saigonnhonews.com/