Đôi Bài Thơ Xuân Cũ

Nguồn: Internet

TẾT NHỎ

Em cố gượng, coi chừng em ngủ gật
làm sao thức để kịp đón giao thừa
nồi nước nguội me cời thêm bếp lửa
bánh chưng đầy, câu chuyện kể, ngày xưa…

đêm tháng chạp trời còn đang cữ rét
nhà đơn sơ mình vẫn ấm quây quần
như có cả linh thiêng người khuất mặt
cả đất trời . cây lá chuyển mầm xuân

tiếng pháo nổ ròn vang đêm trừ tịch
em thức giấc ngơ ngác đến buồn cười
à! năm mới chú mình thêm một tuổi
sẽ lớn nhanh bằng anh cả, chị hai

lòng tĩnh mịch nhang trầm thơm mọi góc
chị cười hiền như nét đẹp trong tranh
me xin lộc đem về còn tươi nhánh
“Tết như vầy, chắc mình hên cả năm”

sáng mồng một ra đường chân rộn rã
em tươi cười rạng rỡ đóa tường vi
giò thủy tiên đêm rồi vừa kịp nở
như chia vui cùng áo mới xuân thì

hôm nay cúng ông bà bên phủ nội
cô, chú về đông chật cả trong, ngoài
biết mắc cỡ, ngượng ngùng nghe thăm hỏi:
“thằng lớn cồ, lấy vợ được rồi bây!”

sắp ngay ngắn những đồng tiền mừng tuổi
mùi giấy thơm như ước nguyện hồn nhiên
sang năm tới có chắc còn thơ dại
còn ngước nhìn mơ mộng tuổi thần tiên?

mồng ba Tết níu áo me về ngoại
nắng trưa rồi qua trễ chuyến đò ngang
những nấm mộ bên đường xông đất mới
vườn nhà ai xanh mượt luống hoa vàng

tình quyến thuộc một ngày xuân rộng mở
đời thanh bình như ngọn cỏ, bờ khe
mừng năm mới nhắp hương trà mộc mạc
lát mứt dày thắm đượm bao tình quê

ôi Tết nhỏ trong lòng xưa hỡi nhỏ
em lớn khôn rồi đời bỗng xa khơi
một ở. một đi. một lần. một thuở
Tết nhỏ mất rồi. Tết nhớ thương ơi!

Hoàng Xuân Sơn
[trích Tân Văn, số Xuân Mậu Thìn 1988]


NHỚ VỀ

Trên mặt láng gầm trời
hòn bi cuộc đời lăn tuột
về xưa một chốn
khỏa thể tôi-em thời chớm niên
niềm vui da hoa rung vỗ
mặt sáng láng cười
mát chiều dông cơn mưa hạ
con mắt. con mắt đen sau mỗi giọt tranh
đã hẹn gì mai sau diệu vợi
vạt tóc bệt nước gửi trao
cái ngoéo tay một thời không dứt

Tháng níu gần năm thêm tuổi
sáng cõng đồng tiền mới du xuân
tình gái trai lượt là
chiếc bông vụ xoay quanh vườn thú
em chọn hiền nai tơ
còn tôi gã voi khờ muôn đời phủ phục
rồi cũng đến viễn trình thao thức
vết xước đầu đời (*) không đủ cầm chân trẻ du
tôi xa đi xa em khựng tình
chéo áo bứt lìa tơ tóc
không là gì của nhau
chiếc mỏ khua những đồi chim mộ vân
và con sông một lần chẩy thắt
có ai vin được mảnh trăng nguyền
vụn vỡ
chùm môi non

Đâu cứ là ngõ hẹp
cũng có lúc đời tàn phiên chợ hoa chiều cuối năm
lững lờ hương
đầm cói nước lở trăng sen hồ
tịnh tâm giữa cồn thương nhớ
đau lặng về buổi xa lắc đò giang
áo trắng thơ chìm lưng thuôn ngõ
xào xạc lá tre chiếc dầm đau mưng

Cương thổ mù trời
đêm sỗ sàng lấn lướt
đêm,
tuyết giú một nhành xuân

Hoàng Xuân Sơn

(*) Tựa truyện, nhan sách – Trần Doãn Nho

Trích Văn Học số Xuân Canh Thìn (tháng 1&2/2000)

Advertisements