Nước Chảy Đá Không Mòn

tranh-hs-pham-co-ca-bien-dong-1975
Cá Biển Đông 1975
tranh Phạm Cơ

Nhiều khi tôi ngồi bóp trán: nghĩ gì cho lòng vui đây? Đọc rất nhiều sách Đông Tây, thấy mình vẫn hoài ngu dốt!

Nhiều khi muốn tìm cái cột, xin nó cho mình tựa lưng… mà cột nhà đâu giữa phòng? Cột đèn thì… đã vượt biển!

Nhiều khi muốn làm én liệng thì trời đang giữa mùa Thu. Bóp trán mà lạnh sương mù, nhớ thơ Nhã Ca muốn khóc (*).

Phải chi có thuyền độc mộc thả từ trên núi ra khơi. Thương quá nước lũ người trôi, vỡ đê đều có kế hoạch!

Nước nhà đã có Độc Lập, còn gì quý hơn nữa Trời? Sao dân mình chưa sống vui? Tự Do… có người tự tử!

Phải chi mình đừng xa xứ, sống mòn như những gốc tre. Năm ngoái, tôi có đi về, thấy nhiều gốc tre chó gặm…

Xa quê, nhớ quê nhớ lắm; trở về rồi nhớ nhiều hơn. Chỉ mong nước chảy đá mòn, có thác nào mòn chưa nhỉ?

Vũ Hoàng Chương nói: Lũ chúng ta trót sinh lầm Thế Kỷ bị Quê Hương ruồng bỏ Giống Nòi khinh!”. Lũ chúng ta là lũ chúng mình, là mình nằm trong lũ đó?

Nguyễn Vỹ nói: Nhà văn An Nam khổ như chó! Con chó mà khổ thì thôi để cho chúng ta làm người nghe chuông Chùa ngân chạng vạng…

Nhiều khi tôi ngồi bóp trán, bóp tim, tìm một lời thanh… mà những giọt mưa long lanh dưới ánh đèn như nước mắt!

Trần Vấn Lệ

(*) Thơ Nhã Ca:
Đời sống ôi buồn như cỏ khô/ Này anh, em cũng tợ sương mù/ Khi về tay nhỏ che trời rét/ Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ!

Advertisements