Thơ Song Ngữ

Nguồn: Internet

Nguồn: Internet

NGUYỄN LƯƠNG VỴ
THANH CA

Cám ơn mộng mị cám ơn đời thường cho ta giàu tưởng tượng cho ta giàu thơ ca từ buổi đầu xanh chưa ráo máu đến bây giờ vẫn còn mang theo muôn triệu mặt trời lung linh giữa trần gian tràn sắc nắng bay qua ngực rộng bay qua mai mãi bay qua đến bao giờ chẳng biết nhưng ta biết thơ ca là chiếc lá diệu kỳ là chiếc hôn diệu vợi của nòi tình muôn triệu năm vậy đó em ơi ta chỉ biết mần thơ để thở phập phồng hai lá phổi một buồng tim rung động mấp máy hai con mắt xa xăm nhớ trời cha thương đất mẹ vô cùng vô tận vô biên hai bàn tay bấu chặt tiếng cười tiếng khóc núi sông bà con hàng xóm láng giềng ruột thịt không riêng tây gì nữa ta mở cửa đón vào trao bài thơ đạm bạc tẩm muối mặn gừng cay ngày hôm xưa làm sao ngày hôm nay làm vậy ân tình trọn vẹn vậy đó em ơi ta chỉ biết mần thơ như bến bờ tụ lại như tiếng đờn cò thiệt chẳng biết mần sao nhưng ta biết thơ ca là cái liếc ngấm ngầm là cái nghe thâm hậu thấu trời thấu đất thấu tử cung cuộc sống cơm áo gạo tiền điên đảo em ơi đổ mồ hôi sôi nước mắt không phải dễ đâu nha thơ ca sát sạt đời thường cũng soi gương rửa mặt ì xèo sống hết ga mần hết cỡ mới có thơ để thở để thấy rõ mặt nhau mai sau vạn đại gì gì cũng phải vậy đó em ơi ta thèm đi suốt xứ thèm phố phường rừng núi ruộng đồng thèm ao suối sông hồ biển nhỏ biển to thèm niềm vui thèm nổi buồn thèm em thèm tất cả xương da mộng mị đời thường cho thơ ca càng bổ khỏe phương phi vì nhau mà sống vì nhau mà chết nên chẳng dễ gì ta chép hết khúc Thanh Ca…

5.1988

 

PURE POETRY

(Translated by Trần Ngọc – July, 2006)

Thanks to bad dreams to real life for enriching my imagination my poetry since childhood while the blood had not been wiped off my head till now they still bring in million of suns blazing in this world of sunshine it flies over large chests back and forth for ever till unknown end of time however I know poetry is a magic leave a sweet kiss of love species of thousands of millions of years honey that’s it I only know I have to write poems so that my lungs could breath though weakly one heart could tune in two starry eyes give out sparkling stare into the depths of the universe missing Father the Sky and loving Mother Earth immensely never ending without boundaries two hands claw to laughs and cries for country neighborhood all blood neighbor no exception I open the door and invite in to turn out plain poems dotted with salt and hot ginger same as in the old days in complete and intimate relationships that’s like that my dear I only know how to turn poems into a meeting from multiple directions like the sounds of mono string music instrument which I do not know how to play it but I know poetry would be furtive glances it could be heard in deep reaching skies penetrates Earth touching the womb the uterus of life the core of making a living that would make us crazy mad and upside down my honey it won’t be easy it should perspire and pain the poetry in the real life require reflection in the mirror and washing your face to create a special character it press poets to the limits to produce poetry in order to look into their faces for acknowledgement and recognition into the future and so on my honey I long for a cross country trip I like quarters and blocks in cities forests mountains rice fields bodies of water streams rivers lakes seas small and big as well I cherish good news and sad stories I badly want you I want inclusively bones and skins dreams of life afford to provide so that poetry would be healthier enriched for each other we live and for each other we die for this reason I will not I could not achieve the task of copying the Purely Fine Song…

May 1988

Advertisements