Thơ Hoàng Xuân Sơn

Muôn trùng biển ơi…
tranh đinhtrườngchinh

NƯỚC. TAM ĐOẠN

[với Bắc Phong, Nguyễn Hàn Chung, Trần Trung Đạo, Vương Ngọc Minh . . .]

Tôi chơi ngôn ngữ thời đại như ăn cơm nắm
Vậy mà có kẻ mon men đánh đắm thuyền đò
Nước. Là một chất gì không thể phân tích
Chết đi rồi ai gáy được ò o

Đừng xúi dại tôi ra tay phản đòn
Khi em ví tôi nơi chốn chỉ tuyền cò và khỉ
Nước nước. Nước đâu rồi tôi chạy lon ton
Cu tí bảo đứng lại ông nội chảy hết cả rồi. Bề gì?

Bề gì ông cháu mình cũng bồ côi. Cả bọn!
Tôi chơi ngôn ngữ thời đại bão biếc om sòm
Có thấy gì đâu ngoài lũ ma chết đói
Nước nước. Một ngày tôi cúi nhặt lom khom

Hoàng Xuân Sơn
25 tháng 7 năm 2019


xì-tin

tôi đang nghiêm chỉnh xin đừng cười tôi
[không phải xì-tin nghiêm và buồn]
có một chút gì xa vắng
tựa nước sông
ném viên gạch nhảy tưng
rồi hiện hình lũ người giải thủy dọc hàng phố
nước nước nước
mùa cạn mùa nổi
mà con mắt người bạn la toáng chẳng ai màng
để ý
nước vày vò
đỏ ngầu chum vại
xối những lon bia tóe máu
báp-têm bọn người ruồi
và thú dữ táp mây
xéo bà mấy cái đập vô hồn
nước thồn óc ách
và xả
ồ ề lũ phì [nộn]
lệt bệt bùn đen
hãm thằng cu đen
ngồi quanh năm suốt tháng cạy ghèn
đổ lửa

hoàng xuân sơn
29 oct. 2015

Advertisements