Vết Thương Không Chảy Máu Của Chàng | His Non-Bleeding Wound

VẾT THƯƠNG KHÔNG CHẢY MÁU CỦA CHÀNG
[ Gửi tác giả Mặt Trận Ở Sài Gòn – Ngô Thế Vinh ]
Trần Mộng Tú

HIS NON-BLEEDING WOUND
[ To The Battle of Saigon’s author – Ngô Thế Vinh ]
[ Translated from the Vietnamese by Đặng Vũ Vương ]


Chàng đã ra khỏi chiến tranh
He already got away from the war

Nhưng chiến tranh không ra khỏi chàng.
But the war did not get away from him

Như con dấu nung
It was just like a branding iron

Đóng vào trái tim chàng
pressed red hot against his chest and deep into his heart

Chàng cúi xuống ngực mình
He bent down and carefully peeled off the scabs

Từ tốn bóc… vết rách thành những tờ rơi
the torn layers turned into loose leaflets

Những tờ đầy thương tích
the leaflets full of injury

Những ngôi làng trơ trụi bỏ hoang
The desolate abandoned villages

Những hố bom B52 cầy nát mặt đất
The B52’s bomb craters pockmarking the earth

Không một bóng trẻ
Not a single child glimpsed

Không một người già
Not even an elderly in sight

Còn gì đau thương
Is there anything as painful?

Còn gì xúc động bằng
is there anything as heartrending?

Trong hoang vu đổ nát
that amongst the desolation and the ruins

Có con người cõng một xác chết trên lưng
to see a man carrying a corpse on his back

Trong gió bão mịt mùng
amid a fierce blinding windstorm

Trong ngôi chùa Miên hoang phế
in an empty deserted Khmer temple

Một người con của Chúa
A child of God

Gửi hồn xác của đồng đội mình cho Phật
entrusting Buddha the soul of his fallen comrade

Ôi chiến tranh
Alas, this is war

Ôi vết thương thế kỷ
that wound of the century

Chúa Phật có cùng ở đó không?
Were God and Buddha together into there too?

Một cuộc chiến không tên
An unnamed war

Một cái chết không nhãn hiệu
A death without brand name

Một người lính, nếu đứng bên này thì ta gọi là giặc bên kia
where a soldier on this side would be called a foe on the opposite side

Con người không còn sợ thú dữ
humans are no longer afraid of wild beasts

Nhưng sợ chính đồng loại của mình
but they do fear their own kind

Có những điều sống suốt một đời người
There are matters during one entire lifetime

Ta không sao hiểu được
that are beyond our comprehension

Tại sao phải sanh Bắc tử Nam
why is that “be born in the North to die in the South”

Để lao vào giết nhau
an exhortation for killing sprees?

Ai đặt ra câu phương châm kinh hoàng đó
who was the person that came up with that horrific slogan?

Những cái chết khác thường và phi lý
these abnormal and meaningless deaths

“Chết vì tiếng cánh vỗ của trực thăng sà trên bãi
to be dead by the thundering sounds of whirling rotors
of a helicopter hovering over a landing strip

Nỗi ám ảnh những năm dài sợ hãi
the obsession throughout years and years of dread

Đó là cái chết lạ giữa chiến trường
is to die such a strange death on the battlefield

Một cái chết không chảy máu
a death without bleeding

Vết thương dưới con dấu nung trên ngực chàng
This wound underneath the branding on his chest

Nếu bóc ra chàng còn nghe thấy được
whenever uncovered, he would still be able to hear

Những tiếng hét đến lạc giọng của những người bạn Đồng Minh
The altered screaming sounds of his Allied fellow warriors

những người đã đến Việt Nam và mang về quê hương họ những hình hài
who had come to Viet Nam and brought back into their own country

thương tật và những ác mộng bất tận
bodily injuries and interminable nightmares

Họ không bao giờ trở lại cuộc sống bình thường
They would never go back to a normal life

Chiến tranh vẫn đầy ứ trong những bình thân thể ấy
their bodily forms still chockfull of war

như bình nước sóng sánh hoài nhưng không chịu đổ
just like jugs with water sloshing around that refuse to pour out

Dưới vết thương đó chàng còn bóc ra được những vẩy khô
Underneath that wound he still can peel off dry scabs

như những người bạn đã chọn ở lại
like those comrades who chose to stay behind

Họ thản nhiên làm bổn phận của họ bằng cả trái tim
cho đến lúc bị ruồng bỏ
they stolidly performed their duties
putting their hearts into them until themselves got discarded

Họ săn sóc bất hạnh của người khác
They cared for the misfortunes of other people

và không nhớ là mình cũng bất hạnh
without minding about their own misfortunes

Còn điều gì nữa dưới vết thương này của chàng
what else more could be found under this wound of his

Mỗi ngày chàng mất đi một miếng vẩy khô…
With each day he is losing a piece of dry scab

… Chàng không tìm lại được
that he could not find again

Và chàng đã quên
and he already forgot

Như những người lính đã chết và đã bị bỏ quên
Just like those fallen and already forgotten soldiers

“Khi những người sống quên người chết,
thì người chết ấy, chết đi lần thứ hai.”
when the living does not remember the dead,
the dead will die a second death

Thế mà đã có một thời
Yet there was a time

Khi từ cõi chết trở về
When returning from the realms of death

Những người lính đáng thương này
these poor soldiers

Phải đối diện với mặt trận thành phố
had to face the battlefield in the city

Từ rừng rú họ được đưa về thủ đô
from the jungles they were brought back to the capital

Để bảo vệ trấn an những con người kêu gào chiến tranh
To protect and appease the people screaming for war

nhưng chính họ lại đứng bên ngoài cuộc chiến
but they were the same people who stayed out of the fight

Và người lính bỗng dưng biến thành con thú cô đơn
and suddenly the soldiers turned into lonely beasts

ngơ ngác giữa Mặt Trận Ở Sài Gòn
utterly bewildered amid the battle field of Saigon

Chao ôi đã bao năm
Alas many years have gone by

Chàng ở lại
he had stayed behind

Chàng bị tù đầy
he got incarcerated

Chàng bỏ đi
then he left

Chàng đứng nhìn dâu bể
Pondering the fluctuations of life

Chàng bóc vẩy trên những vết thương mình
He peels off the scabs over his wounds

Còn gì sót lại…
and wonders: what else still remains?

… Còn gì để cho đi.
Anything else there to give away?

Có trễ không cho một trở về.
Is this too late for going back just once?

tmt

11-11-2020

[ Translated from the Vietnamese by Đặng Vũ Vương ]