Một Năm Xa

Nguyễn Quang Chơn

 Nguyễn Quang Chơn – Đinh Cường Ảnh PCH – Virginia, 16.6.2015

Nguyễn Quang Chơn – Đinh Cường
Ảnh PCH – Virginia, 16.6.2015

Một năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày. Anh ra đi vừa đã một năm và cũng để lại trong tôi ba trăm sáu lăm nỗi nhớ. Nhớ anh khôn nguôi, nhớ anh mỗi ngày…

Gần 20 năm trước, mẹ ra đi, rồi hơn 10 năm sau ba qua đời, tôi đều mang trong lòng một cảm giác hụt hẫng, trống vắng, rất lâu… Tôi không khóc nhiều nhưng nhớ thương khôn xiết. Cái nỗi nhớ ba mẹ là cái nỗi nhớ của một sự tiếc nuối, lòng xót xa của một đứa con, không còn được chăm sóc, phụng dưỡng người. Lúc, mình đã có thời gian, tiền tài, vật chất…

Ở một người nổi tiếng mà tôi vô cùng kính mến, họa sĩ Đinh Cường, anh đi để lại cho tôi nỗi nhớ khác, hụt hẫng, trống vắng khác…

Không còn nữa những cuộc điện thoại hai bờ đại dương với giọng anh chậm rãi, ấm áp, thân thương. Không còn nữa những email ngắn nhưng chân tình, đầy tâm sự sẻ chia. Không còn nữa những lời khuyên thấm đẫm tình người, những niềm vui ánh trên mắt anh, khi tôi hòa nhập với bạn bè anh, những người còn xa lạ với tôi…

Ngày đó, 2010, anh về bày tranh ở Châu Ê Huế với Hoàng Đăng Nhuận, Phan Ngọc Minh. Tôi ra thăm để lần đầu gặp Bửu Ý, nét phong lưu rất mệ. Thấy Hoàng Đăng Nhuận trên xe lăn đôi mắt thẳm sâu và, những quí bà đài các, điệu đàng của Huế, với hoa, tranh…

Giữa những ồn ào trang trọng đó, có một Đinh Cường giản dị, hiền lành, khiêm tốn… Anh là người Thủ Dầu Một Bình Dương, nhưng Huế như là quê hương thứ hai của anh và Đà lạt như một chốn ân tình thời trai trẻ. Những cư dân Huế, nghệ sĩ Huế yêu mến anh, dịu dàng bên anh như dòng sông Hương êm đềm bên Vỹ Dạ. Tên tuổi anh gắn với Huế như Hương giang gắn với Ngự Bình. Anh hồn nhiên giữa những kiểu cách rất chi cung đình Huế. Đôi mắt anh luôn mở to, ngơ ngác…

Anh Đinh Cường như hiện thân của một thiền sư. Anh lắng nghe nhiều hơn nói. Ngôn ngữ của anh thể hiện qua tranh anh với những sắc màu, với những sáng tạo ảo diệu, trầm mặc và không ngưng đổi mới. Cái rất cũ trong anh là những cô gái cổ cao, nhà thờ và thông. Có lẽ những đồi thông Lạc Lâm, Dran thời mộng mơ tuổi trẻ. Những cô gái Đà Lạt, Huế mỏng mảnh. Những bức họa của Modigliani thuở mới vào nghiệp vẽ, cùng những nhà thờ tuyệt đẹp ở ĐL, SG…đã thẩm thấu vào anh, để dấu ấn trong tâm hồn và ghim mãi trong tim. Tôi có giữ bức “nhà thờ Dran” duy nhất (?) được vẽ trên vải bố rất lạ, mà anh nói là “nhà thờ nhỏ xíu, đẹp nhất thế giới, tiếc là nay đã bị đập bỏ, không còn!”…

Để nhớ nhà thờ Dran tranh sơn dầu trên vải bố của Đinh Cường

Để nhớ nhà thờ Dran
tranh sơn dầu trên vải bố của Đinh Cường

Ba trăm sáu lăm ngày anh đi xa là tôi có ba trăm sáu lăm nỗi nhớ. Tôi nhớ và mong trong một giấc mơ nào đó sẽ được gặp anh, được khoe với anh một bức tranh mới vẽ. Được kể anh nghe những chuyện buồn, vui. Nói với anh rằng: Không ai có thể thay thế anh trong tôi. Một người anh. Một người bạn tuyệt vời. Dường như bên anh tôi thấy yêu đời hơn. Thấy tự tin hơn. Thấy cuộc sống đẹp hơn. Thấy, trong tự nhiên cảm nhận. Không giáo điều. Không ý thức!…

Bởi ở anh chỉ có sự chân tình làm sức lan tỏa. Anh là tâm điểm tụ hội mọi người. Anh luôn tìm đến người, nên người luôn đến bên anh…. Có bao giờ anh nóng không nhỉ? Chắc có. Anh có giận không nhỉ? Chắc có. Anh có khó tính không nhỉ? Chắc có. Bởi anh là người mãi đi tìm sự toàn mỹ. Mà trên cõi đời này làm sao có sự toàn mỹ! Anh sẽ nóng khi có người giẫm nát một nụ hoa. Anh sẽ giận khi một kẻ bội bạc phản trắc. Và anh sẽ khó chịu khi một ai thiếu trật tự, ngăn nắp. Đinh Cường yêu cái đẹp, yêu người và chu đáo, cẩn mật, trật tự, ngăn nắp trong lối sống!…

Hai nét chữ một kỷ niệm

Hai nét chữ một kỷ niệm

Tôi còn lưu giữ những kỷ niệm quí thương của anh, không phải từ những bức tranh khổ lớn, khổ nhỏ, mà từ những lời viết gởi cám ơn một sự chăm sóc, những tấm carte postale noel, nguyên đán. Anh hay làm tôi bất ngờ vì những điều rất nhỏ trong giao tiếp, trong gặp gỡ đời thường tôi không để ý, nhưng anh vẫn lưu tâm, khiến tôi cảm động. Anh ĐC là vậy. Hiền lành. Dễ thương. Lịch lãm. Chân tình!…

Ngày mai là đúng một năm ngày anh đi xa. Nét bút cuối cùng anh viết gởi tôi vào ngày 31/12/15 về cái áo len Đà lạt và chiếc mũ Nhật bản, rồi bảy ngày sau, 7/1/16, anh vĩnh biệt cõi đời…

Bút tích cuối của họa sĩ Đinh Cường gửi Nguyễn Quang Chơn.

Tranh và bút tích cuối của họa sĩ Đinh Cường gửi Nguyễn Quang Chơn.

Như trong một đề mục bài viết nào đó “Thế giới từ nay vắng Đinh Cường”. Dạ. Thế giới ngày nay đã vắng ĐC. Còn em. Cuộc đời em thiếu anh, cuộc sống em đã mất đi một tấm lòng trân quí. Như chị Nhung, như Giang, Châu, Chinh, hai cháu, Như Thơ, Như Tranh đã không còn nữa Đinh Cường, vĩnh viễn!…

Nguyễn Quang Chơn

Đà lạt 27.11 Bính Thân
Nhớ họa sĩ Đinh Cường, một năm xa
(Họa sĩ ĐC mất ngày 7.1.2016 nhằm 28.11 Ất Mùi)

Advertisements