Trả Lại Lý Lịch

Được tin nhà văn/họa sĩ Hoàng Ngọc Biên đã mệnh chung vào lúc 8:30 sáng ngày thứ năm 16-5-2019 tại San Jose, trang blog TTNM xin post lại bài thơ Trả Lại Lý Lịch mà Ông đã viết vào tháng 9/2012 trước khi vào bệnh viện thay gan, như một nén hương tưởng niệm đến một nghệ sĩ tài năng và sáng tạo được nhiều người quý mến.
Ông quê ở Quảng Trị. Viết văn, làm thơ, vẽ. Dạy học, làm xuất bản, đồ họa. Trong ban biên tập tạp chí Trình Bầy (1961-1975). Trước 1975, triển lãm tranh ở Đà Lạt, Sài Gòn, Vũng Tàu. Tác giả nhiều tập truyện, biên khảo, thơ giá trị.

Image result for hoàng ngọc biên
Chân dung Hoàng Ngọc Biên qua nét vẽ
Nguyễn Quỳnh (trái), Đinh Cường (giữa), Đỗ Trung Quân (phải)


trả lại lý lịch

như được bầu trời xanh mách bảo
một ngày đầu tháng chín ông b thức dậy
theo tiếng chim hót sau vườn
sắp xếp giấy tờ thu gom các thứ
để trả lại lý lịch

kỳ lạ thay
tôi có trong tay gần hết
– theo chỗ tôi biết
sẽ xuất trình đầy đủ
thẻ hoãn dịch
thẻ xe buýt tuyến saigon / chợ lớn / nancy
& một lố sự vụ lệnh chấm thi
giấy chứng thực lính ắc ê chín tuần
giáo chức biệt phái
luôn cả phiếu quân nhu trên chợ cá
góc trần quốc toản – nguyễn tri phương
sẽ trả lại luôn
tấm căn cước bọc nhựa làm hơn một năm trước
cô vợ phải lặn lội cả một ngày trời
đi lấy mãi tận quận châu thành tây ninh
để kịp giữa đêm
đi lãnh ông chồng bạt mạng từ nhà giam
quân vụ thị trấn

sẽ xuất trình
sẽ giao trả hết
trả đầy đủ
chiếc vé ố màu rạp hát bội bà tuần ngã giữa
bữa nào đi cũng có anh bạn học hoàng phủ

                đẩy sau lưng
ôi chiếc vé in thủ công cách nay mấy mươi năm
(tiết nhơn quí lạc mất chữ i ngắn chỗ xuống dòng)
cái già – cùng lắm cũng chỉ thua tôi vừa hơn mươi tuổi

sẽ xuất trình hết thôi
mấy cái thẻ sinh viên bốn góc nát bụi đời
lấp ló năm ba kiểu cổ áo blouson xứ lạnh
cái nhìn nào – tuyệt vọng hết chỗ nói –
cũng cố sao chép cho giống cái nhìn tha thiết
của james dean!

sẽ xuất trình
mấy tờ giấy xuất trại đủ màu
lóng lánh son
những dấu tròn đỏ thắm
ẩn hiện đủ năm dấu tay dầu mỡ
lem nhem những chữ ký
phèn đất thái mỹ dính đầy

sẽ giao trước tiên tờ giấy mỏng dính
khập khiễng so le
xếp làm tư:
ba tuần lễ mác lê made in china &
con đường văn nghệ hiện thực độc đạo
còn phảng phất mùi chao đậu hũ

sẽ giao luôn
lẫn trong mớ thời khắc biểu ghi chép nguệch ngoạc
mấy lớp tiếng tây tôi nổi hứng nhận dạy
ở phân khoa giáo dục / đại học bách khoa
một cái huân chương lòng thòng vừa vàng vừa đỏ
(một sáng nọ ông bạn hùng lân lên bộ
hân hoan tự ý vác về)

sẽ giao hết
mấy cuốn catalogue triển lãm tranh ở alliance française
la dolce vita / hôtel continental & hội họa sĩ trẻ
góc công lý – lê thánh tôn
giao ngay luôn
tấm thẻ ra vào cổng mcgraw-hill far eastern publishers
ở tân phố
(ôi những chuyến xe sáng chiều
chạy trên đại lộ xuyên đồi bukit-timah –
nhấp nhô trong sương
những mái ngói trường đại học
những chuyến xe khởi đi từ nhà bưu điện đèn vàng
gần như sáng nào cũng được nàng lisa xinh đẹp
giữ một chỗ bên cạnh để hỏi chuyện
chiến tranh vietnam)

sẽ trả hết
mảnh vải vuông mong manh ngả vàng
ghi dòng chữ khó hiểu “cần được giúp đỡ”
cô chị buộc tóc khi cùng tôi băng qua
một đồn tây trên quốc lộ buổi hoàng hôn
hai chị em theo chân những người lạ
vượt rừng lên thăm cha
mãi tận chiến khu

(công tác tuyên truyền thuế nông nghiệp
                                                      gần xong
sau bao đêm ngày đạp xe
xuyên núi rừng việt bắc
– có phải ông phán tòa sứ được phép thảnh thơi
năm ba bữa trên đất ba lòng?)


qua biết bao lần dông bão cuộc đời
nào trình diện nào học tập nào họp đêm
hết lao động tới thu hoạch
chen lấn mua gạo – đốt sách – đổi tiền…
cái kiểu bạ gì cũng cất giữ ấy
kỳ lạ thay
mẹ bảo tôi lấy từ ông nội
không phải từ cha

gom giữ hết
để rồi vui vẻ thu xếp trả lại hết
không giữ gì cho mình
chuyến đi dài vô tận
vác nặng trên vai
còn lại chăng
sẽ là năm ba cuốn tự điển
thấm mồ hôi tay
nát nhàu

Hoàng Ngọc Biên
San Jose, tháng 9/2012
(Trước ngày vào Stanford)

Advertisements