Lại Thêm Một Bài Thơ

Thiếu nữ
tranh sơn dầu của họa sĩ Tôn Nữ Tâm Hảo

Em trở về thăm Ngoại đúng mùa hoa dã quỳ… Ngày năm trước em đi, hoa dã quỳ cũng nở!

Điều làm cho em nhớ: những cánh hoa… đúng mùa! Đó cũng là câu thơ / anh thương em biết mấy!

Trời thường cho con gái / tấm thân thật mỏng manh / giống như tà lụa xanh / phất phơ trong ngày gió…

Em! Trời ơi em, đó! Những tiếng ho khô khan trước những đóa hoa vàng / sương chan hòa nước mắt!

Em nói em không khóc / nhưng tiếng em nghẹn ngào và giọng em nghe sao / nao nao, kỳ, khó tả!

Đà Lạt mình đẹp quá, em đẹp giữa rừng hoa! Nói rừng, thấy bao la / tình anh bên em nhé!

Tình anh, anh kể lể, em nghe đi, em yêu…

*

Mấy tỉ hôn là nhiều hơn nụ đầu em nhỉ? Rồi, hỏi bao thế kỷ mà tình là thiên thu?

Anh nghe gió vi vu / tưởng nghe em đáp lại. Nắng soi vàng nửa mái / ngôi nhà lầu mỏng sương…

Đôi bồ cầu yêu thương / rỉa lông trên mái ngói / không biết chúng nó nói. gì, anh… anh chỉ nghe em ho!

Lại thêm một bài thơ vì hoa quỳ mà có. Nâng hoa lên em thở / phấn hương bay về anh…

Trần Vấn Lệ