có một dòng sông…

Gọi sông 1
sơn dầu trên canvas 40 x 40 in
Lê Quế Hương

 

viết cho anh Dũng, tháng 4 buồn…

đêm qua. trong trí nhớ
recite một bài thơ. buồn…
chìm vào giấc ngủ
nhủ lòng mình, sáng dậy
chép bài thơ.

trí nhớ mập mờ
dẫn tôi đi… xa lắm
đầu óc trắng tinh
trở lại với mình
tinh khôi. ngày đó…

có dòng sông xưa. bàng bạc
cuối con đường
có con đò nhỏ, ít người qua
bên này sông là thành phố nhỏ
bên kia, làng quê
dân chơn chất, hiền hòa.
đất mênh mông…
không hiện hữu. một số nhà*
người lái đò
thủy chung. không bắc cầu
nối hai đời sống
một thành thị. một thôn quê
một dòng sông. một con đò…
và một cuộc chiến, không xa.

một ngày kia, có tôi
đáp chuyến đò, trưa
tìm đến ngôi nhà. không có số*
vách trống. yên bình
khu vườn rộng. bao la
cha mẹ hiền
và một người em gái nhỏ
báo tin buồn
anh D vừa tử trận, hôm qua.
anh ra trường. mới đeo lon chuẩn úy
không hiểu sao. khi anh C mất
anh được phép về
qua nhà tôi thắp nhang
cúi đầu, cầm nước mắt
giận chiến tranh tương tàn
cướp đi nhiều sinh mạng
cả anh C thân yêu
người, anh hằng quí mến
có ngờ đâu…
giờ. lại chính mình
giã từ cuộc chiến.

hỡi dòng sông
tự bao giờ
đã ngập tràn nước mắt.
anh đi rồi
sông buồn. giữ lại. bóng hình anh…

nói gì. với gia đình anh
tôi không nhớ rõ
làm sao. tôi qua được chuyến đò
trở về. thành phố nhỏ
… như người lái đò
tôi để lại. bên kia sông
những khuôn mặt. nát lòng…

có một ngày thật buồn
trên chuyến đò ngang
cụm mây ngỡ ngàng
soi mình trên dòng sông
đã nhuốm mầu nước mắt
trí nhớ tôi. buồn…
trắng. mầu mây trắng…

duyên

* Gia đình anh Dũng ở xã Hóa An, bên kia sông Đồng Nai. Anh học giỏi, cựu học sinh Ngô Quyền (K3), sinh viên Khoa Học MGP. Anh rớt đại học một năm, vào Thủ Đức. Khi nhập ngũ, anh mượn địa chỉ nhà tôi cho dễ liên lạc. Khi anh mất, người lính tìm đến nhà, chúng tôi phải đưa ông qua bên kia sông để báo tin buồn cho gia đình anh.

Advertisements