Thu Vàng, một tặng phẩm của nghệ thuật


Thu Vàng hát ở Saigon

Ngẫu nhiên có sự trùng hợp. Tình cờ đọc một đoạn văn của Hoàng quốc Bảo trên trang nhà Trần Thị Nguyệt Mai về tiếng hát Thu Vàng, mình đã có vài suy nghĩ gần giống nhạc sĩ Hoàng khi nghe Thu Vàng hát (tuyệt đối không phải thấy sang bắt quàng làm họ, chỉ là một cảm quan tương cận đấy thôi). Đúng, giọng hát Thu Vàng là một sự kết hợp tự nhiên, hài hòa và kỳ diệu của những giọng ca lừng lẫy muôn đời: một chút Thái Thanh, một chút Quỳnh Giao, một chút Mai Hương… mà vẫn giữ được chất giọng đặc thù của mình. Quá hiếm. Và quý! Nhưng giọng ca Thu Vàng vẫn lấp lánh ở nghệ thuật chừng mực, không quá sa đà. Không luyến láy nhiều như Thái Thanh, giọng nhẹ nhưng không mảnh như Quỳnh Giao, giọng sang của Mai Hương lắng sâu vào hơi thở, làm nền cho tất cả các ca khúc trình bày. Mượt mà nhưng không kiêu.

Mình thấy có thêm một chút điêu luyện vững vàng của Kim Tước nữa là đủ bộ. Thế còn mong gì hơn khi được nghe Thu Vàng hát. Mấy năm gần đây nhiều người ca ngợi một vài tiếng hát xuất sắc của dòng nhạc bán cổ điển: tiếng hát dâng trào của Ngọc Hạ như suối ghềnh thác lũ. Hay tiếng hát thoăn thoắt tràn lấp bãi bờ của Ánh Tuyết… Mình cũng rất tâm phục kỹ thuật rất cao của những giọng ca này, nhưng dường như vẫn thiếu một chút gì đó đánh động chiều sâu của người thưởng ngoạn. Mình không chú tâm so sánh trình độ giữa các ca sĩ, chỉ là một chút ý kiến về thẩm âm rất chủ quan của người nghe nhạc tài tử. Có thể một bên hát vì nghề nghiệp. Một bên cất giọng theo tấm lòng yêu mến nghệ thuật. Điều đó, thời gian sẽ hé lộ dần sự khác biệt.

Nghe Thu Vàng hát. Và muốn nghe lại, nghe thêm. Chính là một hạnh phúc. Lúc này.

Hoàng Xuân Sơn
tháng 5-2017

 

Advertisements