Bay Theo Lòng Tơ Lụa

  • Cao Kim Quy

(Bài Bạt trong tập thơ Bùa Hương của Nguyễn Thị Khánh Minh)


Chị gởi cho tôi Bùa Hương. Gọi là “bùa” mà sao giọng chị ngọt ngào đến lạ! Người đọc, vốn không là kẻ say thơ, ngỡ chỉ “cưỡi ngựa xem hoa”, ngờ đâu cứ lang thang ngơ ngẩn mãi trong không gian tràn trề hương sắc của chị mà thấy lòng mình lâng lâng.
Chị có một “nhà quê” dường như ai cũng có, nhưng sao quê nhà của chị cứ khiến ta ngất ngây, làm ríu bước chân ta bằng những sợi tơ hương quấn quit. Cái quê nhà lúc nào cũng chực bỏ bùa cảm xúc nhà thơ với bao nhiêu là mùi hương, nhưng không phải chỉ có hương, còn cả sắc

Nắng hồng thơm hội trẩy
Ruộng áo xanh lay láy hạt mùa hoa
Cỏ rơm đồng ngai ngái
Bỏ bùa hương cho dại bước tôi qua
(Bùa Quê)

Sức quyến rũ của chốn quê ấy không phải chỉ một phút, một giây mà đủ khiến chị vỡ òa cảm xúc từ sáng sớm đến chiều tà

Nắng đâu lạ thế ngày qua
Như vỡ ra, lúc trời òa rạng đông…


… Hình như nắng để long lanh
Hết trưa nắng vẫn vàng anh nụ cười
Cỏ thơm bóng lá ngọt rơi
Trời không lựng gió mà chơi vơi chiều
(Bùa Quê)


Ngày nắng đáng yêu. Mưa cũng lạ. Mưa không ủ ê mà chỉ làm bừng lên một ngày mới

Cỏ xanh. Trời xanh lắm
Mắt ai nhìn hửng nắng
Bình minh, mưa phân vân…
(Những Mầu Xanh)


Chị như cô bé ngồi trên bực thềm nhà cổ, thơ thới chiêm ngưỡng quà tặng của tạo hóa trước mắt mình bằng tất cả sự mẫn cảm của một tâm hồn sáng trong như gương, như sương

Như có gì trời bỏ giữa vườn thơm
Sao nắng trong, sao lựng hồng cả gió
(Bùa Quê)

Mưa chẳng đầy tay
Mưa lơi đồng mạ
Con đường xuân quá
Bẫng ngày như mây
(Những Mầu Xanh)


Ngày nghiêng cành nắng bật reo
Đàn chim cắp quả trong veo tiếng chào
Anh nghiêng. Cả vạt trời xao
Bỗng nghe hương ổi lào xào chín cây
– Giữ được gì trong đôi tay?
– Kìa em, đã đẫy một ngày quê thơm
(Bùa Quê)

Không chỉ hương ổi, bao nhiêu mùi hương đã thành “bùa” cho chị mang theo về phố, hương chanh the trên tóc mới gội, hương cau vướng cái lá trầu, hương bưởi xanh trong long lanh vàng nắng, lại còn mùi rơm đồng ngai ngái, mùi thơm thóc trên sân, mùi củi lửa nồng trong bếp… chị như cảm nhận được chúng khắp nơi, khi chị đứng giữa vườn quê lung linh nắng, hay cả khi chị bước đi giữa phố thị ngút ngàn xa

Lấm tấm nụ vàng mùa ngoan rẫy bắp
Theo tôi về chân phố bỏ thơm hoa
Lại bập bùng cái mùi hương tít tắp
Lại ngây quen dại nhớ thế quê nhà
(Bùa Quê)

