Này Em Rất Yêu Quý Anh Chào Em Buổi Mai


CÁM ƠN HOA ĐÃ VÌ TA NỞ (*)
sơn dầu trên bố – đinh trường chinh


(*) Thơ Tô Thùy Yên

Này em rất yêu quý, anh chào em buổi mai! Nghĩ tới em, sáng nay, mặt trời lên đẹp quá! Cũng nhờ em, tất cả niềm vui trong tim anh rộn ràng theo ngày mới…

Nếu mà chim biết nói, chúng sẽ nói gì em? Nó bảo em ngước lên vì anh đang cúi xuống! Câu dễ thương vay mượn từ duyên kiếp đời nào! Câu đó để anh chào em mỗi bình minh, em ạ!

Em nói thơ-anh-lạ… mà sao em nghe quen? Thưa em, đời-có-em mà thơ anh vậy đó! Em là vầng trăng tỏ không chỉ đẹp trong khuya… Em là lối anh về thăm Quê Hương vì nhớ! Thương cả những ngôi mộ kẻ gian đào lấy vàng dẫu là một chiếc răng sống người ta làm giả! Đất nước mình “giòn giã” những tiếng buồn, là sao? Anh lỡ để lệ trào trên môi em, có xót? Anh lỡ làm em nhột vì cái hôn nồng nàn… Em ơi, mình lang thang dạo vườn hoa sáng nhé…

Kìa bầy chim thỏ thẻ, chúng đang nói với nhau, chúng đang nói gì nào: mình-yêu-nhau-mãi-mãi. Ai biểu em con gái, anh muốn nói gì đây? Cho anh hôn bàn tay em vừa để trên ngực. Cho anh hôn con mắt… Mắt em là biển sông! Mắt em, trời mênh mông anh vẫy vùng thời trẻ. Mắt em còn giọt lệ, anh uống nhé, thưa em!

Trần Vấn Lệ

Advertisements