Ngô Vương Toại (Thạch Miên)

Ngô Vương Toại
sơn dầu trên canvas
Trương Vũ

NGÔ VƯƠNG TOẠI [THẠCH MIÊN]

ĐÁ CŨNG YÊN NẰM

{ 3 tháng tư hai ngàn mười bốn +++ }

Toại với tôi như hình với bóng. Một quãng đời kỳ lạ. Sôi nổi. Chứa chan huyền nhiệm. Kề sát bên từ tiểu học, trung học, đại học, hậu đại hoc… không rời một bước. Ra đời, Toại làm công chức, tôi cũng công bộc. Nhưng đậm dấu ấn nhất là Văn Khoa, là thời kỳ Quán Văn. Là Hoàng Ngọc Tuấn ở một nơi ai cũng quen nhau. Là Nhuệ Giang Lệ Mai Trịnh Công Sơn. Là Tấn Mốc HXGiang Phạm Nhuận… là bị đạn thù quất gục, chả nhằm nhò, đứng dậy, đi tiếp. Một bước. Từng bước vẻ vang Toại. Đấu tranh chống ác cự tà, vững như bàn thạch. Tôi chi chi, nhũn mềm, ăn theo. Và rồi đá ấy cũng yên nằm, chống chỏi với cơ trời khôn thấu. Rũ áo một ngày tháng tư lạnh buồn. Còn lại núi. Một mình chơ vơ. Tháng tư về bỗng nhớ. “Người về bỗng nhớ”. Một người đã nằm xuống.

Nhà báo Ngô Vương Toại


thạch miên
(nhớ ngô vương toại)

đá
không phải ngọc
lóng lánh lóng lánh
hồi phục
mênh mang
cọ cứa ôi
không phải lên men
nước
ngời ngời hồn vệt cắt
nám hồng
xù xì nham
mộc
dung hương cuộc mời
không mài giũa
đau đáu hân hoan lệ tủi mừng
mỏi mê cùng cực
đá đá
ôi đá
và ngọc
chẳng một thời lưu dấu biện vân


QUÁN VĂN

(đêm 22 qua 23 decembre 2013
Cao Sơn về núi)

cái thuở cầm dao chặt nước đá
nhanh như một diệu thủ cực kỳ
ngó nghiêng qua phía quầy sông nhuệ
thấy một bông hồng đương chớp mi
cái ghế chợt nằm lăn ra cười
trên ngọn dù cao trăng tĩnh tọa
tiếng hát bay đầy đêm xanh tươi
và tiếng đàn bỗng dưng nghe lạ
phải rồi có ai đó thầm thì
bốn mùa sẻ đứng lên cùng gọi
một hồn sương sớm mỗi chân khuya
đã ửng hồng lên khúc ngày mới
văn. là đẹp sáng ngời thân vóc
quán chào vui trong nỗi cận kề
ví dụ một con đường dấu ái
đã sao trời ánh tận huyền khuê
cái thuở cầm phin lọc nõn tình
giọt rơi như mắt nâu kỳ ảo
cỏ dưới chân thơm đứng vô hình
ngôi đã thác bay về tân tạo


nỗi xám buồn

tro mộng tứ than
mắt cay. và mặn
lửa chóa bạch đàn
đầy môi khô. đắng
gió hốt đi rồi
còn nghe phách lá
núi chờ phiên rơi
chuyến buồn rất lạ
xám xám xám. tới
hồn xâu cũ mới
nhạc leng keng về
không còn ai đợi

 

Ảnh trích từ Cũng Cần Có Nhau – Hoàng Xuân Sơn


thiêm thiếp nhìn

(T. và giấc ngủ cuối)

sóng về đâu*. giạt về đâu
vực nhau ra khỏi cơ cầu mộng mơ
bây giờ cuối nẻo tiêu sơ
đầu đường thất tán
ai chờ cửu âm
xin nghe khúc hát dương cầm
giọt vang vọng chút hoài âm
buổi về
bây giờ lưỡi đắng niềm tê
môi hở. răng lạnh
vai kề mệnh chung
ôi thiêm thiếp lũ. mịt mùng
trời ghi sấm động
vàng cung ngủ đầy
trên vành nguyệt mũi tên bay
vút khúc hoạt náo lửa cời than uyên
hơ tay vào một ngón rền
viết huy cùng buổi hoa niên chúi đầu
nằm rờ rẫm. xới. cơn đau
chợt nghe sương khói nhiệm mầu lên xanh
bạn thân ơi
một khúc quành
đưa nhau về giữa thâm canh rực rờ
thôi. ngủ yên
môi ngực
chờ
tàn tro. và nỗi nghệch ngờ tinh anh

