Bốn Mươi Hai Năm Biền Biệt

Photo:
tranh đinhtrườngchinh

Hôm qua, trong đầu tôi nẩy
được bốn câu thơ thật hay
nhủ thầm thôi để sáng mai
tôi vào bàn máy ghi lại…

Rồi, sáng hôm nay lục mãi
bốn câu đó bay mất rồi!
tôi giống như người giữa khơi
chỉ còn trời mây và nước!

Tôi không có chỗ để bước
(mà tôi đi đâu, đi đâu?)
tôi cứ bóp mãi cái đầu
ồ! té ra mình quên thiệt?

Bốn câu thơ thật tha thiết
lúc lòng tôi nghĩ tới em
tôi nghĩ tới ga Dran
tôi nghĩ tới trăng Ngoạn Mục…

Em ơi vầng trăng đang khóc
tôi nghe còi xe lửa vang
Hôm nay trời nắng chang chang
Buồn ơi hoa tàn nguyệt rã…

Tôi không làm gì được cả
bài thơ sẽ viết cho em
để em buồn mắt thì xem
để em buồn tay xếp cất…

Tôi nghe lạnh trong tròng mắt
tôi nghe bứt rứt bàn tay
tôi làm được gì sáng nay?
con bướm không về trước ngõ…

Tôi đứng dậy khép cửa sổ
tôi khép lại nhé trời xanh
tôi khép lại nhé Dran
những bông quỳ vàng tôi nhớ…

Thế là một năm rồi đó
tôi hứa về thăm Quê Hương
tôi hứa không để em buồn
… mà bốn câu thơ đã mất!

Tôi làm gì đây, thưa Phật?
nhang tàn. tro rụng. gió bay…
rồi tôi cũng giống như ai
bốn mươi hai năm biền biệt?

Trần Vấn Lệ

Advertisements