Khóc O

Riêng cho O Hoàng Hương Thủy

Chân dung thiếu nữ Lụa Tôn Thất Đào

tranh lụa – Tôn Thất Đào

con nhớ mãi tuổi vào đời 15, 16
phố Saigon đầy mộng ước O ơi
con tập yêu tập làm thơ mộng mị
thả đam mê trên cánh gió lưng trời

con nhớ lắm nụ cười O hiền quá
hiền như tóc O ngủ trên vai gầy
hiền như bao lời O thường khuyên nhủ
hiền như những bữa cơm O dọn mời

con vẫn nhớ ngôi nhà ở Thủ Đức
những lần về đối ẩm với cậu Sơn, Giang
O thương quá rót bia cho em, cháu
O cười giòn, dượng Phú cũng hân hoan

người ta bảo gái Huế rất lãng mạn
nhưng sao con thấy O thật là ngoan
chiến tranh nhiều quê hương bao thuơng tích
Tạ ơn trời gia đình O ấm êm

rồi con lớn như cỏ dại ven đường
tuổi mười tám con làm người tha hương
những ngày tháng đơn côi nơi xứ lạ
con hay khóc vì thương nhớ quê hương

giờ con khóc không phải vì xa xứ
mà vì con vừa mất một khoảng đời
khoảng đời đó chan chứa vùng kỷ niệm
O đi rồi – kỷ niệm đầy lệ rơi

con không biết lệ rơi hay sương rơi
mà đêm nay cây cỏ ướt muôn nơi
mà đêm nay vầng trăng như đã chết
để mình con thổn thức giữa ngậm ngùi

con vẫn nhớ nhiều lần O cười, bảo
khi có dịp – O đưa con thăm nội thành
thăm Hương giang- núi Ngự cùng Tháp Mụ
ngắm tóc thề bay giữa cầu Trường Tiền

O ơi! tóc con giờ cũng đã bạc phơ
rồi mai đây con cũng đi gặp O
và gặp lại mẹ già nơi chốn cũ
mình sẽ cùng đi thăm Huế, O nhé
ngắm vầng trăng trong đáy nước sông Hương
ngồi giữa chợ Đông Ba nếm nhãn lồng
uống chén trà sen – ăn chiếc bánh nậm

rồi con sẽ quỳ, cúi đầu cầu nguyện
hôn đất kinh thành mà tạ ơn đời

à ơi Huế ơi O ơi
trăm năm thân thế làm người
O đi bỏ lại ngậm ngùi trong con

khê kinh kha
khuya 26.7.2017

Advertisements