Một Ngày Bão Tuyết Kinh Hồn

Photo by Hoàng Xuân Sơn
Thứ sáu, 7 février 2020

T U Y Ế T

Tuyết đến thế là cùng
dăm ba ngày đóng cửa
tạ lòng bạn viếng thăm
mùa đông như sợi chỉ
giăng mắc đến muôn trùng
ngồi buồn châm ngọn lửa
đốt những vòng hư không


Đ Ư Ờ N G B A Y C Ủ A T U Y Ế T

nắng vùng lên. băng hủy tang
cây run rẩy đứng sắp hàng đón xuân
cảnh đời nhau dễ chưa thuần
vẫn ghê cái lạnh tà huân ngút trời
vẫn trắng hồn. bông tuyết ơi
vẫn ngóc ngách gió bời rời. căm căm
mà dâu kia cứ hẹn tằm
vẫn thơ hết một mùa thăm thẳm dài
bây giờ. buồn nhỉ. hai vai
trơn tru một gánh sông hồi biển mong
vẫn là em. độ xuân nồng
mà trong hương nhớ đã mông lung thèm
nhớ ngày nào tay dịu êm
và lời mật ngọt rót mềm môi say
vẫn là tôi. tín hiệu gầy
trăm năm để một giờ bay. tuyệt mù


T H Ô N G . T U Y Ế T . Và N G Ư Ờ I

mũi cây thông nhọn đâm lú tuyết
đường lên dốc thẳm sói kêu tru
một hôm lạc qua vùng cực bắc
mắt dã quầng thâm bôi trắng mù

đời vẫn ở phố lưng xương khọm
đường sá mòn năm cứ già đi
bàn ghế điệp khúc tình nhân muộn
tựa mãi vào đâu cũng gối quỳ

thông vẫn tốt tươi màu đông quạnh
tuổi người ra rả giú thâm xuyên
thèm quá chú sóc con ngồi đợi
lạnh tàn mơn mởn nhú xuân lên

dẫu gì sinh thực hàm ơn tuyết
từ đáy trầm luân khíu lại đời*
năm tháng vập vồ qua thiên khải
chập choạng vai chiều một cánh dơi

Hoàng Xuân Sơn
mars 2019