Anh Không Hiểu Vì Sao Anh Nhớ Em Từng Bước

Thiếu nữ trong thành nội
tranh đinhcường

Theo dõi tin thời tiết thấy Huế mưa về chiều. Em về Huế, anh theo để che dù em nhé! Nói đi em, nhỏ nhẹ cho mưa bay nhẹ giùm, cho cái miệng em hồng, cho bão bùng đừng tới… Mùa này, nhớ năm ngoái, bão, lụt, nước mênh mang, Chùa làm lễ cầu an, nhà Thờ cũng có lễ, người khôn cầm giọt lệ, em ướt sũng, nhớ không?

Người ta nói miền Trung đất cày lên sỏi đá. Em về Huế vì Mạ, em về Huế vì Ba, dẫu chỉ về nhang khói… Anh chắc em nhớ Ngoại nhiều hơn là nhớ anh? Thì em cứ đi nhanh cho mau về Nam Phổ và cho anh đứng ngó con gái mà trèo cau…

Anh không hiểu vì sao anh nhớ em từng bước… Nhớ em và Non Nước nhiều, nhiều hơn từng ngày. Xưa, Tản Đà đến đây có làm thơ cho Huế, khen Huế đẹp vô kể, Huế đẹp như bức tranh… Anh thấy em của anh, không bức tranh nào sánh, nhất là em mặt lạnh khi mưa Huế bay ngang…

*

Em sẽ mặc áo vàng? Em sẽ mặc áo tím? Áo nào màu kỷ niệm may từ lụa Mã Châu? Áo nào hồi làm dâu em mặc và soi kiếng? Mười bảy tuổi lưu luyến chút tình học trò, mô? Em về Huế là o, trong anh em Hoàng Hậu… Phải chi em xâu xấu một chút cho anh nhờ!

Tưởng tượng Huế chiều mưa em nép bên nhành liễu, em đưa tay lên níu những dòng mưa long lanh… Anh sẽ tìm khung tranh lồng em trong thủy mặc… Em ơi mưa lất phất, anh nhìn em khói sương…

Trần Vấn Lệ