ba câu. chấm. xuống hàng

Nụ Hoa Vàng
tranh đinhcường

 

ra về đốt một cọng râu
em trong nhất quán thì thào chuyện xưa
thì ngàn xanh.  mấy
cho vừa

trời mưa ướt áo chuyện thường
mưa không ướt đất* con đường mình đi
lũ                 ban chiều.  có
đôi khi

mình đi
trần trụi hai chân
sơ sơ bỗng gặp người thân
chốn nào
nằm gần ổ lửa
chiêm
bao

bích xanh mà xuân cũng xanh
vẫn là núi cụ nghe mình thốt thưa
trời lâu hung
răng
chưa mưa

nơi kẽ gió một mùi hương
sớm mai thoa dịu vô thường nỗi đau
thống phong
là bạn của bầu

áng chừng.  chín
rộ tư duy
vàng hoa này cũng ôm quỳ
dáng đau
người còn thất lạc đâu đâu

ho. thời rát họng. chứ gì
hát thời bỏng cổ
rề
mi
sụt trồi
nốt pha biết lặn về trời

thoát ra từ chỗ bốc hơi
mình còn nán lại giữa đời u u
gió mang tai
hạo
ù ù

gác qua gác lại một hồi
mình nghe chạm thấu đáy nồi rưng rưng
chỗ mất ngủ
còn
sáng trưng

thủ pháp là tháp phủ gì
bóng cờ hưng liệt
hay mi chớp buồn
lệ mừng
cũng có khi.  tuôn

chừng nào viết được câu hai
câu nhất sẽ hóa thành loài rêu rong
câu ba chặn cửa
thông đồng

hoàng xuân sơn
thượng tuần tháng tư, 2017

 

*nhan sách của Trùng Dương

Advertisements