Thơ Vô Tự

Mây
sơn dầu trên giấy
đinhcường

 

Bạn khuyên tôi thôi đừng làm thơ cho quá khứ, chúng ta đâu mắc nợ trong những ngày sống còn!

Khi liền lạc nước non, người ta hứa nhiều lắm, chúng ta nghe đã thấm, chúng ta chờ ngày mai…

Chúng ta đặt lên vai cái cây cuốc buổi sáng. Chúng ta thật lãng mạn tin người và yêu người…

Chúng ta nghĩ đổi đời thì vết thương khép miệng. Chúng ta lấy thương mến để bỏ qua hận thù.

Chúng ta xếp lá cờ cất vào ngăn kỷ niệm… Chúng ta quên chiều tím bà mẹ già mong con…

Chắc chắn Tương Lai còn. Chúng ta vui vẻ đợi… Người thắng không nói dối! Một tháng sẽ trôi qua…

… và, chúng ta… bỗng già! Già đầu như con nít, nghe thơ như lũ vịt nghe sấm giữa cánh đồng!

Quả thật tôi đau lòng mà làm thơ-quá-khứ! Thơ tôi: Thơ Vô Tự! Lịch Sử đó, Vô Tình!

Bạn ơi, lũ chúng mình… lạc loài đi tứ xứ, bị Quê Hương ruồng bỏ, bị giống nòi khinh khi! (*)

Bạn ơi, tôi nói gì? Vũ Hoàng Chương nói chứ! Trần Bình Trọng từ bỏ Vương đất Bắc, vì sao?

Trần Vấn Lệ

(*) Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
Bị Quê Hương ruồng bỏ, Giống Nòi khinh!

(thơ Vũ Hoàng Chương)

Advertisements