Vĩnh Biệt Võ Phiến

Chân dung Võ Phiến
đinhcường 1994

 

Tối đó trăng tròn, trăng tròn đầy, người đi tan khuất tựa làn mây! Cali đưa tiễn mưa không hạt, tôi nóng ran người thương tiếc ai…

Con hạc vàng bay trong trăng vàng. Con hạc vàng bay về Quy Nhơn. Tôi đưa tay hứng gì, không biết. Một chiếc lá rơi. Một nỗi buồn!

Tôi khóc. Trời ơi tôi bật khóc. Từ nay tôi mất một Tình Yêu. Từ nay, vĩnh viễn… người-tro-bụi, còn lại Người… trang sách lật theo!

Còn lại Người… Non Nước mỏng manh. Mừng Người rời được chốn hôi tanh. Mừng Người, lòng vẫn nguyên lòng dạ. Mà quạnh hiu đời. Tôi ngó quanh…

Từ nay… cánh cổng nhà ai mở? Cánh cổng nhà tôi đứng bấm chuông. Con quạ lặng thinh… không thấy Bác, không thấy gì… gì nữa, ngoài sương!

Bác Võ Phiến ơi, thôi vậy… hết! Trăm năm, Bác thiếu nợ mười năm. Tách trà bay khói thơm thơm phức, con nhớ Bác hoài những tối trăng…(*)

Trần Vấn Lệ

(*) Nhà văn Võ Phiến mất lúc 7 giờ chiều 28 tháng 9 năm 2015, nhằm ngày 16 tháng Tám năm Ất Mùi, thọ 90 tuổi. Tôi đã từng chúc Bác sống tới trăm tuổi.