Có cảm tưởng như chị chỉ dám đi khẽ, nói thầm, sợ làm vỡ cái thế giới mong manh thấm đẫm hương sắc ấy, cái thế giới đã khiến chị “ngây quen dại nhớ” mỗi bước chân xa. Tôi tự hỏi có bao giờ chị thực sự xa quê? Bởi trước mắt chị lúc nào cũng ẩn hiện cái “núm quê” da diết

Bước non bước biển bây giờ
Mênh mông một khoảnh ao xưa, là nguồn…


… Biển khơi nhớ ngụm giếng trong
Nắng mười phương, vẫn hương đòng lúa hoa
(Núm Quê)

Tôi yêu sức sống ngập tràn trong bức tranh quê đầy màu sắc của thơ chị

Ngày mùa anh nắng dậy
Nhịp đồng hoa em mẩy hạt xuân thơm
(Nhịp Xuân)


Mừng ao sen ngó lên hồng
Búp sim nù nụ nghe đồng rưng hoa…
… Lả cò chiều buông câu cánh mỏng
Mắt bê non cắn dại nắng vàng rơm
(Bùa Quê)

Màu xanh trong thơ chị thật ấn tượng, Xanh nức vườn xanh những tiếng chim… Ngay cả đêm của chị cũng không nhuốm màu u tối

Về trong đêm muốn hỏi
Những vì sao long lanh
Những vì sao không nói
Chỉ nhìn thôi, xanh xanh
(Những Mầu Xanh)

Cái phơi phới còn lộ rõ trong nhịp chân tháng giêng của chị

Xanh sớm mai
Tháng Giêng hồng ô cửa
Lòng tơ lụa
Chân hoa vào nhịp phố
Giấu nắng vàng theo để tặng ai
(Những Mầu Xanh)

Hay khi trở về

Chân hoa chân lúa
Bước rạ bước rơm
Theo hương nắng thơm
Tôi về quê cũ
(Bùa Quê)

Ngày của chị thật rạng rỡ, nhưng đêm, hình như là đặc quyền của những giọt lệ

Hạt đi hạt ở thầm thì
Tủi thân nỗi sớm niềm khuya tự tình
(
Nước Mắt Nụ Cười)


Quạnh trời sao tắt
Quẽ bóng tôi buồn
Tưởng là nhớ suông
Đâu ngờ. Nước mắt

(Bùa Quê)


Đêm biển cả. Con thuyền hạt lệ
Buộc vào nhau sóng nước chiêm bao
Hạt lệ và đêm trôi hoài như thế
Nên bầu trời lấp lánh những sao
(Nước Mắt Nụ Cười)

Nhưng lạ, lệ nhiều như thế mà người đọc vẫn không thấy sự sướt mướt sụt sùi. Chỉ thấy những hạt lệ lặng lẽ chị giữ cho riêng mình trong đêm tối để rồi sớm mai lại tươi tắn với cuộc đời

Cầm canh hạt hạt đêm thâu
Một phút giây bỗng nhiệm mầu đêm hoa
Đứng lên, gương lược lụa là…
(Nước Mắt Nụ Cười)

Dù cho đêm có “chong giấc thở dài” thì con sơn ca trong tâm hồn chị vẫn cứ thức giấc mỗi sớm mai

Thế mà không, mặt trời
Lại báo thức ngày vui
Con sơn ca ngậm nắng
Reo hừng đông nhà tôi
(Nước Mắt Nụ Cười)

Cám ơn chị đã tặng cho tôi một thế giới trong veo đầy hương sắc. Một thế giới quê thanh khiết mà tất cả những kẻ ở phố cứ đau đáu nhớ về khi phải sống giữa một không gian xô bồ náo động đầy ô nhiễm, cả bên trong lẫn bên ngoài mỗi con người.
Xếp tập thơ lại, tôi tự hỏi, cái trong trẻo mà tôi cảm nhận được từ Bùa Hương là phản ảnh quê nhà của chị hay phản ảnh chính tâm hồn nhà thơ?

Cao Kim Quy
Sài Gòn, 2009

Advertisements