hoàng xuân sơn
tháng 10/2012
nhớ Ngô Vương Toại

*Trịnh Công Sơn


trưa. xế chiều

{thôi về. chú Diễm}

không. xin đóng lại đừng cho tôi coi danh bạ
ngày nắm tay nhau qua cửa tử
không. chỉ một mình tôi [mình tôi hớt hơ]
đi dọc chiều dài án treo vụ mùa thần ác
chiếc đinh lờ lững đóng khung
bầu trời lim. lỉm
ngực nói gì. tim nói gì
ôi bụng dạ co thắt mối buồn đại ngãi
chú Diễm ơi cô Đoan
Toại ơi Toại ơi Toại ơi
Toại mới buông xuôi tháng tư rồi
còn ai rập rình quạ ám
tôi sợ lắm tin không hay sóng dữ lùa
từng cơn
từng làm sao những con đường
làm sao
buổi chiều rất
chậm

hoàng xuân sơn
23, 24 tháng bảy 2014

***

THƠ ĐINH CƯỜNG VIẾT CHO TOẠI

Đoạn ghi gởi Ngô Vương Toại

Làm gì cho Ngô Vương Toại bây giờ
buồn quá những ngày này
đọc lá thư của Hoàng Xuân Sơn
nói vừa đi thăm Toại về Toại lâm trọng bệnh
thư của Trương Vũ nói lúc này
hãy cầu nguyện, cầu nguyện cho Toại
có phép lạ nào không
Toại còn muốn hát Toại còn muốn vẽ
Người bạn tôi yêu quý, nhiều người yêu quý
những ngày tôi mới đến Virginia
làm sao quên buổi chiều ở Sài Gòn Deli
Toại vẽ con ngựa trắng, năm Ngọ đón tôi
cùng bạn bè uống ly rượu mừng
cái quán ăn nhỏ của chị Lan và Toại
ở Alexandria sao mà ấm cúng dễ thương
(không phải chị Lan cho dĩa gỏi vịt
ngon tuyệt đem về mà khen )

Mới đó đã hơn hai mươi năm
người bạn quý của tôi bây giờ nằm bệnh, bệnh dữ lắm
khác với lần nằm bệnh
khi bị viên đạn của phe mặt trận giải phóng miền Nam
bắn vào bụng khi Toại lên giành micro
trong đêm nhạc Trịnh Công Sơn
ở đại học Văn Khoa, có Phạm Duy…
có tướng Nguyễn Cao Kỳ vào thăm Toại ở bệnh viện
Toại lẫm liệt, tài hoa
làm báo viết văn vẽ hát đều hay
Anh đến thăm em một chiều mưa
nhớ hoài giọng hát say đắm của Toại
Toại thích cây bút dạ đen như bút lông
vẽ bao nhiêu chân dung bạn bè
nhớ bốn ly rượu chát đỏ Toại vẽ
khi ngồi cùng Nguyễn Trung ở Sài Gòn qua,
gặp lại anh Ngọc Dũng
nói cười thật đã ở chiếc bàn tròn nơi căn bếp nhà tôi
Toại còn vẽ nhiều phong cảnh màu dầu màu acrylic
phong cảnh xóm nhà mới ở Bristow
tờ Tự Do một thời còn ghi dấu bao nhiêu minh họa
bao nhiêu bài viết hay của Thạch Miên là Toại
Làm gì cho Ngô Vương Toại bây giờ
hỡi chị Hòa Bình, tôi biết chị và Ben cũng quý Toại lắm
như anh chị Hồng Hà Thúy Diệm luôn cạnh kề Toại và chị Lan
như Đặng Đình Khiết như Trương Hồng Sơn
như Nguyễn Thế Toàn và chiếc bàn dài bạn bè hay ngồi
ở phở Xe Lửa, khi nào chúng tôi cũng hỏi Toại có ghé không
Cầu nguyện cho Toại, Toại rất yêu Mẹ, Toại rất yêu Chúa
Tôi vẫn đi bộ về phía mặt trời lặn
sao chiều nay màu trời xanh trong
trời xanh trên mái nhà thờ
với lời nguyện cầu
người bạn tôi yêu quý, nhiều người yêu quý
hãy hồi sinh như mùa Xuân đang tới…

Virginia, 2 March 2012
Đinh Cường

 

Đinh Cường vẽ bởi Thạch Miên (bút hiệu của NVT)